Trang chính » Bàn Tròn: Tôn Giáo & Chính Trị, Giới Tính, Kịch, Sáng Tác Email bài này

Cặp đôi Giáo Hoàng (8)

 

the-vatican-roma-yacov-gabay
Yacov Gabay, The Vatican, Rome 

Facisca:

– Thưa Ngài, lúc nãy, câu truyện của chúng ta tới đâu rồi?

Benix:

– Tới chỗ tại sao Đế Quốc La Mã bách hại Công Giáo tàn bạo, còn hơn cả Cộng Sản ngày nay, mà Hoàng Đế La Mã Constantine lại theo đạo?

Facisca:

– Lịch sử Đế Quốc La Mã, vào cuối thế kỷ thứ ba, và đầu thế kỷ thứ bốn, vô cùng rối ren. May nhờ ơn Chúa, ở tuổi Ngài và tôi, chúng ta vẫn chưa quên. Sự gia nhập đạo Công Giáo của Hoàng Đế Constantine chính là cái mốc quan trọng hàng đầu trong lịch sử Giáo Hội ta. Hoàng Đế đã được Giáo Hội Đông Phương phong Thánh, được coi như vị Tông đồ thứ mười ba, và có công hơn cả Thánh Phao Lồ, trong nỗ lực thu hút được nhiều người theo đạo.

Benix:

– Chắc Ngài còn nhớ rõ, nguyên nhân nào đã khiến Constantine, một người sống dưới sự che chở của Đại Vương (Augustus) Diocletian, và Tiểu Vương (Caesar) Galerius, những người tàn sát Công Giáo không gớm tay, lại nhập đạo Công Giáo. Chẳng những chấm dứt mấy thế kỷ bị bách hại, còn đưa tôn giáo của chúng ta lên hàng quốc giáo, mở đầu một kỷ nguyên mới.

Facisca:

– Nguyên nhân chính được nói tới nhiều, là nhờ phép lạ. Trong trận đánh quyết liệt tại Cầu Milvian ở Roma vào năm 312, chống lại đối phương Maxentius, Constantine đã nhìn thấy hình Thánh Giá hiện trên đám mây, đã chiến đấu tiến theo hướng đó, và thắng trận. Suốt 17 thế kỷ qua, câu truyện này, nhiều khi đã được ghi lại hay kể lại khác nhau về chi tiết, như thay vì nhỉn thấy Thánh Giá trên đám mây vào giữa trưa, Constantine đã thấy trong giấc mơ… , hay có dư luận khác cho rằng, đây chỉ là một mưu đồ chính trị.

Tóm lại, dù phép lạ hay chính trị, Constantine cũng có lòng tin vào sức mạnh của Công Giáo. Và chính nhờ tôn giáo này, Hoàng Đế Constantine đã ổn định được Đế Quốc trong 30 năm, và khi mất đi, triều đại của Hoàng Đế vẫn còn tồn tại lâu dài.

Benix:

– Ngài nói rất đúng! Nhiều người vẫn hô hào tách rời tôn giáo khỏi chính trị, thật ra, tôn giáo và chính trị liên hệ mật thiết với nhau. Nhiều khi, phải nhờ nhau mà sống, để cùng tồn tại và phát triển.

Facisca:

– Bây giờ, xin Ngài cho biết rõ thêm về chuyện một nước nào đó, muốn mang tượng ai đó vào nhà thờ.

Benix:

– Cái nước đó nhỏ thôi, không lớn như Đế Quốc La Mã ngày xưa, nhưng tình hình cũng rối ren nghiêng ngửa, tham nhũng tung hoành, quyền lực chia năm sẻ bảy, khiến người ta muốn dựa vào tôn giáo, vào phép lạ, để thâu tóm giang sơn vào một mối.

Facisca:

– Đó là nước nào, Ngài có thể cho biết được không?

Benix:

– Tôi đã từng tiết lộ một phần với Ngài, họ là một nước ở Đông Nam Á. Tên đầy đủ, theo ngôn ngữ nước họ, là ĐẠI CỒ VỊT. Đối với phương Đông, mỗi tên đều có ý nghĩa riêng. Để Ngài dễ hiểu, tên nước này có thể dịch sang Anh ngữ, là GREAT BIG DUCK.

