Trang chính » Sáng Tác, Thơ Email bài này

Mùa Hè đen

 

 

 

bầu trời thì thầm khi giọng nói của em bắt đầu trôi dạt
câu thần chú màu đen trườn qua vòm ngực
những ngón tay của người giấu mặt lang thang từ kiếp trước
đang trở về rờ rẫm một hoài nghi

ai đó nói khuôn mặt anh như nước
những cơn mưa mù mắt bò chậm chạp qua thềm gạch
ai đó nói tử cung em như một hồ nước chết
những cái cây bị nuốt vào đêm tối của lãng quên

trong căn phòng ngổn ngang mùi cá chết
trong thành phố đường sá như đờm dãi
trong mùa Hè mù mịt tàn tro của cây cối
chúng ta bơi với nỗi buồn không vây không đuôi

những ngôi nhà xám xanh dưới tiếng ve
những bóng ma rượt đuổi nhau rồi lăn tròn qua một lùm cây thấp
em ngồi khóc giữa một buổi liên hoan
mùi thức ăn bay lảng vảng, thăm dò

họ chìm xuống một đầm lầy nhớp nháp
họ tan ra trong tiếng quạ náo động
họ lẩn khuất ở những đóa sen tàn
họ nhìn chúng ta trong nghìn năm đờ đẫn

chúng ta lại sợ một nỗi sợ im lặng
những cái cuống họng nở ra trên tường nhà
em nằm ngủ với giấc mơ của mùa Hè
cả thế giới là bóng tối mọc rễ

và lại mưa, lại mưa, lại mưa
họ bồng bềnh giữa niềm xa vắng
chúng ta run rẩy dưới bầu trời rách mặt
những vết thương âm u từ hố thẳm hiện hình.

 

 

 

.

bài đã đăng của Nguyễn Nhựt Hùng


Phần Góp Ý/Bình Luận

Xin vui lòng bày tỏ trách nhiệm và sự tương kính trong việc sử dụng ngôn ngữ khi đóng góp ý kiến. Da Màu dành quyền từ chối những ý kiến cực đoan, thiếu tôn trọng bạn đọc hoặc không sử dụng email thật. Chúng tôi sẽ liên lạc trực tiếp với tác giả nếu ý kiến cần được biên tập.

Lưu ý: Xin vui lòng bỏ dấu tiếng Việt để giúp tránh những hiểu lầm đáng tiếc từ độc giả trong việc diễn dịch ý kiến đóng góp. Bài không bỏ dấu sẽ không được hiển thị. Xin chân thành cám ơn.


*

@2006*2018 damau.org ♦ tạp chí văn chương Da Màu Web services provided by InfoResources Center, Inc. Scroll Up Log in | Entries (RSS) | Comments (RSS)