Trang chính » Biên Khảo, Giữa Người Viết & Người Đọc, Nhận Định Email bài này

Chia sẻ cùng “Huyết Âm”, thi phẩm vừa xuất bản của nhà thơ Nguyễn Lương Vỵ

Tôi đã đọc những thi phẩm: Âm Vang Và Sắc Mầu (AVVSM)- Phương Ý- Hoà Âm Âm Âm Âm (HA)… , và gần đây nhất, Huyết Âm của nhà thơ Nguyễn Lương Vỵ (NLV) . Điều cảm nhận đầu tiên của tôi là cảm được cái khí mạch xuyên suốt các tập thơ, khiến người đọc dễ nhận thấy điều gì nhà thơ trăn trở, đeo đuổi, và cho dù từ tập thơ đầu đến tập mới nhất nối nhau như một dòng suối, nhưng ở mỗi đoạn nó lại thể hiện dòng chảy khác nhau, cái mới lạ của ý tưởng, ngôn từ, nhạc thơ, và trên hết, là những cảm xúc thực của tác giả, đã như truyền được lực đến người đồng cảm.
Không xem bài viết này là phê bình thơ văn, tôi chỉ viết lên những cảm xúc khi đọc thơ NLV, một người thơ Vẽ chân dung mộng ảo mà chơi/…/Chân dung ảo thơ rền thạch động/…/Vẽ chiêm bao chào cái chân dung/(HA,tr13), một người thơ hứng cái nghịch cảnh /Này cái lạnh ta thề sẽ buốt / Suốt xương da để vẽ môi cười / Mắt vời vợi lời kia trong suốt / Để ta cuồng khóc hận khôn nguôi / (HA tr.13). Vào tuổi 18, NLV đã viết /Biển đắp một toà sương / Lạnh đôi bờ vú nhỏ / Nàng tắm trong tịch dương / Núi gầm lên khóc nhớ (AVVSM ) Nghe sao có một hoà âm rất cô liêu của tịch dương và núi gầm giữa đôi bờ lạnh kia. Nghe sao sâu, lay động, lẫn mong manh trong /máu đá hoà với máu ta / Nở ra một đoá kỳ hoa / Tỉnh ra thấy mây đầu núi / Chó bay sủa trắng chiều tà / (AVVSM), Tiếng chuông gióng lên ở đầu non kia thì gió nhịp nhàng đưa đẩy đến từng lay động của ngọn cỏ – đó không phải là cảm xúc của những người thích đọc thơ và bắt gặp được tâm hồn đồng điệu sao? Có thể cho là tôi chủ quan khi nói thơ NLV, nhất là trong Huyết Âm, luôn gây ra cảm xúc đau đớn nơi người đọc, bởi vì tôi cảm thấy được dù là khi sầu bi hay đôi khi phẫn nộ, dù là với những lời thơ đẹp hay với những lời ngổ ngáo, thì NLV cũng viết ra từ máu và nước mắt của mình, và tôi cũng cho rằng một người mà sống trọn vẹn, sống thực với cảm xúc mình thì sẽ thấy được, nghe được âm thanh của sắc mầu – thực lẫn tâm linh – sẽ chan hoà được cùng hạt máu, giọt lệ, / Thơ biếc máu để nuôi hoài chút lửa/… / Vuốt mắt sắc tím hát/ Nghe âm hoa trong veo/ Nghe âm đá cuốn theo/…/Nghe hết cái không nghe/ (HA,tr.87) – / Gió vô sắc nhưng rằm kia quá mượt / Thơ u hồn đắp nấm gọi tinh âm / (HA,tr.17)…/Xác chữ hồn âm ngân ánh lửa/(HA,tr37),/Hoàng hôn muôn thế kỷ sau/Dứt khoát / Thơ / Còn / Đỏ / Au…/(Huyết Âm 33)
Cái không khí tịch mịch trong thơ NLV âm vang của hùng tráng lẫn bi thương /Chân dung ảo thơ rền thạch động/ Nước khua rằm rụng xuống hai vai /(HA,tr.13), Có thấy được cái cô liêu mà tràn đầy ở / Độc tấu với bóng mình/ Ngực rêm rêm mộ địa/…/Giọt sương thức ngàn năm / Ta ngồi câm tuyệt đối/? trống vắng mà lại tràn đầy / Khi thiên địa xa xăm / Thơ bắt đầu chín tới / (HA,tr.32-34),ngẫm ra người thơ có được một đặc ân khi mang số phận cô đơn để bước vào hành trình này – độc hành với Thơ trên con đường hun hút /Năm mươi năm theo em/Từ khi trong mầm khí / Con trăng non rên rỉ /Con suối khát nguồn xưa / (HA,tr27), nếu coi hành trình đến với Thơ là một cuộc hành hương thì người thơ dường như đã chứng ngộ được cái nguyên vẹn, tinh khôi, và mới mẻ được nuôi dưỡng từ những con chữ kỳ diệu ấy /Ngàn câu thơ chết yểu / Xanh hết suối hồn ta/ (HA,tr28)… Cái con chữ ta vừa chạm khẽ / Đã ngần sương thương tưởng linh lung/.

