Trang chính » Sáng Tác, Truyện ngắn Email bài này

chuyện tình Achilles

CHUYỆN TÌNH clip_image001

 

1.

Ngoái lại chặng đường mấy mươi năm đã đi qua bỗng hết hồn thấy rõ ràng em có khuynh hướng xử tử không thương tiếc mọi quan hệ, dù là tình bạn, tình yêu, tình thầy trò hay tình máu mủ. Cứ mỗi lần cởi trói một ràng buộc, trong người em lại cảm thấy thống khoái tuyệt đỉnh như trạng thái đã đời mê ly của người say thuốc dù bản thân chưa thử hút chích coi nó ra sao. Chắc cũng chỉ đến thế.

Đầu tiên là cái người đã biến đời em từ trong sang đục. Chỉ một lần rồi thôi, chẳng còn chi dây dưa sau đó; y như hắn thình lình bị một lực đẩy tống ra khỏi em, cùng lúc thể xác – tình cảm – tâm trí. Giống khi người ta tình cờ ụp được con ruồi nhốt chơi trong ly thủy tinh, he hé thăm dò rồi xua cho nó xổng, bay vèo ra cửa sổ. Người bắt ruồi thở cái khì, cảm thấy khỏe re, khỏi mất công tính sổ với con vật mất vệ sinh.

Cảm giác này được lập lại với người chồng vốn chỉ đi ngang qua đời em nên chưa kịp được gọi là bạn đời sau sáu tháng chung sống. Không phải em cần tự do để thỏa mãn bản thân bằng những thú vui ích kỷ. Em cứ lơn tơn vậy, không để làm chi, cảm giác dễ chịu khó tả. Nghĩ em trống, những mối quan hệ khác tự động thiết lập. Không ít những người bạn thật sự đồng điệu, gắn bó và lâu bền; nhưng hễ đánh hơi thấy phảng phất mùi lạ em liền tháo chạy. Còn anh chị em ruột thịt thì ôi thôi, em cứ như chó cảnh sát, chỉ cần ngửi thấy tanh tanh mùi tham lam ganh ghét đố kỵ vô trách nhiệm đạo đức giả là thay vì …sủa thì em cụp đuôi, co cụm lại rồi len lén bước thụt lùi.

Và còn nhiều, nhiều nữa. Chẳng phải em đẹp đẽ hay ho hơn những người vừa kể, rất có thể em sáng người quáng ta. Chẳng phải em luôn khi ngồi tùm hum rình rập để chụp khuyết điểm thiên hạ hay vạch lá tìm sâu để đi đến chung quyết, rất có thể vì sâu vì lá vì cành tanh bành ngay trước mắt đó thôi. Không biết nữa. Mọi sự cứ diễn biến tự nhiên. Khi tổng kiểm kê đoạn đời mình đã sống em chợt nhận ra càng lúc càng rõ nét cái tâm lý muốn đạp đổ, bất hợp tác và tự cô lập để phòng thủ.

Nói hết hồn là nói cho có nói để tự chứng tỏ mình tỉnh táo, phải thành thật thú nhận rằng tuy cuộc sống có phần trơ trụi, em luôn ăn ngon ngủ khỏe, hiếm khi bị lương tâm dày vò hay ưu tư khắc khoải vì những khao khát thể chất, tinh thần. Càng giũ bỏ các quan hệ xã hội và gia đình, em càng thấy mình an nhiên, độc lập, vững vàng và mạnh mẽ. Nói tóm lại em hài lòng với nhịp sống đều đặn không biến cố không nợ nần, cơ thể không bị dược liệu hóa chất xâm nhập, thân an tâm lạc trong căn nhà do chính em tạo dựng bằng đồng tiền lương thiện, hứng thú trong công việc và thậm chí đủ sung túc để thỉnh thoảng đi đây đi đó.

2.

Mùa hè trước, sau hai tuần đi bộ tung tóe ở một thị xã nhỏ xíu của tỉnh Doubts vùng Comté – vắng lặng đến nỗi du khách không biết làm gì ngoài việc đi lang thang từ xóm này sang xóm nọ – khi về lại Paris em bắt đầu cảm thấy rêm hai gót chân. Một buổi sáng nổi cơn đi bộ, em lại xà quần liên tục 3 tiếng đồng hồ, đánh vòng từ Gambetta qua Belleville, băng qua Eugénie Cotton, ngược về Romainville, đảo sang Sérurier rồi quay trở lại hẻm Soupirs để đổ ra Pyrénées của Gambetta. Tối đi nằm cảm tưởng như khớp xương cổ chân lặc lè muốn rụng. Xoa antiphlamine là kiểu chữa cháy ai cũng thường làm. Em vừa xoa bóp vừa tự nhắc nhở chớ bạc đãi bản thân. Từ đó cứ mỗi lần cất bước, em giao cho chân trái nhiệm vụ sấn tới còn chân phải nương theo, cứ vậy mà thay phiên nhau sấn và nương. Được vài hôm thấy bớt liêu xiêu, lại nghĩ ngay đến việc vơ vét cho thỏa những ngày nghỉ còn thừa, nơm nớp lo tương lai biết đâu sẽ có lúc bị bại liệt cả hai chân ngồi xe lăn, hết dịp ta bà thế giới. Thế là bay từ Châu Âu về Châu Đại Dương khi thu vừa chơm chớm ở chỗ này nhưng đã vào xuân ở chỗ kia.

