Trang chính » Sáng Tác, Truyện ngắn Email bài này

Em muốn nghe tiếng nước tiểu của anh

Đó là tiếng nước tiểu của anh.

Anh đang ở bên cô, trong nhà trọ của cô, trong toilet của cô. Anh đang đi tiểu. Cô có thể nghe rõ tiếng nước tiểu của anh khi đang nằm trên giường chờ anh quay trở lại.

Đó là tiếng nước tiểu của anh.

Anh không còn ở bên cô. Lúc này, anh đang ở nhà anh hoặc một nơi nào đó khác, chỉ là không phải ở nhà trọ của cô. Anh có thể đang đi tiểu hoặc không. Nhưng lúc này, cô vẫn có thể nghe rõ tiếng nước tiểu của anh khi đang nằm trên giường.

Đó là tiếng nước tiểu của anh.

Thứ âm thanh nghe như tiếng nước đều đặn chảy không có điểm bắt đầu, không có điểm kết thúc với mức âm lượng không có điểm fade-in, không có điểm fade-out. Vì vậy, âm thanh này không nhất thiết là tiếng nước tiểu của anh, nó có thể là tiếng mưa rơi, tiếng thác đổ, tiếng suối chảy trong một khe núi, tiếng sóng biển… nó có thể là âm thanh của bất cứ nguồn nước nào. Nhiều người có thể dễ dàng nhầm lẫn; nhưng với cô thì không. Cô biết chắc chắn đó chính là tiếng nước tiểu của anh. Vì vậy, lúc này cô vẫn có thể nghe rõ tiếng nước tiểu của anh khi đang nằm trên giường.

Người ta hoàn toàn không thể thu được âm thanh theo cách trung thực nhất.

Cô tin là như thế.

Vậy nên, tiếng nước tiểu của anh đang phát từ máy vi tính qua sự rung động của màng loa có thể không phải là tiếng nước tiểu của anh nữa. Dù cố gắng nhớ lại mức âm lượng tiếng nước tiểu của anh mà cô nghe được ngày hôm qua, cô cũng không chắc chắn mức âm lượng được phát lại lúc này bằng với mức âm lượng ở thời điểm ấy. Đôi khi, người ta phải chấp nhận sự tương đối để trí tưởng tượng có khả năng lấp vào khoảng trống tạo ra sự tuyệt đối. Vì thế, dẫu bây giờ chỉ nghe tiếng nước tiểu của anh được phát lại trên máy vi tính, cô vẫn mặc nhiên xem như anh còn đang ở đây, anh đang tiểu trong toilet của cô giống như ngày hôm qua anh đến đây vậy.

“Em hay bị mất ngủ.”

“Sao thế? Em có chuyện gì buồn phiền phải lo nghĩ à?”

“Không. Chỉ là có những đêm em không thể ngủ được. Não em chẳng chịu rơi vào trạng thái vô thức. Dường như nó nhận được tín hiệu từ đâu đó rằng phải thức, phải tỉnh táo dù em chẳng thấy có mối nguy hiểm gì đe dọa mình cả.”

“Lạ nhỉ. Vậy sao em không uống thuốc ngủ?”

“Em đã thử uống nhiều lần rồi nhưng thuốc ngủ không có tác dụng với em. Nhưng em cũng tìm ra được thứ có tác dụng với mình rồi.”

Là những âm thanh đến từ tự nhiên.

Tiếng chim hót. Tiếng mưa rơi. Tiếng sóng biển lúc hoàng hôn. Tiếng cá heo. Tiếng suối chảy…