Facisca:

– Đế quốc Anh vĩ đại một thời, chỉ dùng một chữ GREAT, là Great Britain. Cái nước này, theo Ngài, chỉ là nước nhỏ, tại sao đã GREAT, còn đi liền với BIG?

Benix:

– Cái nước này lạ lắm! Họ mắc hai căn bệnh di truyền, hay có thể gọi là “đức tính”, cũng được. Một là thích thành tich, hai là thích anh hùng. Để đạt thành tích, họ có thể làm bất cứ thứ gì, dù vô ích, kỳ cực, hay nguy hiểm tới đâu, miễn được Guiness ghi nhận là một kỷ lục thế giới, ví dụ làm cái bánh to nhất thế giới, nấu tô phở lớn nhất thế giới… Vì thế, tên nước của họ, GREAT chưa đủ, BIG cũng chưa đủ, phải có cả GREAT BIG đi với nhau.

Facisca:

– Còn đức tính thứ nhì?

Benix:

– Đó là thích danh hiệu “anh hùng”. Ngôn ngữ bình dân của họ gọi là “hăng tiết vịt”. Có lẽ vì vậy mà tên nước có chữ “Vịt”. Họ sẵn sàng đánh nhau, đánh bất cứ ai, dù là anh em một nhà, hàng xóm, nội thù hay ngoại xâm, để được nhận danh hiệu anh hùng. Ví dụ, bên Mỹ, theo tin báo chí, sau khi một người anh hy sinh tại chiến trường Iraq, hai người em còn lại trong gia đình cùng nhập ngũ đề nối chí anh. Ba năm sau, một người em tử nạn vì trực thăng rơi, giới chức quân sự ra lệnh cho người còn lại phải về nhà, tránh cho gia đình này phải chịu thêm tang tóc. Tại nước Đại Cồ Vịt thì ngược lại, người ta khuyến khích sự hy sinh tới người dân cuối cùng. Có gia đình đạt kỷ lục, chết tất cả mười một người. Bà mẹ được làm tượng to như trái núi, tốn bạc tỷ, tôn vinh là “Mẹ Anh Hùng”.

Facisca:

– Tại sao Cộng Sản, dựa trên chủ thuyết vô thần, lại muốn đem tượng cố lãnh tụ vào chùa, và nhà thờ?

Benix:

– Như tôi đã trình bầy với Ngài, chính trị và tôn giáo gắn liền với nhau. Họ không dẹp nổi tôn giáo, nên muốn dựa vào tôn giáo để sống còn. Cũng như Hoàng Đế Constantine vốn cùng một phe bách hại Công Giáo với Deocletian và Galerius, nhưng dẹp không nổi. Constantine khôn hơn, hay được Chúa soi sáng, đã đứng về phe bị bách hại, nêu cao cờ Thập Tự, vẽ Thánh Giá vào khiên binh sĩ, tin tưởng vào sự hướng dẫn của Chúa qua phép lạ, dù ít quân hơn đối phương, đã đánh tan đạo quân của Maxentius.

Facisca:

– Kế hoạch của họ như thế nào, thưa Ngài?

Benix:

– Thì cũng như Constantine thuở xưa, từ chỗ bách hại, làm khó dễ, tù đầy, chiếm tài sản của Công Giáo, bây giờ họ muốn nhập đạo, để được Chúa phù hộ, Giáo Hội giúp đỡ, giáo dân hậu thuẫn, để chiến thắng mọi khó khăn. Chỉ khác một chút về hoàn cảnh, Constantine nhập đạo ở tuổi trung niên, làm được rất nhiều điều hữu ích cho Giáo Hội, và chịu phép rửa tội trước khi qua đời. Đằng này, lãnh tụ của họ đã qua đời gần nửa thế kỷ, hàng hậu duệ trong Đảng muốn đem tượng ông ta vào nhà thờ, hoặc nếu cần, có thể đem cả thi hài ông ta vào an táng trong nhà thờ, coi như cụ thể nhập đạo. Tuy hơi muộn, nhưng Đảng đương quyền vẫn có thể nhân danh cố lãnh tụ, làm tất cả những việc ích lợi cho Giáo Hội, như trả lại và cúng thêm tài sản, khởi động Thánh Chiến v. v…, như Constantine đã làm trước kia, miễn là được Chúa ban ơn, Giáo Hội giúp đỡ, và giáo dân hậu thuẫn, bảo sao nghe vậy, không tranh đấu, không biểu tình.