Tanyiha là một cô gái trung trung về mọi phương diện: tuổi tác, nhân dáng, cơ ngơi, nghề nghiệp. Riêng gia cảnh có phần đặc biệt. Ở tuổi tứ tuần cô vẫn sống một mình, hơn 20 năm nay chung tình trong mối quan hệ nhà-ai-nấy-ở với một ông đã ly dị vợ. Kiểu sống này khiến cô không vướng víu hôn nhân, nhờ đó có thể chủ động trong cách sử dụng quỹ thời gian của đời mình. Theo lời Tanyiha, bác sĩ cho biết ở tuổi còn gân mà cô chỉ sót vỏn vẹn một cái trứng tòng teng trong tử cung, và vì vậy khuyên cô rất nên sớm chuẩn bị cho giai đoạn tiền mãn kinh. Óc tưởng tượng khiến em liên tưởng đến một tháp chuông nhà thờ với quả chuông duy nhất đong đưa trong một cảnh trí tối đen thường trực bị cúp điện.

Bell-Cái Chuông là cách em gọi Tanyiha; phát âm trại ra một tí sẽ thành Belle. Điều này làm cô thích thú vì Belle có nghĩa là đẹp trong tiếng Pháp. Với cô bạn này, em thấy mọi thứ đều dễ chịu, tuy khoảng cách thế hệ đôi lúc làm lựng bựng lối hành xử của từng người, em vẫn cho đây là một bạn đồng hành lý tưởng, có lẽ vì hai người không thường xuyên gặp nhau dù đã kết thân rất lâu. Em cũng không hề bị ám ảnh bởi ý nghĩ một lúc nào đó sẽ phải kết thúc mối quan hệ này nếu chẳng may vướng phải điều chi lợn cợn.

Cái Chuông y hẹn ra đón em ở sân bay Tullamarine. Cô lái chiếc Honda Accord Euro manual màu nâu titan. Theo chương trình đã cùng hội ý trước đó, sau vài ngày du khách nghỉ mệt ở làng Bogong nằm vắt vẻo 742 m lưng chừng cao nguyên Alpine Shire, chiếc xe này sẽ được cho xuống phà để cùng trôi 9 tiếng đồng hồ băng qua eo biển Bass ra Tassie.

Trong thời gian còn là đà trong đất liền em cùng Cái Chuông, vốn là thổ địa, sục sạo gần như mọi ngóc ngách; lúc thì thong dong tà tà dọc theo sông Kiewa và sông Oven, lúc khác lại hào hển trèo lên vách đá cheo leo của Mount Buffalo, rồi Bright với Mount Beauty. Đã có lúc em sực nhớ đến cặp giò tội nghiệp của mình nhưng rồi mỗi cuối ngày đành xoa dầu cầm cự vì không làm sao cưỡng lại được thiên nhiên réo gọi. Ở điểm này không ai ngoài Cái Chuông có thể thích hợp hơn do cả hai đều không ưa nơi đô hội và dễ dàng bâng khuâng trước màu xanh lá cây dù chỉ là một cọng cỏ dại bé tẹo.

Đây là lần thứ hai em trở lại hải đảo, mang theo tập thơ Hải đảo, trở lại quà tặng của một bạn thơ. Trùng hợp thôi. Tròng trành cả trong lẫn ngoài thật khó thưởng thức thi ca hàn lâm.

tôi sợ hãi những màu hoa không để lại bóng
những nét đẹp chứa mầm hủy phá
trong những người đàn bà

……………………………

(Narcissus – Hải đảo, trở lại – Thường Quán)

giấy vắng thư hiên ngày trầy rớm chữ
dặn trang sau còi hụ phổ biếc câu
chim lao ngày tía gác xuân mái cỏ
hải đảo đi qua ngựa dựng hửng bờm đầu

(Ở trang cuối – Hải đảo, trở lại – Thường Quán)

Ong ong trong đầu ngữ và điệu và nhịp suốt 9 tiếng trong cabin của chiếc phà mang tên Spirit of Tasmania cuối cùng đã khiến em ói đến lòi mật xanh. Cái Chuông cũng nằm thiêm thiếp im thin thít, mãi đến lúc phà cập bến mới lừ nhừ phát biểu:

– Chỉ vì muốn bê theo cái Honda Accord để có thể chủ động việc đi lại, không thì đã book JetBlue như mọi khi, vừa tiết kiệm thì giờ vừa tránh được việc ói mửa trong khi đọc những dòng thơ kỳ bí trên eo biển Bass.