Hàng vạn âm thanh được thu ở khắp nơi vào những khoảng thời gian khác nhau tạo nên những bầu khí quyển khác nhau thấm đẫm không gian trong căn phòng nhỏ bé của cô. Cô đang đứng trước biển. Tiếng sóng biển ở ngay đây, bên cạnh cô. Ngoài trời đang mưa, những hạt mưa đang rơi xuống những quyển sách cô đặt trên bàn nhưng không làm ướt chúng, ngay đây, bên cạnh cô. Cô đang gối đầu nằm trên một thảm cỏ nào đó. Tiếng suối chảy róc rách từ cửa nhà vệ sinh đến chân giường, ngay đây, bên cạnh cô. Tiếng chim hót trong nhà thờ vào buổi sáng còn làm đảo lộn cả buổi tối của cô, bóng đêm của cô khi cô đang nằm trên chiếc giường này và không thể ngủ được. Ánh sáng khẽ xuyên qua những kẽ lá rồi nở bừng ra khi chạm đến khung cửa sổ, tràn khắp phòng một màu vàng ấm áp; và như thế, ngày mới bắt đầu. Cô không còn ở căn phòng này với tiếng đồng hồ gõ nhịp đều đặn, với tiếng xe thi thoảng vang lên ngoài đường phố, với chính hơi thở của bản thân mình mà cô nghe rõ mồn một nữa. Lúc này cũng không còn là đêm khuya… Hóa ra, âm thanh tự nhiên mới là thứ thật sự khiến người ta có thể đi du lịch khắp nơi khi vẫn đang ở cùng một địa điểm. Hơn cả những hình ảnh, hơn cả những thước phim, hơn cả những áng văn đẹp đẽ nhất, âm thanh mới là thứ cho người ta cảm giác xâm nhập vào tự nhiên một cách hoàn hảo. Với những âm thanh dễ chịu, người ta có thể không quá chú tâm nghe khi vang lên, người ta có thể vừa nghe âm thanh ấy không ý thức vừa làm một việc nào đó tập trung và có ý thức. Chính sự lơ là này đã khiến cho âm thanh thiên nhiên được thu lại thật sự trở thành môi trường tự nhiên với người nghe. Trong khi đó, hình ảnh, hay phim, hay các con chữ đều đòi hỏi một sự tập trung nhất định khi thưởng thức. Và khi dứt sự thưởng thức đó, thiên nhiên cũng bay mất. Nhưng người ta không thưởng thức âm thanh tự nhiên, người ta sống trong nó. Vậy nên, não của cô bị ru ngủ bởi cảm giác an tâm, bởi cảm giác mình đã thực sự được đưa đến một nơi khác.

“Anh hiểu rồi. Có vẻ hay nhỉ. Vậy một lúc nào đó, anh phải nghe thử mới được.”

“Nhưng những âm thanh ấy đã không còn tác dụng với em nữa rồi.”

“Vì sao vậy em?”

Là cảm giác hiện thực và thứ được tái tạo lại từ thứ đã từng là hiện thực bỗng dưng bị biến thành hai chất bột có mùi vị khó hòa hợp nhau nhưng lại được đem trộn chung trong một cốc nước và cô là chiếc thìa xoay vòng giữa hai tổ hợp ấy; nhiều lúc, cô muốn thoát khỏi dung dịch oái oăm này nhưng bổn phận của một chiếc thìa là khuấy đều hỗn hợp nên cô không thoát ra được; đồng thời, chính cô cũng muốn tận hưởng cảm giác bản thân là chiếc cầu nối giữa những thứ tưởng chừng có nhiều điểm tương đồng nhưng trong nó đã ươm mầm sẵn các yếu tố diệt trừ đối phương. Cô biết, bên ngoài khung cửa sổ, trời đang nắng, thậm chí còn là cái nắng gắt gao khấu trừ đi biết bao nhiêu lượng nước trong cơ thể người. Nhưng bên trong khung cửa sổ, trong căn phòng này, ngay đây, bên cạnh cô là những giọt mưa, thậm chí còn là những giọt mưa của một cơn mưa tầm tã đủ sức để người ta hứng đầy những thùng nước rỗng. Hai mảng thời tiết hoàn toàn trái ngược nhau đang cùng tồn tại trong căn phòng của cô. Cô có toàn quyền chọn lựa kiểu thời tiết mình mong muốn: nếu chọn trời mưa, cô có thể khép rèm lại, không cho bất cứ ánh sáng nào lọt vào phòng; nếu chọn trời nắng, cô có thể tắt tiếng mưa, mở toang khung cửa sổ ra cho hơi nóng chiếm ngự căn phòng. Sự nghịch lý và quyền được chọn lựa điều nào là hợp lý trong sự nghịch lý này khiến cô thích thú. Nó khiến cô có cảm giác mình là một vị thần của chính mình.

