Trang chính » Sáng Tác, Truyện ngắn Email bài này

MƯA TRÊN LŨNG LÁT

   

clip_image002

photongh

1. Có một buổi họp giữa các phu nhân của những người đàn ông bị cho là đã từng ầu ơ ví dầu với Bạch Cốt Tinh. Con tinh bị áp giải vô một căn nhà gỗ thuộc xã Lát huyện Lạc Dương, nằm dưới chân Langbiang, cách Ma Rừng Lữ Quán khoảng vài cây số, nơi 4 người đàn bà mặt mũi hả hê đang ngồi chờ. Họ gồm các cụ Nhữ, Đinh, Lã, Quách – gọi theo họ chồng. Cụ Đinh là người duy nhất có đức phu quân hãy còn sống vừa qua bát tuần hiện lây lất lệ thuộc vợ con, cơ mà khổ, bị á khẩu cả chục năm nay chỉ biết ú ớ ra dấu nhưng lạ một điều, Đinh ông có khả năng phát âm rõ mồn một khi mớ gọi tên yêu quái trong giấc ngủ. Chính Đinh phu nhân, do uất ức lâu ngày, đã triệu tập chị em phụ nữ cùng cảnh ngộ để hè nhau làm cho ra lẽ.

Khi con tinh, toàn thân trói gô bằng thừng bắt quỷ, bị đám ngưu đầu mã diện đẩy cho té quỳ trước mặt 4 cụ bà, Nhữ phu nhân kêu lên:

– Trời, tưởng gì! Nó xấu hoắc. Ốm nhom ốm nhách như cò ma, mặt mũi trụi lủi không son phấn, mà ngực lại lép xẹp nữa!

Cụ Quách chì chiết:

– Đàn ông là cái thứ chi không biết. Vợ đẹp con xinh phổng phao chưa vừa, phải kiếm thêm đầu tôm xương cá để làm mồi nhắm.

Ai đó trong hai bà còn lại nói:

– Đệ tử Lưu Linh chỉ cần trái cóc thúi cũng có thể nhậu đến sáng. Bí ẩn là không biết chúng nó nhậu như thế nào thôi.

Con tinh, quả đúng như lời cụ Nhữ nhận định, xấu. Âm khí toát ra xung quanh cơ thể như một lớp vỏ từ trường tự vệ khiến người ta vừa cảm thấy bị khiêu khích muốn thâm nhập, vừa e ngại nếu tiếp cận rất có thể sẽ hít phải khí trơ. Nó không ngẩng đầu cao ngạo, gằm mặt nhục nhã hay nhìn thẳng thách thức. Ánh mắt vu vơ nhưng khó thể nói là vô hồn hay thiếu cảnh giác. Tài nghệ tinh thông quyền phép bất bại, nó thừa sức biến hóa khôn lường, không việc gì phải để bọn đầu trâu mặt ngựa áp giải té quỳ trước mặt 4 cụ bà tuy trông hùng hổ nhưng chưa biết nội lực tới đâu.

Truyền thuyết về yêu nữ đã bỏ sót một chi tiết quan trọng: trong cái nhúm xương trắng hiện thân của con tinh còn sót một chút tủy; hao tổn biết bao năm tu luyện trong động Bạch Hổ nó vẫn chưa triệt được. Chính tí tẹo protein còn mắc kẹt trong xương đôi lúc hoành hành khiến nó ứng xử vụng về hồn nhiên như phàm nhân hoặc hèn hạ bỏ chạy thục mạng như tàn binh. Dưới cái nhìn của Tôn Ngộ Không, đó chỉ là kỹ năng diễn xuất đặc biệt của Bạch Cốt Tinh, kẻ đã từng hóa thân thành người này người nọ giả vờ lâm nạn thảm thương để trêu ghẹo Đường Tăng, từng bị gậy Như Ý của Tề Thiên đánh chết ba lần vẫn dùng phép giải thây thoát xác tiếp tục làm mưa làm gió. Không ai biết được yếu điểm này, trừ pháp sư Ngô Thừa Ân là người ơn đã dao kéo hà hơi ghép da cấy thịt cho nó có một hình hài. Ngày hôm nay trong chính căn nhà gỗ này, chút đạm chất đó đang cựa quậy trong sống lưng và hai khớp gối đang quỳ của yêu nữ.