Những ngày sau đó là hành trình từ Bắc xuống Nam Tassie theo đường ngoài dọc bờ biển rồi ngược lại theo đường trong: Devenport, Wynyard Rainforest, Burnie, Launceston, St Columba Falls, St Helen, Hobart, Scamander, Mt Wellington, Cradle Mountain, West Ulverstone…Tưởng tượng đi, em đã trèo đèo lội suối bao nhiêu cây số cùng với Cái Chuông trong khi Honda Accord chờ rục xương ở một bóng râm nào đó dưới chân núi hoặc vất vưởng vạ vật nơi một góc đậu hoang vu ven rừng. Đã có khi em rón rén nghĩ, không có Cái Chuông, một mình một ngựa liệu em có thực hiện được những chuyến đi tương tự?

Sau mấy tháng hè là giai đoạn dưỡng thương tưởng chừng vô tận. Em mang công việc về nhà giải quyết từ xa. Một người quen từ Đài Loan gửi tặng cho đôi dép gai massage có những đầu nhựa li ti, bảo mang thử, biết đâu nó điểm trúng đủ thứ huyệt thương khâu, dũng tuyền, bát phong, nội đình, chiếu hải – đặc biệt là huyệt giải khê. Tính đến nay em đã nâng niu bàn chân Việt* được tròn một năm; đầu hè này nối liền với đuôi hè trước làm nên một mùa hè bất tận. Đã hủy hết những hẹn hò đi mây về gió; tháng 8 năm nay Cái Chuông chấp nhận rung một mình qua các đảo san hô của Maldives.

3.

Cô láng giềng lang bạt kỳ hồ nhiều năm không gặp một hôm bất ngờ ghé chơi nhà dẫn theo một ông xồn xồn giới thiệu đây là ông xã tập hai. Do tuổi tác chập chùng nên mãi một lúc hai bên mới tìm được cách xưng hô thích hợp. Sau phần hai người phụ nữ hỏi thăm nhau lâu nay cuộc sống mỗi phía ra sao, ông xồn xồn nãy giờ ngồi im bỗng góp chuyện bằng một câu hỏi làm em hoảng vía:

– Chủ nhà đang có vấn đề với khớp gót chân?

Ghê thật! Ngoài lúc bước ra mở cửa mời khách cười nói xởi lởi, em không hề cà lơ xích xụi hay ca cẩm chi về sức khỏe. Trong mấy mươi phút tán gẫu, ba người đều an vị. Không có dấu hiệu hay động tác nào chứng tỏ em là phế nhân. Hơi sửng sốt nhưng em cũng trả lời với giọng làm bộ thờ ơ:

– Dạ, cũng hơi rêm, tại mùa hè thường đi chơi quá liều.

– Chị điều trị như thế nào?

– Một ông bác sĩ cho Celecoxib 200mg, nhưng sau một tuần thì tôi ngưng vì thấy coi bộ ổng….đánh phủ đầu hơn là điều trị lâu dài. Với lại tôi vốn không thích có thứ chi lạ thâm nhập vào người. Từ đó chỉ có tự xoa bóp và…mang dép gai made in Taiwan.

– Chị đã quyết định đúng.

Hỏi ra mới biết ông này tốt nghiệp y khoa Oslo, đã sống ở Na Uy 38 năm, có hai con riêng với cuộc hôn nhân trước cũng nối nghiệp cha, đã về hưu nên rày đây mai đó cho vui cùng bà vợ trẻ là cô láng giềng xóm em.

Ông ta có thần nhãn lẫn thiên lý nhãn, vì ngoài việc nhìn trên mặt mà đoán được bệnh dưới chân, pháp sư còn phán thêm vài điều khiến em vốn là thứ vô thần bán Trời không mời Thiên Lôi cũng phải rụng rời. Đại khái như trán chị cao mà trợt, thông minh nhưng vất vả, phải tự quán xuyến tất tần tật trong cuộc sống vì không có ai giúp đỡ ngoại trừ được phò trợ từ ơn trên. Vân môi với khẩu hình thế kia chứng tỏ người chính trực, không đa mưu túc trí. Thường không may gặp bạn xấu, trước mặt nói khác sau lưng nói khác. Tuy sự nhậy cảm khiến chị đôi khi trở nên khắc nghiệt, một lời xin lỗi chân thành của ai đó dễ dàng làm chị hạ hỏa và tha thứ. Thưở nhỏ bị đập đầu mà không chết nên về sau có gặp nạn chi cũng khó… qua đời. Tụi này còn là đà ở đây đến tuần sau, chị thu xếp cho vài cái hẹn để tôi ghé qua xử hai cái chân cho chị.