Tuy nhiên, cô đã không ngờ rằng sự tương đồng mới là thứ khiến cô bối rối hơn tất thảy. Một buổi sáng, khi thức dậy, cô nghe tiếng chim hót. Tiếng hót ấy giống như đoạn thu âm tiếng chim hót trong khu vườn của một nhà thờ ở Mexico mà cô tải xuống từ trên mạng. Nhưng tối qua, cô đã không bật đoạn thu âm đó. Lúc này, tiếng suối róc rách vẫn chảy từ máy vi tính. Trong đoạn thu âm tiếng suối chảy, thi thoảng vẫn có tiếng chim hót; thế nhưng, tiếng chim hót trong rừng rất khác với tiếng chim hót trong nhà thờ. Cô tắt tiếng suối chảy để kiểm tra xem tiếng chim hót đến từ đâu. Sau khi suối ngưng chảy, tiếng hót ấy vẫn còn vang. Vậy là tiếng chim hót đến từ chính con hẻm khu nhà trọ của cô. Nó thực sự đang diễn ra. Bên ngoài khung cửa này, những con chim đang bay lượn. Thật kỳ lạ. Cô đã sống ở đây nhiều năm liền. Trước đó, cô chưa bao giờ nghe tiếng chim hót nơi này. Dường như, chưa có đàn chim nào bay qua đây… Cô lại mở đoạn thu âm tiếng chim hót ở nhà thờ Mexico để đối chứng sự khác biệt. Nhưng chẳng có sự khác biệt nào cả. Mức cường độ âm. Độ ngân vang của tiếng chim. Thời gian ngưng nghỉ giữa từng tràng hót… Tiếng hót trong đoạn thu âm ấy dường như hòa làm một với tiếng chim hót trong khu nhà trọ của cô. Như thể đàn chim từ khu vườn ấy đã bay đến đây. Như thể cô đang không ở đây – nơi mà trước đây cô luôn nghĩ rằng cô đang tồn tại. Cô không còn ở đây nữa. Nhưng cô cũng không hoàn toàn đã đến đó. Cô không hoàn toàn ở một nhà thờ nào trên đất nước Mexico cả. Vậy cô đang ở đâu? Cô đang ở đâu trong không gian đột nhiên bị vặn xoắn chỉ vì tiếng chim hót như thế này? Và rồi vào một ngày mưa tầm tã khi cô cũng đang tình cờ mở tiếng mưa tầm tã ở Tây Ban Nha, không gian ấy lại bị vặn xoắn một lần nữa. Cứ thế, những âm thanh cùng loại khi ngẫu nhiên vang lên vào một thời điểm sẽ tương trợ cho sự tồn tại của nhau; nhưng phần nào đó, chúng triệt tiêu đi một chút cảm giác về sự tồn tại của cô. Hiện thực và thứ được tái tạo từ hiện thực hòa lẫn vào nhau khiến cô không thể phân biệt được đâu là hiện thực, đâu là thứ tái tạo. Cô không thể vừa ở nơi này, vừa ở nơi kia. Cô chỉ có thể tồn tại ở một nơi vào một thời điểm. Vì vậy, cô không còn tồn tại nữa. Cô được giải thoát. Cô được tự do. Sự tương đồng của hai thứ âm thanh cùng loại tại hai nơi khác biệt dường như được chặp lại với nhau bằng thứ keo dính đặc biệt mà khi cô cố gắng tách rời chúng ra thì một lỗ hổng lớn xuất hiện giữa không gian nuốt trọn cô vào. Cô hoàn toàn tan biến trong đó khi mải đuổi theo những tần số âm thanh rung động niềm hạnh phúc. Được biến mất, dù chỉ tạm thời – đó là điều cô đã luôn mong muốn… Cô đã từng hạnh phúc khi phát hiện ra việc mở những đoạn thu âm có loại âm thanh trùng với âm thanh đang diễn ra trong môi trường thực tế có thể mang lại cho cô cảm giác đó. Và cô đã cố tình làm điều đó nhiều lần để được biến mất. Nhưng bây giờ, việc ấy không còn đem lại cho cô chút niềm an ủi nào nữa.