Nhìn vẻ mặt lửng lơ cá vàng của con tinh, Lã bà sôi gan nạt nộ:

– Con kia! Trả lời từng câu cho rõ: Lã ông ngày xưa chơi đĩ rất chuyên, mắc chi mò tới con ma đói là mi? Lục lọi giấy tờ cá nhân sau tang lễ thấy lão sưu tầm toàn ảnh ở truồng vì sao không có mi nằm trong số đó? Lão chết đi mà không nói rõ căn nguyên mối quan hệ đậm đà lâu lắc giữa hai người khiến ta ấm ức lắm lắm.

Giọng đều đều như phát ra từ máy ghi âm có thu sẵn các câu trả lời, con yêu tinh điềm đạm đáp:

– Con ma đói không dùng vốn tự có để làm kế sinh nhai.

– Vậy bây quấn nhau để làm gì?

– Thuần là ngâm thơ tiền chiến và bình ca dao.

Đinh phu nhân cười khẩy:

– Láo! Con xẩm này gốc Giang Tô bên Tàu mà nói tiếng Việt vừa chuẩn vừa điêu y như được lồng tiếng. Không chắc trình tự các sự việc xảy ra trước hay sau hồ sơ ở truồng của Lã huynh, nhưng tôi đoán không chệch nhiều so với khoảng thời gian nó ngâm thơ tiền chiến và bình ca dao với phu quân nhà bà, lão Đinh cũng hẹn hò với nó gần như hàng ngày ở quán Cái Chùa, nơi tụ tập của bọn thân hào nhân sĩ thuở Sài Gòn hãy còn văn vật. Đôi gian phu dâm phụ khi thì ngồi chung bàn với bọn chúng, khi thì xé lẻ; cả lũ đều biết nhưng chúng bao che cho nhau. Nghe đồn có lần lão kéo mi vô khách sạn Đô Thành?

– Đinh nhạc sĩ tâm sự cần tìm chỗ riêng tư để viết tình ca, chê xóm nhỏ ồn ào nhà cửa chật chội vợ con nheo nhóc làm khô héo cảm xúc, còn Cái Chùa thì ôi thôi, ô hợp! Nhưng rồi chàng bỏ con xẩm ngồi chờ ở phòng 207 để đi chữa răng, rõ ràng là có thâm ý kết hợp nha chu – tình vờ nhằm tung hỏa mù với gia đình, xóa dấu vết lang bang. Nhận thấy kịch bản dàn dựng u u minh minh, dâm phụ đã thõng tay ra về trước khi gian phu trở lại khách sạn Đô Thành. Chuyện này có thể xác minh vì nhân chứng vẫn còn tại thế.

Đinh bà ngó mông lung ra cửa kính. Mùa này Lạc Dương mưa mù trời. Căn nhà gỗ thuê với giá hơn cả triệu bạc một đêm của Lát Lữ Gia, nơi các cụ đang ngồi, như bị cô lập giữa ngàn thông rì rào do kiểu bố trí từng căn thật riêng tư khuất kín giữa các lùm bụi cách xa nhau đến vài trăm thước trong một khuôn viên bao la. Con suối cạnh nhà đục ngầu đất đỏ chảy ì ầm bất tận đổ về nhánh sông nào không biết. Cảnh mưa núi hắt hiu khiến Đinh phu nhân chạnh lòng hồi tưởng mấy mươi năm chung sống với lão già, không lúc nào không khắc khoải niềm riêng với từng người tình như-những-dòng-sông-nhỏ (1) quanh co trong những tình khúc lão miên man viết cho em nọ em kia. Cật vấn thì lão nửa úp nửa mở phân trần …a hèm…hữu hư hữu thực. Duy chỉ cái tên lão mớ gần như hàng đêm rành rành đích danh con quỷ dạ xoa này đây. Giờ có tra tấn lão cũng chỉ ú ớ, lắc lắc để rồi đêm đêm lại đa nhân cách, gọi tên bốn mùa. Thật trào máu họng!