Bán tín bán nghi nhưng em cũng xí bùm bum. Sẽ không mất gì ngoại trừ thì giờ, vì ngoài việc xem tướng đoán được quá khứ vị lai, pháp sư còn huyên thuyên về thành tích điều trị kết hợp đông-tây chữa lành bệnh nhiều người trên thế giới, tiên đoán linh nghiệm những khổ nạn của bá tánh, diệt trừ tà ma cho nhiều gia đình, thậm chí quyết định vận mệnh kinh doanh cũng như hạnh phúc lứa đôi của thiên hạ bằng những hiểu biết về phong thủy. Biết em hay bay qua bay lại Sài Gòn-Paris, pháp sư nói:

– Thật trùng hợp kỳ lạ. Theo như tôi được biết qua thần thoại Hi Lạp, chính Paris con vua Priam đã hạ được Achilles nhờ thần Apollo trợ giúp bằng cách hướng mũi tên độc của Paris vào gót chân Achilles – nơi duy nhất có thể làm tổn thương kẻ đã hủy diệt thành Troy. Là người mạnh mẽ về thể chất lẫn tinh thần, cuối cùng chị đã chịu ngồi yên để dưỡng thương hai cái gót chân trầy trụa sau thời gian dài sa đà ở Paris và la cà qua nhiều nơi khác. Chị tưởng chị ngon, thường chủ động giảo, trảm các quan hệ lớn nhỏ, nhưng đâu đó trong lòng chị vẫn còn nhiều ràng buộc với người nọ người kia. Chị nghĩ mình bất khả chiến bại nhưng chính Paris là căn nguyên khiến chị yếu ợt. Đùa thôi. So sánh Paris này với Paris kia thật khập khiễng nếu không nói là mộng mị vớ vẩn, nhưng nghĩ lại mà xem, vì sao chị có mối tương quan chặt chẽ với thành phố đó?

Em đã lỡ lời:

– Vì người thân duy nhất của tôi sống ở đó chứ đâu!

– Thấy chưa! Tôi nói có đúng không? Chị đã bỏ cả tuổi thanh xuân và sẽ dành cả phần còn lại của cuộc đời chị cho cái người đó ở nơi đó. Nói ví von thì nhược điểm của chị nằm trúng phóc huyệt giải khê, căn cứ địa Paris, nhưng tôi đã khai thông cái khe suối đó rồi, nhân tiện cũng mở luôn cái cửa biển ở huyệt chiếu hải cho rực rỡ ánh mặt trời. A… mà tôi không có thâm ý xúi chị nên đoạn tuyệt dứt khoát gì đâu nhé. Yếu đuối là nét đẹp ắt-có-và-đủ của người phụ nữ.

Ối, bỗng ngân nga trong đầu…..những màu hoa không để lại bóng/những nét đẹp chứa mầm hủy phá/trong những người đàn bà…. Bèn tự nhủ, thôi, nghe qua rồi bỏ đi. Chớ để bị tác động bởi mật ngữ của nhà thơ, nhà chiêm tinh hay nhà gì bất cứ.

4.

Kỳ diệu là sau vài lần được pháp sư bấm huyệt bẻ giò bẻ cẳng xoa nắn ếm xì bùa, em đã thử không mang dép gai để lòng bàn chân và gót chân tiếp xúc với nền nhà, thậm chí nền đất và lòng lề đường. Nhăn nhẵn và nham nhám và lồi lõm và man mát và vưng vững là những cảm giác mà nhiều tháng qua em đã quên mất. Paris hãy đợi đấy. Achilles sẽ trở lại.

clip_image003

NgK, 08.2018


Chú thích của tác giả:

* “Nâng niu bàn chân Việt”: slogan của cơ sở sản xuất giày dép Bitis.


bài đã đăng của Trần Thị NgH


Phần Góp Ý/Bình Luận

Xin vui lòng bày tỏ trách nhiệm và sự tương kính trong việc sử dụng ngôn ngữ khi đóng góp ý kiến. Da Màu dành quyền từ chối những ý kiến cực đoan, thiếu tôn trọng bạn đọc hoặc không sử dụng email thật. Chúng tôi sẽ liên lạc trực tiếp với tác giả nếu ý kiến cần được biên tập.

Lưu ý: Xin vui lòng bỏ dấu tiếng Việt để giúp tránh những hiểu lầm đáng tiếc từ độc giả trong việc diễn dịch ý kiến đóng góp. Bài không bỏ dấu sẽ không được hiển thị. Xin chân thành cám ơn.


*

@2006*2018 damau.org ♦ tạp chí văn chương Da Màu Web services provided by InfoResources Center, Inc. Scroll Up Log in | Entries (RSS) | Comments (RSS)