Trang chính » Sáng Tác, Thơ Email bài này

Sự khởi động nhọc nhằn ♦ Mộng Kôn Giang

 

 

 

Sự khởi động nhọc nhằn

 

Những cuốn sách tôi đọc
về triết hay về văn
Để quên đi những ngày buồn bã
Đã đi làm và tìm cách xóa tẩy xóa tẩy xóa bằng những vết sơn vàng trên vách
     mà mỗi ngày tôi thức dậy lúc sáu giờ sáng để hồi sinh
Ăn xong gói xôi năm ngàn tại khu công nghiệp Bon Chen
Leo lên xe dream không bằng lái
Leo lên cầu cao nhìn thành phố trong sớm sương
Tôi thấy tuyệt vời trong những giờ tôi làm ra tiền và những buổi chiều
     uống rượu
Công việc vẫn chỉ sơn tường trường học thế thôi . . .

Có khi mệt mỏi tôi ngồi nhìn màu phượng rữa trong mưa
Hay nhìn những tàn lá me rơi như cơn gió điên ngày nào vẫn nhói
     trong đêm không trăng
Tôi đọc Nietzsche, Heidegger
Rimbaud, Apollinaire . . .
Mùa thu thực sự đã chết ở thành phố này?
Tôi tự hỏi . . .

Sự khởi động nhọc nhằn
Bắt tôi mỗi ngày phải tự hiến xác cho loài muỗi đói
Thú chơi nào tuyệt vời hơn là ngồi vận chuyển những con chữ trên giấy
và điều khiển chúng trên hỉ-nộ ái-ố loài người
Thật nhọc nhằn cho kẻ nào tự hủy
Tự để mình bị vây khốn bởi chính đức tin và lòng kiêu hãnh
Gục mặt và thở dài . . .
Bỗng nhận ra chính mình là kẻ ấy . . .

Sự khởi động nhọc nhằn
Đôi bàn tay run rẩy
Vội tìm những cuốn sách một thời gối đầu ngủ mê
Cho những giấc mộng phôi thai trở lại
Đẻ trong đầu
trứng chữ
Tôi nhìn thấy hỏa ngục trong tim em
Máu chảy thành những ngọn đồi
núi lửa
Tôi nhìn thấy trong mắt em
Những hồ thu đầy ắp
lá phai tàn
Tôi nhìn thấy trong tóc em
Rối như cỏ khô phơi trên cánh đồng làng . . .
Sự khởi động nhọc nhằn
Trong những đêm mưa tôi ngồi tìm ý tưởng
Cho câu thơ cất bay lên bầu trời . . .

 

 

 

Mộng Kôn Giang

 

tôi ngồi trong phòng những vị khách không tên
như những ngọn tháp quê tôi muôn đời mất ngủ
như Kôn Giang mùa nước lũ
như đôi bạn chân tình không còn nhớ nhau

tôi viết tên non nước lên trán người tôi yêu
cứ thế lan man hết bờ bến này sang sông suối khác
có khi mê hồn dựa lưng dưới gốc cây da . . .

như cái nắng nung con ngươi chiều đẫm nước bờ ao
những cánh đồng gòn lũ quạ chờ rỉa xác trâu
muôn đời vẫn giọng gió lào cát trắng
lòng dạ như bún song thần phơi giữa bãi hoang liêu . . .

đâu phải cứ văn minh giữa những toà cao ốc
rồi văn mình vào đống hổ lốn đười ươi
thâu cứ dìa ngồi bên dòng sông tỉnh lẻ
có bà năm rót bàu đá đang chờ
uống nước mắt quỷ khóc thần sầu mà đẫm lệ
uống cho tan hết ô uế trong thân xác từ lâu giữa cuộc đời chộn rộn
uống cho vỡ giấc mơ phố thị
những đêm nhớ quê nhà da diết
đời ai cấm chi đâu
chốc mòng say nghe gió thổi hồn siêu phách lạc . . .

tôi nhớ biển Phù Ly nhớ người xưa ra vào chợ Cách Thử
nhớ ông Quách Tấn đưa hồn cốt Hàn Mặc Tử lên đồi thi nhân
hỏi đời còn ai cùng ngồi chén tạc chén thù
mà hỉ hả những lời phù hư của biển của núi non trùng trùng dị mộng
để mây thái cổ bay về đỉnh Kỳ Sơn

cứ như thể hồn cốt của núi của sông đã bỏ ta
như những bóng ma đi trong đêm tối
nhà cửa tồi tàn
bụng con cá bống Lại Giang không còn hạt sạn của mùi hương ngai vàng một thủa
đôi mắt của nữ thần hoà bình bị chột mất vì ông thần chiến tranh chọc thủng
như trăng núi Huỳnh Mai mỗi tối đến ở cùng Đào Tấn
rồi giọng tuồng lẫn tiếng trống khuynh thành

tôi nhớ tràn trề những gốc đa gốc thị
những mùa hoa gạo nở trắng góc chợ miễu bà
mợ tôi mê hát bội sắm sẵn cái máy cassette thu thanh
để những khi trời làm mưa làm bão
mấy mợ cháu mở nghe khi trời đổ rét.

đêm trăng xanh
mợ kể chuyện truông bà đờn
bóng mò o mọc kín mộ
mèo cào gió khuya rờn rợn khúc kinh ma

cồn chim nằm im giữa lòng nước mặn
cảng cá mất dấu trên cánh đồng lúa chín
có khi ở giữa ruộng đêm rằm vẫn nghe tiếng thủy quân la ó
tiếng đại bác từ đầm Thị Nại nã vào . . .
tiếng ngao sò dưới đáy giếng
tiếng huyền sử trong móng nước biển Quy Nhơn

bên cây thông hoá thạch
sư Mật Hạnh trông thấy bóng người đàn bà bước ra từ hòn đá chém
thủa Nguyễn Ánh cho đặt trước cổng thành Hoàng Đế
hằng trăm cái xác bị chặt đầu, hồn nhập cõi đá,
trong những đêm âm u
phát ra lời ai oán . . .

đêm
tôi ngồi trong phòng những vị khách không tên
như những ngọn tháp quê tôi muôn đời mất ngủ
vì nhớ vua Chăm hay nhớ bầy vũ nữ Apsara?
Mà soi bóng từ non nhân xuống tận dòng nước trí
Để Kôn Giang in bóng thành quách Đồ Bàn
Để nước sông quy tụ khí trời
Trong giọt rượu lửa uống vỡ con tim.

 

 

 

.

bài đã đăng của Trần Quốc Toàn


Phần Góp Ý/Bình Luận

Xin vui lòng bày tỏ trách nhiệm và sự tương kính trong việc sử dụng ngôn ngữ khi đóng góp ý kiến. Da Màu dành quyền từ chối những ý kiến cực đoan, thiếu tôn trọng bạn đọc hoặc không sử dụng email thật. Chúng tôi sẽ liên lạc trực tiếp với tác giả nếu ý kiến cần được biên tập.

Lưu ý: Xin vui lòng bỏ dấu tiếng Việt để giúp tránh những hiểu lầm đáng tiếc từ độc giả trong việc diễn dịch ý kiến đóng góp. Bài không bỏ dấu sẽ không được hiển thị. Xin chân thành cám ơn.


*

@2006*2018 damau.org ♦ tạp chí văn chương Da Màu Web services provided by InfoResources Center, Inc. Scroll Up Log in | Entries (RSS) | Comments (RSS)