Trang chính » Sáng Tác, Truyện ngắn Email bài này

ALOIS, đóa hoa vô thường


clip_image002

1. Tôi luôn luôn tự cho mình một giới hạn thời gian đủ để moi óc nhớ lại cái đã quên. Ráng đến lúc gần nổ thì lòi ra; bấm đồng hồ định giờ thấy trung bình khoảng 2 tiếng, nhanh thì 15-30 phút, chậm có khi kéo ra đến cả ngày. Lắm khi bỏ cuộc phải nhờ đến Google, dù phải choàng dậy nửa đêm để bật sáng màn hình và gõ thông tin có dính líu đến đối-tượng-cần-truy-nã, không thôi thì trăn trở lăn lộn cả đêm như bị đau tương tư. Chỉ mới sáu tháng trước đã phải đầu hàng không nhớ ra nổi tên cô vợ cũ của Brad Pitt đành tẽn tò lục lọi trên mạng mấy chuyện tình lùm xùm của các sao. Từ đó thỉnh thoảng trong đầu lại thầm gọi tên em để tự nhắc nhở: Jennifer Aniston. Dĩ nhiên không có mục đích chi. Thầm yêu trộm nhớ lại càng không.

Tình trạng này xảy ra ngày càng thường xuyên mỗi khi muốn tự thử thách moi lại tên các tài tử trong một số phim ưa thích nhưng bí tịt: Geena Davis và Susan Sarandon trong Thelma and Louise, Reese Witherspoon và Joaquin Phoenix trong Walk the Line, Jeremy Iron và John Lone trong M. Butterfly, James Spader thuở tóc tai bồng bềnh trong Crash thay vì sói sọi như trong phim truyền hình nhiều tập The Black List. Kỳ lạ là những cái tên vừa liệt kê không hoàn toàn mất tích; luôn luôn còn một hoặc hai mẫu tự tòn ten đâu đó, móc dính vô một vi mạch khiến cho toàn thể hệ thần kinh đu theo muốn chết.

Mỗi lần đắc thắng, dù chỉ loay hoay một mình với cái trí nhớ ám khói, bèn khoái chí thiếu điều muốn giơ cả hai bàn tay lên với hai ngón trỏ và giữa vẫy vẫy hình chữ V V for victory theo kiểu bây giờ người ta hay quơ qua qua lại, chu mỏ hoặc xòe miệng cười lúc chụp hình; có khi cả nhóm trong ảnh ai cũng chiến thắng vẻ vang, chỉ có tay chụp ảnh là bại trận. Chính vì vậy mà xeo-phi ra đời.

Thế nhưng thực tế đáng buồn là chữ V dạo này có vẻ như ngày càng ít đi. Mới cách đây hai hôm thôi, nhân vật sát nhân rõ rành rành có tên Anton Chigurh trong No Country For Old Men của hai anh em đạo diễn nhà Coen, ra rạp đã 11 năm về trước, bỗng dưng hiện ra như thể đang đứng sờ sờ trước mặt tay cầm hung khí gây án – captive bolt pistol – còn gọi là súng hơi hay dụng cụ gì gì đó dùng để hạ gục một con vật trước khi thọc huyết/phanh thây/xẻ thịt/trụng nước sôi; trớ trêu là tên của diễn viên đóng vai Anton thì chỉ còn sót lại có mỗi chữ B trong đầu. Thật kinh khủng! Vậy những mẫu tự còn lại chạy đi đâu? Sau bốn mươi tám tiếng đồng hồ cầm cự, căng óc, tự gia hạn thời gian…cuối cùng chịu hết nổi đành nhục nhã Google. Á, Javier Bardem. Tổ cha nó! Đây là diễn viên nam ưa thích của mình mà, chẳng những bởi cái vẻ mặt nhừ nhừ và đôi môi dày lắt lẻo nụ cười nham hiểm, mà còn bởi giọng nam trầm và chậm đến mức cà rề, bộ dạng lững thững với thần thái thong dong ma-cà-bông-ma-cà-cúi-lúi-húi-đầu-chợ cùng cách phục sức rất riêng: sơ-mi vải xô rộng rinh màu tím than hoặc măng cụt hoặc nâu đất hoặc cứt ngựa hoặc huyết dụ bỏ hở một nút cổ, phủ vạt ngoài quần flannel mềm mềm ngà ngà như tơ tằm hay lụa Lèo trong Vicky Christina Barcelona của Woody Allen. Vậy đó mà đành đoạn quên.

Nhưng vì sao chỉ có tên tài tử điện ảnh lọt vô lỗ đen? Có gì bị quên mất tiêu nữa không?

Có đấy. Lặt vặt kiểu ủa, mình tính lấy gì mà hì hục trèo lên 3 tầng lầu? Ủa, mình để cái kềm với cuộn dây kẽm ở đâu kiếm hoài không ra? Ủa, bao thư đựng tiền chi tiêu hàng tháng mình lia đi đâu hay bị con Lan cuỗm rồi? Ủa, cái quần thun màu xám tro mấy tháng nay chìm đâu mất tăm trong sáu bảy núi áo quần lẽ ra phải lọc lựa lại để cống hiến gấp gấp cho các tổ chức từ thiện trá hình trước khi chầu trời dù luôn lạc quan cho rằng quỹ thời gian vẫn còn hơi kha khá? Ủa, ủa, ủa….