Facisca:

– Theo Ngài, chúng ta có thể giúp họ như thế nào?

Benix:

– Trước hết, về mặt chính danh, họ thiếu tính chính thống. Họ cũng từng đoạt quyền cai trị, giống như Constantine không được chỉ định nối ngôi, mà tự xưng Hoàng Đế. Ta có thể giúp họ nâng cao uy tín trên trường quốc tế, bằng cách thừa nhận chế độ của họ. Sau khi đã thiết lập bang giao giữa ta và họ, chúng ta, Ngài và tôi, sẽ có chuyến viếng thăm chính thức. Chúng ta có thể làm cho cuộc viếng thăm này thành một biến cố lịch sử, gây tiếng vang khắp thế giới. Như tôi đã trình bầy với Ngài, người dân nước này có đức tính thích thành tích. Hãy tưởng tượng, một cuộc viếng thăm của Ngài và tôi cùng lúc. Trong lịch sử, không phải chỉ kể từ ngày có Giáo Hội, mà từ tạo thiên lập địa, chưa bao giờ có hai Giáo Hoàng, một Cặp Đôi Giáo Hoàng, cùng tới thăm một nước. Kể cả Thánh Địa Jerusalem, hay cường quốc số một thế giới là nước Mỹ, cũng chưa có chuyện này. Đây sẽ là kỷ lục thế giới được ghi vào Sách Guiness.

Cuộc thăm viếng lịch sử này, sẽ diễn ra vào dịp khánh thành Đại Thánh Đường do nhà cầm quyền xây cất — như lễ khánh thành Đền Thánh Đức Mẹ Hoà Bình ở Bờ Biển Ngà do Thánh Giáo Hoàng Gio An Phao Lồ Đệ Nhị chủ tọa — với tượng cố lãnh tụ của họ là Bác sĩ Ho Lee mạ vàng, trưng bầy trong nhà thờ.

Facisca:

– Thưa Ngài, tưởng tượng thì dễ, sự thật đâu có như thế? Ngoài Chúa và Đức Mẹ, chỉ có tượng các thánh mới được để trong nhà thờ. Cố lãnh tụ của họ, đâu có được phong thánh, mà mang tượng vào nhà thờ.

Benix:

– Tôi cũng biết như thế, nên đã đề cập việc này với nguồn tin thăm dò. Tôi còn nói thêm rằng, muốn được phong thánh, trước hết, phải có phép lạ. Họ nói, mọi việc đã có hồ sơ chuẩn bị sẵn rồi.

Facisca:

– Chuẩn bị như thế nào?

Benix:

– Chắc Ngài nhớ phép lạ Chúa làm, giúp các Tông Đồ bắt cá?

Facisca:

– Nhớ chứ! Luke: 5, 1-11 và John: 21, 1-14.

Benix:

– Đúng thế! Cảm tạ Chúa! Trí nhớ Ngài còn tốt lắm. Trong các phép lạ Ngài đã biết, sau khi vất vả cả đêm mà không bắt được con cá nào, Chúa đã chỉ cho các môn đệ của Người di chuyển thuyền, bửa lưới, mẻ đầu tiên bắt được đầy cá, xuýt đắm thuyền. Còn phép lạ của cố lãnh tụ họ, theo lời họ, còn có vẻ kỳ diệu hơn.

Facisca:

– Kỳ diệu thế nào, thưa Ngài?