Nhữ phu nhân nhấp nháy hai mí da xếp nếp, tròng mắt đục chợt long lanh ánh nước mỏng.

– Lão Nhữ nhà tôi cũng hư không thua gì các đại huynh Đinh-Lã. Mớ đêm thì không, nhưng bao nhiêu áng thơ trác tuyệt mà bọn phê bình gia tung hô vạn tuế đều được sáng tác trong thời gian lão bị đày ra làm việc ở đảo Kon, nơi lão nhân tiện tò tí te với con yêu nữ. Không hiểu âm mưu mờ ám gì mà nó cứ phân thân đằng vân từ bên Tàu qua bên Tây, từ Tây sang Đông, từ biển lên non, la cà mấy cha nghệ sĩ bòn rút tinh lực khiến cho cạn kiệt cả thể chất lẫn tinh thần, đến phải khất nợ bài vở đã ký hợp đồng với nhà xuất bản, rồi nợ cả tiền bạc bạn bè họ hàng hàng quán.

Nghe đến đây con yêu tinh không còn giữ được bình tĩnh, người vặn vẹo ngùng ngoằng giẫy nẩy trong cuộn thừng bắt quỷ, giọng trơ trơ đã có phần biểu cảm:

– Oan ơi Thị Kính! Nhữ lang tế sống con quỷ dạ xoa bằng cách đêm đêm kéo nó lên mô đất phía sau lưng Trung Tâm Y Tế Toàn Khoa, nơi có cái nhà hàng L’Eau Vive sang trọng của các bà đầm tu theo dòng nửa đời nửa đạo, cho ăn đồ Tây uống vang đỏ vang trắng trong hương hoa hồng và nền nhạc Tứ Thời Khúc của Vivaldi để lấy hơi hướm xa hoa mà ngân nga ơi hạ trắng em chập chờn áo đỏ (2)… Tại vậy nên sau mấy tháng ẩm thực kết hợp thi ca chàng phải ghi sổ nợ.

Nãy giờ ít lời, nghe con tinh tếu táo Quách bà đùng đùng nổi giận bèn lắp ba lắp bắp:

– Hừ! Tính ra rốt cuộc thì ….là…. mà…rồi… chỉ có thơ tiền chiến, ca dao, tình khúc, tụng ca, hoa hồng, rượu vang và nhạc cổ điển. Các bà nghe có thủng không? Lão Quách thuở sinh tiền nhờ mẹ con chúng tôi canh gác cẩn mật không dễ gì thoát ra khỏi nhà vào giờ giới nghiêm nội bộ để mà làm bậy, nhưng không có nghĩa là không ngoại tình tư tưởng hay kín đáo lập phòng nhì. Nghe đâu chính lão ấy là tên đầu têu đích thân đưa con yêu tinh vào Cái Chùa giới thiệu mầm non văn nghệ cho các cây đa cây đề mới ra nông nỗi.

Các lão phu nhân đồng loạt lắc đầu tặc lưỡi: không thủng, không thủng; thật không tin nổi thứ đồ đĩ ngựa, thứ đồ ném đá giấu tay, thứ đồ đá cá lăn dưa, thứ đồ đầu trộm đuôi cướp, thứ đồ mồm loa mép giải, thứ đồ mặt trơ trán bóng, thứ đồ mặt dày mày dạn, thứ đồ Thúy Kiều giả dạng trâm anh ra vào lầu xanh như đi siêu thị Co-opmart…