Có phải một mình trong hang động im vắng của cõi thơ, cái tịch mịch làm người ta nghe được mọi âm vang của cõi tồn sinh – như người xưa đã nói – mà người thơ đã hoà âm được cảm xúc của mình với tiếng của thời gian, tiếng máu của sông, tiếng rền của một hạt bụi, tiếng chân bé nhỏ của đúa con gái về từ âm tuyết lạnh, để thấu được tuỷ chiều, để nghe trời ứa mật , đá khóc? nếu như thế, thì cái-một-mình là cái cần thiết, / Rú máu sông đồng vọng bóng quê nhà/HA,tr54)…/Hạt bụi đỏ rền vang biển lớn / Thơ khắc cốt bên trời thu quá rợn (HA,tr170)… /Một hôm nghe máu chảy thật mềm…Sao có hồn ai nghiêng xuống đêm /(AVVSM) / Chờ con về trong âm huyệt tuyết / Nhai tiếng chuông rền trong xương ta…Chờ con về trong âm huyệt tuyết /Lạnh trầm ngân /Búng huyết / Thơ Ca…/Con về chưa mà tuyết vẫn rơi / Ngàn bông lau / Huyệt tuyết / Hú dài – Nếu không tận cùng trong đau đáu nỗi nhớ đứa con gái nhỏ đã mất, đau hằn vào xương tuỷ, thì không thể viết được nhai tiếng chuông rền trong xương, búng huyết thơ ca, huyệt tuyết hú dài bi thương đến vậy, /Con về bên Mẹ nghe huyết âm / Nghe tuỷ xương réo rắt mưa dầm/…/ Chắp tay hứng trọn huyết âm Mẹ / Lô hoả thuần thanh âm huyết hoa / (Huyết Âm 38) Cũng hiểu được, khi biết NLV đã rút từ đâu ra những con chữ để cho người ta thấy được nỗi thương và đau dữ dội của mình / Róc huyết âm / Đá khóc / Xanh / Tuyệt đối / (Huyết Âm 1) -Róc con âm, con chữ lạnh thấu tuỷ xương – /Mẹ huyền vi /Rung huyết / Đón tinh Cha / (Huyết Âm 5) chữ Rung huyết trong bài thơ này nó vang động một cách thiêng liêng về phút giây sáng tạo để rồi đưa đến cái bất ngờ /A! Gái huyền / Đẻ đái / Cái Người-Ma (Huyết Âm 5). Làm tôi liên tưởng một cách rất buồn về thế giới chúng ta đang sống, một nơi mà người ta coi thường,coi nhẹ về cái chết, cái nghèo, cái đói , cái đau của người khác, thì có phải là đang có mặt khắp nơi những bóng Người-Ma-thống-thiết không. Hình ảnh này theo hoài trong Huyết Âm như một ám ảnh, ở những trạng thái mà đôi khi không biết nghiêng về Ma hay Người..
Nếu ở Hoà Âm, dòng suối lặng lẽ gửi những âm vang của sâu thẳm cảm xúc, thì đến Huyết Âm nó lại đột nhiên quyết liệt cuộn lên những dòng khinh bạc. Cái bóng của Người-Ma kia đeo đẳng như một cặp song sinh /Bóng Ta chìm bóngMa / Bóng Ma chìm bóng Ta /, cười ngạo hay bất lực trước nó?/ Trọn đời thống thiết Người-Ma / Bẻ đốt xương nghe cái rắc / Thơ sáng loá rồi vụt tắt / Mây đùn tuỷ óc phôi pha /(Huyết âm 13), /Mồ-Ma-Người-Ngợm quá ể / Vỗ tay xương máu tiệc tùng /(Huyết Âm 20), đọc lên thì mới thấy hết âm của máu và lệ rền vang khắp cõi-nơi chúng ta đang hít thở – nơi / Đang Ta-Người đối ẩm Ta-Ma /, nơi mà nhân tính con người thúc thủ trước cái tiệc xương máu, và nhà thơ lui về Chi bằng độc ẩm huyết âm/ , độc ẩm máu và lệ thì mới hiểu được Huyết Âm. Cho nên, không tình cờ, cái bước lui về của nhà thơ là bước đánh động vào cái-tiệc-xương-máu kia.

