Trang chính » Sáng Tác, Tiểu thuyết Email bài này

NHỮNG KHOẢNG TỐI CÓ MA (kỳ 2)


Sau một tuần, cô bé bán vé số gặp tôi lần thứ hai, cũng ở quán cà phê cũ khi đã gần trưa. Xấp vé số trên tay cô không còn nhiều, tuy nhiên tôi cũng chỉ mua năm tấm. Và tôi đứng dậy mời cô đi ăn cơm. Tôi nói, “Hôm nay dành cho em quyền chọn lựa.”

“Em muốn ăn thử mì cay Hàn quốc.”

Từ hôm hẹn cô, bữa nào đi uống cà phê tôi cũng mang theo hai nón bảo hiểm. Vì thế, tôi chở cô đi xa chút không khó khăn gì. Cũng may, tôi tìm được một quán ăn Hàn quốc trong vòng ba cây số. Tôi nói, “Mì cay đây.”

Chúng tôi vào quán. Tôi nhìn cô kỹ hơn. Tất nhiên, mặt cô không trang điểm, nhưng cô mặc một chiếc áo mới, màu đỏ. Tôi bảo, “Áo em đẹp và hợp.”

Cô cười bẽn lẽn, “Em mới mua hôm qua. Có một ông khách trúng số, tặng em ít tiền.”

Mì cay làm tôi ho sặc sụa. Vừa ăn tôi phải vừa uống nước cho đỡ cay. Cô nhìn tôi cười bối rối, “Em xin lỗi vì không biết anh ăn cay không được.”

Tôi nói, “Không sao, cũng phải quen với cách ăn của em.”

Nghe tôi nói, cô càng bối rối. “Tại sao phải quen với cách ăn của em?” Cô hỏi.

Tôi hơi ngập ngừng, tôi không thích câu hỏi có phần truy sát đó, nhưng tôi vẫn nói, “Bởi vì anh không nghĩ đây là bữa ăn sau cùng với em.”

Cô cười. Có thể cô ngây thơ, hoặc giả vờ ngây thơ. Tuy nhiên, nụ cười tươi vui của cô làm tôi nhẹ lòng. Không dưng, tôi nghĩ có thể cô cũng đang đánh mất điều gì đó mà cô không biết.

Trời bỗng đổ mưa. Nước từ trời xối xả, mù mịt. Cô hỏi bâng quơ “Không biết trời mưa có lâu không? Em vẫn còn nhiều quá.”

Tôi ngạc nhiên, “Hồi nãy anh nhìn thấy trên tay em còn có mấy tờ thôi mà?”

Cô cười buồn, “Còn cả đống trong túi nè.” Lắc lắc cái túi, cô nói thêm, “Đấy chỉ là chiêu để dụ khách mua thôi.”

Tôi cười, “Nếu bữa nay em bị ế, thì tại trời, không phải anh.”

Cô cũng cười, “Em đâu dám đổ tội cho anh. Anh không biết đâu, mỗi lần gặp anh xong, em đều hên lắm, bán vèo cái hết. Nhưng mỗi lần gặp anh, em ngại.”

Tôi nói, “Nếu đúng thế, em phải gặp anh mỗi ngày chứ?”

Cô bẽn lẽn, “Em sợ lắm.”

Tôi hỏi, “Sao sợ?”

“Không biết.”

Rồi trời cũng tạnh. Tôi kêu tính tiền, và nói “Em đi trước đi.”

Cô “Dạ” rồi đứng lên.

Tôi nói “Chúc em may mắn.”

“Cám ơn anh.”

Có một người vừa chết trong đồn công an được cho là do nhồi máu cơ tim. Nhưng khắp người ông ta đầy vết thâm tím.

Kêu thêm một tô “cơm cháy vùng vịnh”, người bạn đặt câu hỏi “Tại sao người Việt không có khả năng tư duy độc lập?”

Một người bạn khác đang còn dạy đại học bảo, “Có lẽ dân tộc ta quen với lối học từ chương, tôn sư trọng đạo một cách mù quáng, trung thành tín ngưỡng theo tinh thần Nho giáo, không dám phản biện thành ra mất tự tin. Chỉ biết và chỉ dám a dua tung hô. Điều đó dẫn đến mất khả năng tư duy độc lập. Phong kiến đã thế, chế độ Cộng sản đương thời còn hủy diệt luôn cả con người cá nhân. Hệ lụy của điều này sẽ còn lâu dài.”

Tôi cảm nhận được rằng, nếu có một dân tộc tính, thì tính dân tộc của người Việt mang một bản chất nô lệ.

Anh bạn nói tiếp, “Cả lịch sử của chúng ta chỉ là một anh học trò dốt.”

Ở phía mây mù. Một cô bạn trẻ bảo, “Nếu anh vẫn viết như anh đang viết, anh sẽ không tìm thấy người đọc. Bởi vì đó không phải là điều họ quan tâm.”

Vâng, tôi vẫn biết thế, chính trị và những hệ lụy của nó, trong môi trường sống của chúng ta, nó bị nhiễm độc đồng thời nó cũng là tử lộ cho mỗi cá nhân, nếu anh dấn thân vào nó. Và vì thế, người ta chấp nhận giao sinh mệnh của mình cho người khác, như một sự khôn ngoan ở đời.