Con tinh, trong tư thế quỳ, trầm ngâm nuốt từng lời trong khi các quý bà phun châu nhả ngọc, vừa lắng nghe vừa chiêm nghiệm về các thứ đồ được bắn như pháo bông vào cõi mông lung nơi nó không còn nhận ra chính nó là thứ đồ gì nữa. Nếu đã không tin, có phơi bày chân thành đến mấy cũng vô ích. Bởi đây là nỗi niềm chung của những người làm vợ nghệ sĩ. Thoạt tiên họ rung động vì chất nghệ sĩ nơi người đàn ông họ đem lòng yêu thương, nhưng rồi cũng vì nó mà họ trăn trở, nghi ngờ lòng chung thủy, ghen tuông mù quáng hoặc anh ách ngậm đắng nuốt cay tự an ủi: ối, bọn nghệ sĩ; đành phải chấp nhận cho các thiên tài ôm ấp mấy con nữ để nuôi dưỡng sáng tạo, miễn sao đừng gieo giống gieo quả cho chúng sinh trong cuộc…Tiên nữ Âu Cơ sinh cho Lạc Long Quân một bọc trăm trứng; Giáng Kiều chim sa cá lặn lung linh bước ra từ tranh tố nữ, ở đợ trọn gói cho Tú Uyên, thậm chí còn đẻ con cho chàng. Tiên trên thượng giới mới làm được như vậy, ma quỷ sống chui nhủi trong hang động tối tăm lạnh lẽo như nó sao có thể chăn gối với người thế tục? Đúng là ghen quá hóa rồ. Thật đắc tội để cho các cụ dây dưa hận tình khi đã tóc bạc da mồi, gối chùn chân mỏi. Giờ phải tìm cách chi thuyết phục hơn để quý bà bình tâm sống nốt những ngày còn lại với những ý nghĩ trân trọng đẹp đẽ dành cho người đã khuất hoặc hiện còn lây lất. Thấy yêu nữ đột nhiên hướng thiện, người không biết chuyện có thể bĩu môi gièm pha xúc xiểm, cha chả, phụt đâu ra cái chất nhân văn trong mớ xương trắng đã thành tinh vậy hởi Trời? Tủy, sụn, collagen hay gì gì không biết.

Chờ cho 4 lão bà dứt cơn thao thao thịnh nộ, con tinh e dè góp ý:

– Có giải pháp! Có giải pháp! Vì sao không cầu cơ hay hầu đồng múa bóng gọi vong, mời các ngài đại văn hào, thi sĩ, nhạc sĩ về cùng đàm đạo cho rõ nguồn cơn chứ lời con đĩ ngựa nào có giá trị gì? Thật khó quên cái phim ma của Mỹ ra rạp đầu thập niên 90 hồi thế kỷ trước, trong đó Demi Moore thậm chí còn nhẩy đầm mùi mẫn với linh hồn người chồng đã chết là Patrick Swayze mượn xác cốt Whoopi Golberg. Ma quỷ xem phim này phải gọi là thích mê!

Bất ngờ trước đề nghị của yêu quái, các cụ chụm đầu hội ý.

2. Ngay chiều cùng ngày, tài xế xe Hyundai Limousine 14 chỗ dứt giá hai triệu alê – rờtua đưa Thanh Đồng, 4 phụ đồng, cung văn và các phụ lễ khác từ trung tâm thành phố vô tận lũng Lát. Đường đi gập ghềnh nên hoa quả xiêm y áo xống có phần bầm dập. Ai cũng hiểu vì sao khách hàng chọn nơi hoang vu hẻo lánh; ngoài yếu tố ngày tốt giờ lành, rất nên tránh sự dòm ngó của chính quyền và khách thập phương. Riêng chủ nhà trọ, do mênh mông cơ ngơi lại lỏng lẻo quản lý, thấy chộn rộn hoa hòe lầm tưởng khách tổ chức tiệc nhẹ mừng thượng thọ tập thể.