Từ /độc tấu với bóng mình/ ở Hoà Âm đến /Độc ẩm huyết âm nghe tinh âm/ có phải là con đường dài của cốt tuỷ hoà thanh, đi qua / Mỗi chữ mỗi kiếp cháy sáng rực/ Thâm âm thâm u từ lâu nay/ (Huyết Âm 81)? Để mà khóc cười với ngàn kiếp thâm u có lẽ là nội lực của chữ hoá núi / Vết thương ta ủ trong tiền kiếp / Mỗi chữ oan khiên hoá núi ngồi…/Vết thương ta loét trong vô trận / Những luống chiêm bao nở tiếng người / (Huyết Âm 21-22), cái nội lực của khúc-nghe như là đồng dao- /Hồn âm cứ nhấn/Xác chữ cứ nhai / Sai cái không sai / Đúng cái không đúng / Sống không để bụng / Chết không mang theo / Huyết âm trong veo /…(Huyết Âm 62), (Huyết Âm 62), cái nội lực của hoà âm với âm thanh của máu lệ. Tôi tin với nội lực đó sẽ gảy lên được những nốt nhạc bi thương nơi lòng người để cùng nhau chấm dứt cái cảnh sông máu biển lệ này.

Đọc thơ NLV, cho dù không thể “lên thêm một tầng lầu nữa” để “tận cái nhìn nghìn dặm” như Nhà Thơ Lý Đợi đã trích trong bài bạt của Huyết Âm, nhưng bằng cảm nhận trực tiếp không qua trung gian của sự nghĩ, tôi,về phần mình, cũng đã hoà âm được với những âm thanh từ những bài thơ ấy khởi lên, như thể mình chỉ thấm thía được cái đau của người khác khi mình cũng đau, làm sao mình biết hạt lệ mặn tới đâu khi mình không biết khóc, nói cho cùng thì chỉ có máu và lệ rung động được với nhau bằng máu lệ.Bằng cách đó tôi đọc Huyết Âm. (Có thể rồi tôi sẽ thấy được cái nghìn dặm của Huyết Âm, nhưng chắc gì ở cái tầng cao ấy tôi có được cái cảm xúc như bây giờ ? ). Bằng cách đó tôi cảm được Huyết Âm. Tôi chia sẻ với Huyết Âm. Tôi đau với những nỗi thống thiết Huyết Âm. Xin cho NLV được tiếp tục hành trình,cho dù / Mần thơ / Quả thật / Đại tào lao / để những tri âm nghe được nữa cái “Tịch Mịch như Nguyên Thuỷ Nguyên Sơ” trong những bước trở về cùng Thi Ca như Nhà Thơ đã giải bày.

Calif. Mar. 2009.

bài đã đăng của Nguyễn Thị Khánh Minh


Phần Góp Ý/Bình Luận

Xin vui lòng bày tỏ trách nhiệm và sự tương kính trong việc sử dụng ngôn ngữ khi đóng góp ý kiến. Da Màu dành quyền từ chối những ý kiến cực đoan, thiếu tôn trọng bạn đọc hoặc không sử dụng email thật. Chúng tôi sẽ liên lạc trực tiếp với tác giả nếu ý kiến cần được biên tập.

Lưu ý: Xin vui lòng bỏ dấu tiếng Việt để giúp tránh những hiểu lầm đáng tiếc từ độc giả trong việc diễn dịch ý kiến đóng góp. Bài không bỏ dấu sẽ không được hiển thị. Xin chân thành cám ơn.


*

@2006*2018 damau.org ♦ tạp chí văn chương Da Màu Web services provided by InfoResources Center, Inc. Scroll Up Log in | Entries (RSS) | Comments (RSS)