“Vì sao vậy em?”

“Vì em không muốn biến mất nữa. Bây giờ, em chỉ muốn ở đây. Cảm nhận sự tồn tại của mình một cách rõ ràng nhất, trọn vẹn nhất, ngay đây, bên cạnh anh. Vì bây giờ, em yêu anh, em đã có anh. Vậy nên, việc đó không làm em hạnh phúc nữa.”

“Thương em của anh quá. Nhưng bây giờ, em lại bị mất ngủ nữa rồi.”

“Thực ra, em đã tìm được một cách mới để dễ ngủ trở lại. Em áp dụng nó cũng được hơn một tuần rồi.”

“Cách gì vậy em?”

“Nhưng anh yêu phải hứa là đừng giận khi em nói ra nhé?”

“Ừ, anh sẽ không giận đâu. Em nói đi.”

“Em nghe tiếng nước tiểu của anh mỗi đêm khi chuẩn bị ngủ đấy.”

“Tiếng nước tiểu của anh? Nhưng em đã thu âm nó từ lúc nào?”

“Em gắn một máy ghi âm cỡ nhỏ, loại chống thấm nước màu đen-tiệp màu với bồn cầu trong toilet của em vào bên dưới bể chứa nước. Pin của nó khá bền nên em luôn bật sẵn chế độ thu âm mỗi lần anh đến. Vậy nên…”

“Nghe tiếng nước tiểu của anh khiến em dễ ngủ à?”

“Vì mỗi khi xa anh, em rất nhớ anh…”

“Nhưng em cũng có thể thu lại giọng nói của anh khi mình nói chuyện điện thoại, hoặc khi mình gặp nhau mà. Anh nghĩ giọng nói sẽ gần gũi hơn chứ. Nó là đặc trưng riêng của mỗi người. Còn thực ra, tiếng đi tiểu, anh nghĩ ai cũng từa tựa nhau.”

“Không đâu. Em nghĩ sẽ có sự khác biệt chút ít. Tiếng nước tiểu của anh rất khác với tiếng nước tiểu của mọi người. Thông thường, người ta sẽ cố gắng tống ra ngoài lượng nước thật nhiều ngay khi có thể tiểu. Vì vậy, tiếng nước tiểu chảy ban đầu sẽ lớn, sau đó thì nhỏ dần. Hệt như một đoạn âm thanh chỉ có fade-out mà không có fade-in vậy. Nhưng tiếng nước tiểu của anh thì không có cả fade-in và fade-out. Anh tiểu rất chậm rãi, từ tốn. Dường như lượng nước tiểu đi ra từ cơ thể anh ngay lúc anh bắt đầu tiểu và lúc anh tiểu gần xong là bằng nhau nên mức cường độ âm tạo ra mới đều như thế. Vậy nên, nghe tiếng nước tiểu của anh, em cảm thấy bình yên lắm… cũng giống như khi em nghe tiếng suối chảy, tiếng thác đổ hay tiếng mưa rơi vậy. Còn tại sao em không thu giọng nói của anh… ừm… anh biết vì sao không… bởi vì khi thu giọng nói của anh rồi nghe lại, em sẽ còn nhớ anh nhiều hơn nữa. Nỗi nhớ đó làm em cảm thấy bất an. Khi nghe giọng nói của anh, em sẽ nhớ đến cuộc trò chuyện của chúng ta. Nhưng cuộc trò chuyện của chúng ta mỗi ngày mỗi khác nhau. Giọng nói của anh trong cuộc trò chuyện của ngày hôm qua thuộc về ngày hôm qua. Ngày hôm nay, khi phát lại nó, em sẽ chỉ nhận được dư âm của ngày hôm qua. Thứ âm thanh của ngày hôm qua và ngày hôm nay bị tách biệt hoàn toàn càng khiến em thấy sự không hiện diện của anh ở đây rõ rệt hơn. Nhưng tiếng nước tiểu của anh hầu như lúc nào cũng giống nhau. Nó thuộc về chính anh. Và khi em nghe nó, nó thuộc về tất cả những ngày chúng ta bên nhau. Thế nên, nếu hôm nay em nghe tiếng nước tiểu của anh ngày hôm qua, em vẫn có cảm giác như anh đang ở ngay đây, bên cạnh em. Anh đang đi tiểu trong toilet của em. Và rồi, anh sẽ sớm quay trở lại nằm ngay đây, bên cạnh em, trên chiếc giường này.”