Sau phần lên trang phục và lễ gọi vong, đến mục cung văn hát hầu. Thanh Đồng, một Cậu mặt mũi anh tú má hồng môi thắm mắt phượng mày ngài, bắt đầu phủ vải đỏ lên mặt, chân nam đá chân xiêu tay vung tay vẫy đầu quay bốn phương tám hướng, phong thái cung nghênh. Thời may chiều hôm đó các vong nghệ sĩ, thường khi tứ tán phiêu du, tình cờ rủ nhau tụ tập nhậu nhẹt ở Ma Rừng Lữ Quán cách đấy không xa. Khi cuộc rượu đã tàn, đang còn lấn cấn chưa biết đi đâu nhậu tiếp tập hai nên lúc nghe gọi vong đúng tên mình các cụ Lã, Quách, Nhữ vui mừng dang tay giã từ bằng hữu rẽ hướng tây nam, vừa khoan thai bước vừa râm ran bình thi trong mưa rừng lất phất. Đầu đang quay đảo, bất thình lình Cậu khựng lại hất khăn khỏi mặt, mắt rực sáng, ợ một cái rõ to, môi mấp máy phát ra liên tục một thứ tiếng lạ, có vẻ như đang trò chuyện với người cõi âm.

Bốn người đàn bà, không ai bảo ai, cùng bấu lấy nhau thì thầm:

– Về rồi, về rồi!

Các phụ đồng quỳ ở dưới đang nghiêng ngả múa may cổ võ Cậu theo điệu hát hầu bỗng trở nên khiêm cung khi tiếng sênh tiếng phách đột nhiên thưa đi nhỏ lại nhường chỗ cho hai ba giọng cười sảng khoái phát ra từ duy nhất một người. Tác phong Cậu thoáng chốc khoác vẻ tao nhân mặc khách, đôi mắt phượng đảo qua đảo lại loay hoay tìm kiếm người quen. Yêu nữ đang quỳ cạnh mấy con nhang đệ tử, lom lom dõi theo hướng nhìn của Cậu, tin chắc như đinh đóng cột nó sẽ sớm đậu lên chỗ các cụ bà đang túm tụm. Thật bất ngờ, thần thái hoang mang của Cậu đồng bỗng đổi khác, ánh mắt chợt dịu xuống rồi hai khóe môi đỏ son nhếch lên kéo nhằng ra thành một nụ cười trìu mến. Cậu quay ngoắt về hướng Bạch Cốt Tinh – tức con ma đói, con xẩm Giang Tô, con quỷ dạ xoa, con đĩ ngựa, con dâm phụ – kêu lên mừng rỡ:

– Cố nhân!

Giọng nicotine đúng là của lão Nhữ. Tiếp đến giọng rổn rảng của lão Quách, giọng mai mái của lão Lã:

– Cố nhân!

– Cố nhân!

Bốn lão bà buông nhau sững sờ nhìn Cậu, xong trút ánh mắt căm hờn lên con yêu tinh đang cúi gằm đầu tránh tia nhìn tra vấn từ mấy chục con mắt xung quanh. Sắc mặt Nhữ phu nhân chuyển từ xanh sang xám trong khi ba cụ còn lại từ đỏ tía hóa thành đỏ bầm. Cơn giận phừng phừng của các cụ chất chứa không biết bao nhiêu là xung động; chưa kịp mừng rỡ khi nghe lại giọng nói người thân thì đã phải nổi tam bành vì chưng hửng trước kẻ bạc tình. Nhưng cảnh này, thật hú vía, chỉ diễn ra đánh xoẹt như một lằn chớp bất thình lình băng ngang bầu trời đen. Từ phong thái văn nhân tao nhã, chưa đầy một sát na , tức 0,018 giây, Cậu dựng ngược đôi mày ngài, một tay ra bộ như đang cầm gậy trúc tay kia bắt ấn, cơ môi bung hoác, toàn thân rùng rùng vận nội công tống ra một tiếng hô lớn làm mọi người dựng tóc gáy:

– Cắt!

