Trang chính » Sáng Tác, Thơ Email bài này

Thơ hôm nay

 

VNM-VanDon

 

 

 

        … tặng trầm phục khắc

 
tôi vận bộ mặt du thủ
gần sáng / bám vào truyện kiều
nguyễn du
là cốt nhằm thiên thời địa lợi
nhân hòa- hô “biến!”
đêm giờ đã lật qua ngày
i như lật trang giấy qua

còn em
sự hóa trang mới
của biển
tôi ra bơi nơi đầu sóng
ngọn gió / soãi chân

bơi bướm nhoài
nhoài- chụp thế thời
“Ngay từ đầu, Kim Jong Un đã tạo được một cơ hội mà hai đời ông nội và ông bố muốn nhưng không đạt được: Thương thuyết trực tiếp với Mỹ. Ngồi đối diện với một tổng thống Mỹ thì không gì bằng! Năm ngoái, giờ này, thế giới nhìn Kim Jong Un như một thiếu niên du đãng, phá làng phá xóm. Hắn đã giết ông dượng ruột bằng súng cao xạ, đã đánh thuốc độc giết anh ruột, và giết những người âm mưu chống mình bằng phương pháp cho chó cắn đến chế (khuyển quyết).

Năm nay thì khác, báo đài cả thế giới đưa lên những bức hình họ Kim tươi cười, vui vẻ, và nói toàn những ước vọng hòa bình! Kim Jong Un mang một hình ảnh mới, khác hẳn. Mà không tốn một đồng nào để cậy đăng quảng cáo! Đây là món quà quý nhất mà Donald Trump tặng cho Kim.”(*)

mùa hạ năm nay
bất kể khi đấy tối đen như mực
hay sáng như gương sạch(!)
đợi khi ý nghĩ thơ rớt sâu xuống vô thức
trí nhớ lau gương mặt tôi hết mọi vàng vọt
bầy chim sơn ca là ý tưởng
không thể mang sánh cái dự luật đặc khu kinh tế
thị phồn

các nhân sĩ (tổ chức) của chúng ta đang kêu
đòi- hủy
trong vô vọng cùng cực

tôi đi vào tấm gương treo giữa buồng
đọc lại “bình ngô đại cáo” nghe nguyễn trãi
nhắc chừng “đọc sai một chữ / đọc lại một chữ…”
đồng thời

tôi sửa
nét mày cong nơi mỗi người đàn bà nào
ở gần

niềm kiêu hãnh
từ thân thể hình chữ S luôn tỏa hương
– đang dần
lụi

màu chủ đạo trong thâm tâm
tôi- màu hường
từ tiếng hát chim sơn ca
khúc nhạc nước non hữu tình / khúc nhạc đường mật
nó cứa đứt ruột

bây giờ ngủ- ngày
hai mắt tôi mở to (dù sao
tôi vẫn thích vậy!) ưng ngồi dậy
thì ngồi
trong tiềm thức

giấc mộng có đến
thì bảo nó canh xác tôi
thấy bất kì ý thơ nào lớn lên

hãy giục lũ chữ quốc ngữ
(nhảy) múa quanh lửa
tôi sẽ đi đầu thai trở lại… thơ

mỗi ngày thay áo mới
bằng từng bước
chắc nịch
lạnh lẽo khôn hồn đừng se thắt mãi

mai này chết đi
I’ll become a tiger butterfly
dìu hết đàn bà
dỗ dành họ- đi
đi về nhà mình
chết

dẫu đơn chiếc!

 

 

*bình luận của Ngô Nhân Dụng
**tranh: Dự luật đặc khu kinh tế Vân Đồn, (6/ 2018), keo dán

bài đã đăng của Vương Ngọc Minh


Phần Góp Ý/Bình Luận

Xin vui lòng bày tỏ trách nhiệm và sự tương kính trong việc sử dụng ngôn ngữ khi đóng góp ý kiến. Da Màu dành quyền từ chối những ý kiến cực đoan, thiếu tôn trọng bạn đọc hoặc không sử dụng email thật. Chúng tôi sẽ liên lạc trực tiếp với tác giả nếu ý kiến cần được biên tập.

Lưu ý: Xin vui lòng bỏ dấu tiếng Việt để giúp tránh những hiểu lầm đáng tiếc từ độc giả trong việc diễn dịch ý kiến đóng góp. Bài không bỏ dấu sẽ không được hiển thị. Xin chân thành cám ơn.


*

@2006*2018 damau.org ♦ tạp chí văn chương Da Màu Web services provided by InfoResources Center, Inc. Scroll Up Log in | Entries (RSS) | Comments (RSS)