Benix:

– Kỳ diệu ở chỗ, không cần thuyền, không cần lưới, vẫn có được đầy cá. Theo lời họ, ngư dân ở quê cố lãnh tụ, nhà nào cũng có hình hay tượng lãnh tụ trên bàn thờ. Kỷ lục thừa thãi, anh hùng khắp nơi, nhưng dân đói quá, bèn cầu xin lãnh tụ cho được no đủ. Thế là, chẳng cần thuyền, chẳng cần lưới, sáng sau ngủ dậy, ngư dân thấy hàng triệu, có thể hàng chục triệu con cá, phỏng đoán hàng trăm tấn, đủ loại, đủ cỡ, đang sống, bỗng ngừng sự sống, nổi trên mặt biển, tự động trôi vào bờ. Ngư dân chỉ cần xúc lấy, ăn không hết, xuất cảng ra nước ngoài. Rất có thể cá mà Ngài dùng hàng ngày, cũng là cá phép lạ.

Facisca:

– Thế thì đặc biệt thật. Nhưng theo chỗ tôi được biết, cuộc đời tư của ông Bác sĩ Ho Lee này cũng lôi thôi lắm, làm sao có thể phong thánh được.

Benix:

– Người xưa thường nói “lấy công chuộc tội”. Constantine cũng từng ly dị, rồi giết vợ, giết con, vẫn được Giáo Hội Đông Phương phong thánh, và cả thủ đô Byzantine to lớn của Miền Đông, được đổi tên thành Constantinople. Bác sĩ Ho Lee cũng đã có một thành phố lớn, vốn là thủ đô cùa Miền Nam, được đổi tên theo tên ông, là Ho Lee Thành.

Facisca:

– Thưa Ngài, còn khó khăn khác. Như Ngài đã biết, phong thánh làm sau khi qua đời, nhưng rửa tội để nhập đạo, phải làm trước khi chết. Không lẽ rửa tội cho một cái xác khô?

Benix:

– Ngài nói đúng. Chuyện này không dễ. Dầu sao, tôi cũng trình bầy để Ngài rõ. Bây giờ, quyết định thế nào là thuộc thẩm quyền của Ngài.

Facisca:

– Xin cám ơn Ngài đã cho biết. Theo tôi, vụ này chẳng những khó, còn không có lợi cho đường lối của chúng ta về lâu dài.

Benix:

– Ngài có thể nói rõ cho biết không có lợi như thế nào, được không?

Facisca:

– Được chứ, thưa Ngài. Cái nước mà Ngài vừa nói tên là Vịt Cồ gì đó, chỉ có cái tên lớn, thật ra là một nước nhỏ. Ở ngay phía Bắc nước đó, là một nước lớn hơn rất nhiều, cả về lãnh thổ cũng như dân số, và nhiều phương diện khác; giống như một con chồn so với con hổ. Một con chồn, có thể quấy nhiễu, làm cho con hổ bực mình, nhưng không thể ăn thịt con hổ. Ngược lại, con chồn chỉ đáng một miếng của con hổ. Chính Ngài đã nói, tôn giáo và chính trị phải đi đôi với nhau, dựa vào nhau mà tồn tại và phát triển. Vậy, khi nhu cầu cần thiết, ta nên hợp tác với con chồn, hay con hổ?

Benix:

– Tôi hiểu được phần nào ý của Ngài. Tuy nhiên, Ngài cũng như tôi, chúng ta được chọn đứng đầu Giáo Hội là do Hồng Y Đoàn, theo sự soi sáng của Chúa Thánh Thần, không có một cuộc vận động tranh cử nào để nói rõ lập trường của chúng ta về một số vấn đề. Nhân dịp hiếm có này, Ngài có thể cho biết rõ lý do lựa chọn giữa chồn và hổ không? Bởi vì, Giáo Hội chúng ta thường vẫn khuyến khích giúp đỡ kẻ yếu hèn, thế cô.

Facisca:

– Hồng Y Đoàn chọn tôi, biết rõ tôi, mà Ngài không biết, vì Ngài được chọn trước tôi. Đường lối ngoại giao của tôi không có gì mới lạ, chỉ là theo đúng bước đi của Giáo Hội từ ban đầu. Hai hình ảnh nổi bật trong lịch sử Giáo Hội chúng ta là ngư nghiệp và nông trại. Là ngư phủ, chúng ta phải tìm tới nơi có cá. Từ các tông đồ thuở ban đầu tới các giáo sĩ thừa sai sau này, đã bôn ba khắp nơi để tìm cá. Cái nước Ngài nói tới, tuy nằm sát biển, bây giờ có biển cũng như không, còn cá đâu mà tìm đến.

