Trang chính » Sáng Tác, Thơ Email bài này

Từ vùng mây u tối ♦ N

 

 

 

Từ vùng mây u tối

 

em nói, chúng ta hãy nằm trần truồng dưới bóng râm của cái cây bị mất đầu, lắng nghe những tiếng ve thê lương ấy, nghe ruột gan nhộn nhạo và ai đó đang rít những đường phấn trắng lên bức tường của một căn phòng khóa trái
.
em nói, họ đã ngừng nôn mửa lên cỏ xanh và người đàn bà lặng lẽ rời khỏi đám diễu hành để bắt đầu nằm xuống cho một mùa thụ phấn, lũ bướm ma sẽ rập rờn kéo về quanh đây, những ngón tay sẽ đầy mật và hình dung sẽ hư ảo
.
em nói, mùi băng phiến tràn ra từ cơn mớ lúc tảng sáng, những linh hồn chết đi lần nữa với đôi cánh nhàu nhĩ sầu thảm, người hát thánh ca đã im lặng quá lâu trong chiếc kẹp sách ngả màu và lúc đó tiếng kèn đồng chỉ thở ra một vùng mây u tối
.
bây giờ là ngày cuối cùng của mùa Hè, chúng ta đi xuống một hồ nước cạn, anh mang theo những hạt hồ tiêu cho buổi ăn dặm có bánh mì và nước táo, em mải bận bịu trả lời những tin nhắn và đánh rơi một ngày cũ bên vệ đường, vừa lúc một cơn mưa u hoài ập tới.

 

 

 

N

 

N, chúng ta sống trong mùa Hè ảm đạm của thành phố
những đứa trẻ đã rời đi khỏi tư thế đứng nghiêm
khuôn mặt của em là một cánh bướm màu đỏ
vào tháng Sáu với mái tóc húi cua
em đã đập cánh bay qua những mái nhà
nơi những con mèo hoang đói rã nằm lăn lộn với giấc mơ cá rán

Những cơn mưa xanh xám đang run rẩy ngoài kia
căn phòng của tôi dán đầy cuống họng của em
những vết chấm phát ban đang nở dần
như một nụ bách hợp trong mùa hủy hoại
N, em ngồi hát bên vũng máu
nơi Sím chết đuối giữa một bản punk điên rồ

Máy bay điên, máy bay điên
đại lộ nín thở, áp thấp nhiệt đới, thời khắc thành phố nhũn nhão
chúng ta đã khóc suốt trận bão rớt
gió thốc đi, thở than từ những ống cống đầy chuột
N, em đã gieo xuống vùng sẫm tối
cơn buồn ngủ của chúng ta, những người đàn bà làm tình, sự phiêu lưu ẩm ướt

Buổi ăn này đã quá nặng nhọc
họ không ngừng cất tiếng thở dài về đám mây mang thai
họ không ngừng mọc lông trong giấc mơ ô cửa
họ vung vãi sốt tabasco, những chấm đỏ tràn lan
N, chúng ta ngồi mộng tưởng cơn đói
đang cồn cào trên ngón tay em, rồi sượt qua rách toạc da thịt

Tôi đã thấy chúng đậu đầy trên drap giường
những đàn bướm cánh vằn vện tia máu
tôi ở đây với trận co giật chạy qua não
N, em đang bay qua bầu trời thành phố
những vỉa hè đầy tóc, những nụ hôn lở loét
cơn đau đầu của buổi chiều mất ý thức
hoàng hôn loang đỏ trên rèm cửa như một cuộc rong kinh

Chúng ta hãy nằm xuống với cơn sốt mùa Hè
nhìn cái chết của em bung tràn rực rỡ
bây giờ là mùa của trôi giạt, của cơn đau tắt lịm
sự im lặng vĩnh cửu của em
đã thắp lên u uất trong một ký ức buồn.

 

 

 

.

bài đã đăng của Nguyễn Nhựt Hùng


Phần Góp Ý/Bình Luận

Xin vui lòng bày tỏ trách nhiệm và sự tương kính trong việc sử dụng ngôn ngữ khi đóng góp ý kiến. Da Màu dành quyền từ chối những ý kiến cực đoan, thiếu tôn trọng bạn đọc hoặc không sử dụng email thật. Chúng tôi sẽ liên lạc trực tiếp với tác giả nếu ý kiến cần được biên tập.

Lưu ý: Xin vui lòng bỏ dấu tiếng Việt để giúp tránh những hiểu lầm đáng tiếc từ độc giả trong việc diễn dịch ý kiến đóng góp. Bài không bỏ dấu sẽ không được hiển thị. Xin chân thành cám ơn.


*

@2006*2018 damau.org ♦ tạp chí văn chương Da Màu Web services provided by InfoResources Center, Inc. Scroll Up Log in | Entries (RSS) | Comments (RSS)