Trang chính » Sáng Tác, Truyện chớp, Truyện ngắn Email bài này

Tôi là một chung cư

Cứ tưởng tượng tôi là một chung cư, tôi gom mọi người vào đấy. Tôi là chung cư, tôi đã hụt hơi khi nghĩ đến cảnh này.

Khi tôi đứng co một chân, đó là kiểu kiến trúc của chung cư phình to hình xoắn ốc mọc lên như nấm. Khi tôi bị hụt can xi, đó là khi vôi vữa trong cơ thể chung cư đang bị rã ra. Một ngày nào đó, nước sẽ vỡ ra, thận tôi bị phù nề, các mạch máu sẽ nứt toác, tôi sẽ chết vì không kiểm soát được nước.

Tôi phải tiêm phòng vacxin đủ kiểu, chống mối mọt tắc nghẽn chập cháy nứt lún…. Mỗi sáng, từng cửa sổ hé ra là mắt của tôi. Hàng trăm con mắt sẽ đồng loạt mở ra để chia phần ánh sáng và không khí. Mỗi sáng, từng vòi nước sẽ mở ra, mọi đường ống dẫn nước đang chảy như huyết mạch trên một cơ thể. Hàng ngàn bóng điện thắp lên, điều hoà, quạt, máy sấy, bàn là hoạt động hết công suất vào mỗi trưa mỗi tối, từng sợi dây dẫn điện nóng bỏng len theo những bức tường. Chung cư là một cơ thể sống. Ở đấy, có nhiều bộ phận sống gắn bó với nhau. Đó là một cơ thể sống có linh hồn.

Mọi chuyện bắt đầu từ một ống nước bị vỡ.

Nước đang chảy ra từ một nơi nào đó chẳng ai biết được. Nước chảy từ tầng 19 xuống, như vậy, nước không vỡ từ tầng 20 trở lên nhưng tầng 20 trở lên nước sẽ rất yếu, nước bắt đầu nhỏ giọt xuống tầng 18, 17, 16…Những hôm ấy, nước thấm vào tường nhà chị T giọt trên trần nhà chú K, nước chảy len vào tủ quần áo xây ốp tường nhà cô G…

Người ta bắt đầu đi tìm chỗ bị vỡ ống nước ở tầng 19. Đục tường khoét vách, chẳng ăn thua, chưa thể tìm ra được.

Họ lên tầng 20, 21…trở xuống tầng 17, 16….xuống tận tầng trệt. Tất cả như đang bị xới tung.

Cả chung cư bình thường yên ắng, hôm nay toàn thấy ồn ào nói chuyện về nước.

“Lỡ nước thấm vào mạch điện thì rất nguy hiểm”

“Các bác bảo vệ gọi thợ điện kiểm tra các hộp điện xem thế nào”

“ Ôi giời, hôm này nước đã chảy lan ra sàn nhà tôi, tôi dùng khăn thấm vắt nhưng chẳng thấm vào đâu”.

Mọi thứ phải bắt đầu cắt giảm.

Bắt đầu từ hệ thống tháng máy. Ngưng. Người ta sợ chập mạch điện. Già trẻ lớn bé đều phải đi bộ leo cầu thang. Vậy thì các tầng trên 5 trở đi phải làm sao đây? Chuyện không hề đơn giản. Họ phải tìm gấp chỗ vỡ của ống nước. Vẫn không tìm ra một manh mối nào. Mọi đường ống vẫn y nguyên, chuột chạy đầy trong ống vỏ lớn, bốc mùi xác chuột.  

Họ bắt đầu tìm xuống tầng 18, 17…nghi ngờ nước chảy ngược lên. Vẫn không thể.

Ngày thứ 3, nước vẫn thấm, chảy. Mọi thứ có thể thiếu nhưng không thể cắt nước, không thể thiếu nước.

Ngày thứ tư, chị X ở dãy C tầng 19 xuống phòng bảo vệ báo: vòi nước nhà chị bị hỏng. Chị X thỉnh thoảng ghé căn hộ này khi ông người yêu ở ngoài Bắc vào công tác. Mọi nguồn nước vỡ cả chung cư là từ cái bồn tắm nhà chị X. Người ta lập tức kéo đến căn hộ để xem, thế là tất cả đều biết tên tuổi của anh X. Họ đợi mãi vẫn chưa thấy anh X ghé về, căn hộ ấy đang được rao bán.

Một năm sau, vụ “vỡ ống nước” ấy người ta lại thấy trên tivi: “kìa kìa, ông ta là ông X tầng 19 đấy”- bác bảo vệ nói trước cái tivi công cộng ở sảnh dưới. Mọi người xầm xồ: “cái quân phá nước, đáng đời”. Giờ mỗi lần nước thấm hoặc cúp nước, cả chung cư đều nghĩ tới cái bồn tắm ở một căn hộ nào đó, tất nhiên không phải riêng tầng 19. Nước chảy ngược xuôi không biết đâu mà lần, chắc gì ống vỡ?

Một lúc nào đó, đất nước có ngàn cái chung cư, mọi người sẽ phải ở trong những cái chung cư, bên trên không gian chồng chéo lên nhau, mọi thứ sinh hoạt ở trên đầu của nhau. Một ngày bị vỡ nước, tìm nước, mất nước, đi bộ leo lên cầu thang mấy chục tầng. Để tồn tại.

Những ô cửa sổ hàng đêm vẫn sáng đèn, từng niềm hạnh phúc nhỏ của những gia đình nho nhỏ lần lượt được thắp sáng lên.

Thỉnh thoảng vẫn nghe tiếng nước vỡ, ở đâu đó. Họ không nhận ra được.

Tôi là một chung cư, cơ thể tôi đang bị đeo bám nhằng nhịt, khó chịu nhất là những cục điều hoà phả ra khí nóng, chúng đang tàn phá tôi và những người xung quanh.

Tôi là một chung cư, một ngày nọ mở cửa sổ ngửi thấy mùi ổi chín, tôi bước ra cửa sổ, và bị hỏng chân. Tôi sẽ hít được mùi ổi trước khi chết. Cửa sổ là nơi duy nhất để tôi chạm được thế giới bên ngoài kia, được một lần hít thở với đất thì hãy bước ra khỏi nó.

Một ngày nọ, cơ thể tôi được phân mảnh, phác tán ra thành hàng ngàn cái chung cư khác. Mọc lên. Cao. Cao nữa. Giữa chung quanh không còn bóng cây.

Tôi là một chung cư. Cũng sẽ chết lãng xẹt vì nước chảy ra từ bồn tắm kia. Và ít nhất, tôi phải trốn những kẻ trùm đất xây chung cư sau khi viết xong tự truyện này.

bài đã đăng của Nguyễn Hoàng Anh Thư


Phần Góp Ý/Bình Luận

Xin vui lòng bày tỏ trách nhiệm và sự tương kính trong việc sử dụng ngôn ngữ khi đóng góp ý kiến. Da Màu dành quyền từ chối những ý kiến cực đoan, thiếu tôn trọng bạn đọc hoặc không sử dụng email thật. Chúng tôi sẽ liên lạc trực tiếp với tác giả nếu ý kiến cần được biên tập.

Lưu ý: Xin vui lòng bỏ dấu tiếng Việt để giúp tránh những hiểu lầm đáng tiếc từ độc giả trong việc diễn dịch ý kiến đóng góp. Bài không bỏ dấu sẽ không được hiển thị. Xin chân thành cám ơn.


*

@2006*2018 damau.org ♦ tạp chí văn chương Da Màu Web services provided by InfoResources Center, Inc. Scroll Up Log in | Entries (RSS) | Comments (RSS)