Benix:

– Xin Ngài nói về hình ảnh nông trại.

Facisca:

– Hình ảnh thứ nhì, Phúc Âm nói tới người chăn cừu, đàn cừu, gieo hạt, vun trồng và thu hoạch. Cánh đồng của chúng ta bao phủ cả châu Âu một thời nay đã cằn cỗi, thiếu người chăn, thiếu cừu, chẳng còn mầu mỡ để gieo hạt, và tất nhiên, không còn gì để thu hoạch. Phi châu là nơi chúng ta mới gieo trồng, chưa tới mùa thu hoạch. Á châu, nhất là ven biển phía Tây Thái Bình Dương, từ Bắc xuống Nam, nương theo mái chèo ngư phủ, chúng ta đã tới và gieo trồng từ mấy thế kỷ trước. Nay đã tới mùa thu hoạch, nhưng kẹt vì điều kiện chính trị không thích hợp, nếu chúng ta không khôn ngoan đủ, kẻ khác sẽ thu hoạch.

Benix:

– Thưa Ngài, kẻ khác là ai?

Facisca:

– Họ cũng nhận là con cái Chúa, là anh em của chúng ta, nhưng không cùng trong hệ thống tổ chức của chúng ta. Thành ra, anh em cũng như người lạ! Chúng ta đã phạm nhiều sai lầm thời Trung Cổ. Hậu quả là di sản tinh thần và nghệ thuật của chúng ta tuy suy giảm nhưng vẫn còn. Trong khi ấy, di sản vật chất của chúng ta chỉ còn gần bằng con số không.

Benix:

– Nếu vì quyền lợi của Giáo Hội, chúng ta phải hợp tác với những thế lực chính trị nhiều tai tiếng, điều này có làm buồn lòng những giáo hữu vốn kiên trì trung thành với chúng ta?

Facisca:

– Chắc chắn là sẽ gây ra buồn lòng, hay thất vọng đối với những người vẫn tin tưởng vào chúng ta. Nhưng tương lai của Giáo Hội trên hết. Bảo vệ quyền lợi của Giáo Hội, cũng là bảo vệ quyền lợi của giáo dân.

Benix:

– Cảm tạ Chúa! Nhờ Chúa Thánh Thần soi sáng, tầm nhìn của Ngài giống hệt cách hành xử của một Tiến Sĩ từ nước tôi, nửa thế kỷ trước.

Facisca:

– Xin cảm ơn Ngài!

Benix:

– Tuy nhiên, Ngài có nghĩ tới trường hợp những người thất vọng quá, sẻ ly khai?

Facisca:

– Có chứ! Như Ngài đã biết, chuyện đáng buồn ấy đã từng sẩy ra nhiều lần trong quá khứ. Dầu sao, những người ly khai cuối cùng sẽ trở về, và Giáo Hội sẽ mở rộng vòng tay đón nhận họ, như câu truyện trong Phúc Âm, người cha đã mở tiệc đón mừng người con đi hoang trở về.

Không phải riêng Giáo Hội, mà bất cứ ai, cũng khó làm vừa lòng tất cả mọi người.

bài đã đăng của Đinh Từ Thức


Phần Góp Ý/Bình Luận

Xin vui lòng bày tỏ trách nhiệm và sự tương kính trong việc sử dụng ngôn ngữ khi đóng góp ý kiến. Da Màu dành quyền từ chối những ý kiến cực đoan, thiếu tôn trọng bạn đọc hoặc không sử dụng email thật. Chúng tôi sẽ liên lạc trực tiếp với tác giả nếu ý kiến cần được biên tập.

Lưu ý: Xin vui lòng bỏ dấu tiếng Việt để giúp tránh những hiểu lầm đáng tiếc từ độc giả trong việc diễn dịch ý kiến đóng góp. Bài không bỏ dấu sẽ không được hiển thị. Xin chân thành cám ơn.


*

@2006*2018 damau.org ♦ tạp chí văn chương Da Màu Web services provided by InfoResources Center, Inc. Scroll Up Log in | Entries (RSS) | Comments (RSS)