Lại mưa. Mưa kéo dài gần hai tiếng đồng hồ. Nước ngập mênh mông khắp thành phố. Dù không phải giờ cao điểm, nhưng xe cộ cũng kẹt cứng trên mọi nẻo đường. Lúc khoảng gần bốn giờ chiều, tôi thấy một người bán vé số cầm một xấp dày trên tay, vừa đi vừa khóc, kêu gào mọi người mua giúp cho bà. Tôi nghĩ đến cô bán vé số của mình, không biết cô đã bán hết chưa, hay cũng đang khóc ở một đoạn đường ngập nước nào đó. Tôi đang đứng giữa dòng xe cộ và tôi cũng đang bất lực vì chiếc xe đã tắt máy. Nước ngập nửa bánh xe. Khi dắt xe vào được sát lề, tôi không thấy người bán vé số đâu nữa. Tôi thầm cầu nguyện cho cô gái của tôi, mong cô không phải khóc.

Tôi đã từng ở nơi không mưa, không nắng, không ngày, không đêm, không tiếng động. Nhưng bóng tối tràn ngập. Đó là phòng biệt giam dành cho tù chính trị. Chỉ có một lỗ nhỏ để đưa cơm vào, nằm sát đất. Tiếng trái tim tôi đập, tiếng tôi thở là những âm thanh duy nhất để tôi thấy sự sống. Tôi đã ở đó không biết bao nhiêu ngày. Thời gian chỉ là khoảng trống. Tôi luôn để tai nghe ngóng cho đến lúc tôi tưởng như thế giới ngoài kia cũng đã chết. Nhưng rồi bất chợt một ngày nọ tôi nghe mơ hồ có tiếng chân bước đi bên ngoài. Tôi tập trung lắng nghe, không phải tiếng chân của người đưa cơm. Tiếng chân đi tới một đoạn ngắn, rồi quay lại. Ba vòng. Không xa phòng tôi lắm. Một phụ nữ, tôi đoán thế. Ngày hôm sau, tôi lại nghe những bước chân ấy. Tôi quyết định nằm bẹp xuống, cố đưa cánh tay ra ngoài qua lỗ đưa cơm. Và tôi vẫy. Bước chân ấy quay lại. Một bàn tay nắm chặt tay tôi thật nhanh. Chỉ có thế. Tất cả lại im lặng.

Tôi hỏi cô gái bán vé số, “Em đã từng nắm tay ai chưa?”

Cô nói, “Em chỉ thích nắm tay má em thôi, nhưng má chết rồi.”

Bất giác tôi cầm tay em, bóp nhẹ rồi buông ra. Không biết như thế cô có ngại không, nhưng tôi muốn chia sẻ mà tôi biết không một lời nói nào có thể thay thế được. Tôi cũng chợt hiểu, tiềm ẩn trong sự rắn rỏi của em là một nỗi chông chênh của kẻ không chỗ nương tựa. Nhưng tôi không thật sự biết, em có hay khóc không. Tôi ngập ngừng hỏi, “Sao mẹ chết?”

“Má em bệnh, không có tiền mua thuốc.”

Tôi lại hỏi, “Còn ba?” Cô lắc đầu không nói. Tôi cũng không dám hỏi tiếp.

Dường như có ai đang rình rập. Một kẻ nào đó sẵn sàng xông ra từ sau một bức tường đứng trước mặt và nói mày không được đi lối này. Tao cứ đi thì mày làm gì tao? Tao đánh vỡ mặt mày. Tại sao tao lại không được quyền đi lối này? Vì mày không có quyền, thế thôi. Tao không có quyền, sao mày lại có quyền? Không những tao có quyền cấm mày, mà tao còn có quyền đánh mày nữa, thằng ngu ạ.

Tôi kéo cô bé bán vé số rẽ sang bên kia đường, nói “Cần phải tìm những chỗ mới, chúng ta sẽ có nhiều cơ hội hơn.”

Cô hỏi, “Cơ hội gì ạ?”

Tôi nói, “Có thể em sẽ bán được nhiều hơn.”

Cô bảo, “Hên xui thôi.”

Tôi nghĩ, bọn cướp ở khắp nơi. Chúng giống như những con ma đói, cái gì lấy cắp được là chúng lấy, bất kể giá trị thế nào, bởi cướp bóc là một tất yếu cho sự hiện hữu của chúng. Tôi không còn gì để mất nữa, nhưng tôi lo sợ cho cô bé. Cô không quàng khăn đỏ, nhưng sự trong trắng của cô là một miếng mồi đáng khao khát nhất của bọn cướp, chúng nhuộm bẩn cuộc đời như một lẽ sống.

(còn tiếp)

bài đã đăng của Nguyễn Viện


Phần Góp Ý/Bình Luận

Xin vui lòng bày tỏ trách nhiệm và sự tương kính trong việc sử dụng ngôn ngữ khi đóng góp ý kiến. Da Màu dành quyền từ chối những ý kiến cực đoan, thiếu tôn trọng bạn đọc hoặc không sử dụng email thật. Chúng tôi sẽ liên lạc trực tiếp với tác giả nếu ý kiến cần được biên tập.

Lưu ý: Xin vui lòng bỏ dấu tiếng Việt để giúp tránh những hiểu lầm đáng tiếc từ độc giả trong việc diễn dịch ý kiến đóng góp. Bài không bỏ dấu sẽ không được hiển thị. Xin chân thành cám ơn.


*

@2006*2018 damau.org ♦ tạp chí văn chương Da Màu Web services provided by InfoResources Center, Inc. Scroll Up Log in | Entries (RSS) | Comments (RSS)