Đó là tiếng nước tiểu của anh.

Dù được phát ra từ điểm nguồn là máy vi tính và tạo thành âm thanh qua sự rung động của màng loa, đó vẫn là tiếng nước tiểu của anh. Vì vậy, anh vẫn đang ở ngay đây thôi, bên cạnh cô.

Phựt.

Tất cả ánh đèn trong con hẻm vụt tắt.

Tiếng nước tiểu của anh cũng ngưng bặt.

Im lặng.

..

.

Im lặng.

Tiếng mở cửa sổ hay mở cửa chính của một số nhà còn thức để nghe ngóng tình hình. Tiếng người trò chuyện than phiền về nỗi bực dọc khi điện bị cắt đột ngột. Tiếng xe thi thoảng vang lên.

Im lặng.

..

.

Im lặng.

Khi nguồn điện trở lại, cô với tay lấy cặp nạng đặt ngay đầu giường. Chống nạng, cô bước từng bước khó nhọc đến chiếc máy vi tính. Cô khởi động máy vi tính, mở thư mục chứa tiếng nước tiểu của anh qua nhiều ngày. Cô bấm play tất cả. Cô nghe thấy một thứ âm thanh khi thì giống tiếng suối chảy, khi thì giống tiếng mưa rơi, khi lại giống tiếng thác đổ… tùy vào mức volume mà cô chỉnh. Nếu cô chỉnh volume thật nhỏ, nó sẽ giống như tiếng suối chảy từ một khe núi cách đây rất xa. Nếu từ mức đó mà tăng lên một, hai bậc sẽ nghe như tiếng suối chảy cách đây thật gần. Nếu từ mức đó lại tăng lên một, hai bậc sẽ nghe như tiếng mưa rào. Nếu từ mức đó lại tăng lên một, hai bậc sẽ nghe gần như tiếng sóng biển vỗ bờ. Nếu từ mức đó, lại tăng lên một, hai bậc sẽ nghe gần như tiếng thác đổ, một con thác thật lớn và cô ở ngay dưới chân thác hứng chịu mọi nguồn nước bắn vào người mình… Nhưng đó là tiếng nước tiểu của anh. Tất cả đều là tiếng nước tiểu của anh. Cô chỉnh lại volume ở mức cường độ âm gần giống với mức cường độ âm tiếng nước tiểu của anh mà cô đã nghe được ngày hôm qua.

Cô quay trở lại chiếc giường thân thuộc, đặt đôi nạng tựa vào đầu giường.

Đó là tiếng nước tiểu của anh.

Từ chiếc giường này, cô có thể nghe rõ tiếng nước tiểu của anh. Vậy nên, anh vẫn ở ngay đây, bên cạnh cô thôi. Giống như ngày hôm qua.

Cô nhắm mắt lại. Và cô ngủ một giấc thật sâu đến tận sáng hôm sau.

Vũ Lập Nhật

bài đã đăng của Vũ Lập Nhật


Phần Góp Ý/Bình Luận

Xin vui lòng bày tỏ trách nhiệm và sự tương kính trong việc sử dụng ngôn ngữ khi đóng góp ý kiến. Da Màu dành quyền từ chối những ý kiến cực đoan, thiếu tôn trọng bạn đọc hoặc không sử dụng email thật. Chúng tôi sẽ liên lạc trực tiếp với tác giả nếu ý kiến cần được biên tập.

Lưu ý: Xin vui lòng bỏ dấu tiếng Việt để giúp tránh những hiểu lầm đáng tiếc từ độc giả trong việc diễn dịch ý kiến đóng góp. Bài không bỏ dấu sẽ không được hiển thị. Xin chân thành cám ơn.


*

@2006*2018 damau.org ♦ tạp chí văn chương Da Màu Web services provided by InfoResources Center, Inc. Scroll Up Log in | Entries (RSS) | Comments (RSS)