Thật không khác chi đạo diễn đang giám sát điều hành một phân cảnh quay. Tuy chỉ gọn lỏn mỗi một chữ cắt, lại bị nhiễu bởi gió núi mưa rừng, con yêu tinh cũng nhận ra ngay cái giọng sang sảng của pháp sư Ngô Thừa Ân. Vừa mừng vừa sợ, nó rũ tóc giấu mặt, hồi hộp chờ đợi chưa biết điều gì sẽ xảy ra tiếp theo. Sau tiếng hô long trời lở đất Cậu đứng sững lại bất động hồi lâu, hai mắt nhắm nghiền như đang niệm chú. Lúc mở mắt ra thần thái bỗng trở nên thanh thản lạ thường. Lúc bấy giờ âm thanh nền lao xao từ các lão nhân Lã, Quách, Nhữ cũng hốt nhiên im bặt. Giọng từ tốn, Cậu phán:

– Ta là Ngô Thừa Ân, sinh quán Hoài An tỉnh Giang Tô cha đẻ ra Bạch Cốt Tinh. Hai cha con ta tính đến nay đã sống qua năm trăm năm kể từ thế kỷ thứ 16 đời nhà Minh bên Tàu, tức cả trăm năm trước khi nước An Nam thực sự có chữ quốc ngữ. Nay ái nữ của ta vì nông nổi mà rong chơi tứ xứ, rồi cùng các văn nhân tài tử lúc ra vào khách sạn lúc la cà quán xá, lúc bách bộ đồi thông lúc nhàn du sông lạch, tuy nhũng nhiễu hạnh phúc gia đình nhiều người nhưng đồng thời góp phần không nhỏ trong sáng tạo văn học nghệ thuật Đông-Tây. Người đại lượng cảm thông gọi con nữ là nàng thơ, kẻ ganh ghét hẹp hòi lại coi như loài yêu quái. Ngẫm lại mà xem, không cứ gì ở Việt Quốc, có phải nghệ sĩ năm châu bốn bể ai cũng ôm trong lòng một con Bạch Cốt Tinh, Hồ Ly Tinh hoặc Mãng Xà Tinh để …ư…hợp tác lao động; tuy tâm tư đôi lúc có vần vũ tà ý, người nghệ sĩ không nhất thiết phải ăn nằm với ma quỷ mới đẻ ra được tác phẩm. Vậy các lão phu nhân nên an lòng để cho các cụ Lã, Quách, Nhữ ngậm cười nơi chín suối, còn Đinh ông cứ mớ đêm ngậm ngày….

Dứt lời Ngô pháp sư, qua xác Cậu, dùng bàn thực chỉ (3) phát thành thương dương kiếm chĩa thẳng vào góc tối nơi Bạch Cốt Tinh đang quỳ, quát lớn bằng giọng lẫm liệt của một đại nhân:

– Xuất!

Tức thì cuộn thừng bắt quỷ tự động tuột ra như phim quay ngược; con yêu tinh lập tức tan nhuyễn ra thành một làn khói trắng lượn cong queo theo hướng gió trước khi tụ vào từng giọt lắc rắc trên bầu trời mênh mang của lũng Lát.

Trần Thị NgH

NgK, 08.2018

Chú thích của tác giả:

(1) Mượn lời nhạc Trịnh Công Sơn

(2) Mượn thơ Nguyễn Đức Bạt Ngàn

(3) Bàn thực chỉ: ngón trỏ tay phải (Lục Mạch Thần Kiếm, tác giả Kim Dung)


bài đã đăng của Trần Thị NgH


Phần Góp Ý/Bình Luận

Xin vui lòng bày tỏ trách nhiệm và sự tương kính trong việc sử dụng ngôn ngữ khi đóng góp ý kiến. Da Màu dành quyền từ chối những ý kiến cực đoan, thiếu tôn trọng bạn đọc hoặc không sử dụng email thật. Chúng tôi sẽ liên lạc trực tiếp với tác giả nếu ý kiến cần được biên tập.

Lưu ý: Xin vui lòng bỏ dấu tiếng Việt để giúp tránh những hiểu lầm đáng tiếc từ độc giả trong việc diễn dịch ý kiến đóng góp. Bài không bỏ dấu sẽ không được hiển thị. Xin chân thành cám ơn.


*

@2006*2018 damau.org ♦ tạp chí văn chương Da Màu Web services provided by InfoResources Center, Inc. Scroll Up Log in | Entries (RSS) | Comments (RSS)