2. Đang đi bộ nghiêm chỉnh sát trong lề thì một xe gắn máy chạy ngược chiều bỗng trườn lên từ dưới lòng đường rồi thắng cái két, bánh trước chỉ cách mũi giày khách bộ hành 10 xăng-ti-mét. Người lái xe có vẻ là một phụ nữ, đầu đội nón bảo hiểm, kính đen che mắt, khẩu trang giấu khuất hai phần ba khuôn mặt còn lại, tay mang găng dài lên tới khuỷu, trời nắng chang chang mà mặc áo kép, từ hông trở xuống được phủ kín bằng váy che đùi – thời trang hiện hành của các tay lái nữ đô thị. Người đi đường vô tội chưa kịp kêu lên hú vía, nữ quái xế đã vồn vã:

– Chị Thiên! Em nè. Lâu không gặp chị, tại thời gian qua tụi em dọn nhà ra riêng, rồi tiếp theo mắc đi Mỹ thăm mấy đứa nhỏ. Chị khỏe ha?

– Ư…khỏe. Cám ơn. Mà…xin lỗi, cô là ai vậy?

– Trời! Em Ngân nè. Vợ anh Quang, con dâu bác Sơn trước đây ở cùng xóm, xeo xéo nhà chị đó.

Khuấy nhão Wernicke của đại não – vùng có chức năng phân tích tín hiệu âm thanh tiếp nhận được, giúp người nghe có thể hiểu lời nói; chạy hết công suất nhưng vẫn lùng bùng vô vọng, bèn đề nghị:

– Hay là cô gỡ khẩu trang xem tôi có nhận ra không.

– Ý chết!! Nãy giờ em quên.

– A, giờ thì nhớ rồi. Ngân.

– Dạ, chị. Nè, em có cô này giúp việc ngon lắm. Tội nghiệp lâu nay làm cho gia đình kia, giờ cả nhà họ bứng rễ đi định cư ở Úc nên thất nghiệp hai, tư, sáu – chỉ còn làm cho em ba, năm, bảy. Mỗi buổi 3 tiếng, mỗi tháng 2 triệu. Chị cần người không, em giới thiệu, chịu luôn trách nhiệm. Bảo đảm ngon. Nghe nói trước đây con Lan hay làm bể đồ chơi của chị nên bị chị đuổi…

– Ư…thật ra thì…

– Chị cho cổ làm thử đi. Coi như chị giúp cho bà mẹ đơn thân, lại đỡ vất vả quét lau cái nhà tổ-bà-chảng, để thì giờ làm chuyện khác, chị. Với lại lâu nay đánh nam dẹp bắc quá trời rồi, nghỉ đi. Em trẻ hơn chị mà làm biếng chảy nhớt. Giờ chỉ khoái đi spa xong online phây-bút. Sống vậy mới có ý nghĩa.

Thị Biền người đầm đậm thâm thấp, tuổi cưng cứng khoảng 50, nói giọng Bắc, tự giới thiệu người Hà Lội vào Lam đã gần hai mươi lăm, trước bán hàng cho siêu thị Mê-chô, bị đời đưa đẩy sao mà cuối cùng nàm nẽ cho một ông cán bộ quản ní giao thông hàng không, ở tuổi 44 không biết may hay rủi đẻ được đứa nhỏ, phải xin thôi việc để ở nhà chông chẻ, xui xẻo gặp phải tấm-chồng-chung ham mê cờ bạc chu cấp nhỏ giọt hai mẹ con không đủ sống lên xin đi giúp việc nhà, vừa chủ động được giờ giấc vừa có thể nãnh nương công nhật, dễ chang chải việc chi tiêu. Em sẽ nàm sáng hai, tư, sáu từ 8 giờ đến 11 giờ; xin chị cho nãnh lăm chăm mỗi cuối tuần. Chưa quen thì chưa biết đấy thôi; em được gia đình chị Ngân rất quí bởi tính em khó khăn, kỹ nưỡng, xem nhà người ta như nhà mình, nại không buôn dưa nê bê chuyện nhà lày sang kể nhà lọ. Nàm cho chị ít nâu rồi chị sẽ thấy; em mà nghỉ núc đó chị mới tiếc.

Nghe bắt ham.

Với sự dè dặt thường lệ, trước khi rước họa vào nhà, mạnh-thường-quân cố gắng ghi nhớ: Khóa tủ! Khóa tủ! Thực ra cũng chẳng có gì ghê gớm. Tiền bạc chỉ thủ vừa đủ xài trong tháng, thường nhét trong bao thư kẹp vô sách, vàng bạc đá quý không có, chai lọ bình chậu đồ chơi nhiều hơn đồ dùng; tuy nhiên nghe nói giấy chủ quyền nhà màu đỏ màu hồng gì cũng rất có giá trị, có thể mang đi thế chân cầm cố làm chuyện phi pháp. Thế là khóa tủ ngày chẵn lẫn ngày lẻ, giấu chìa dưới đáy ngăn kéo đựng quần lót.

Ba buổi sáng trong tuần chủ nhà hối hả dậy sớm căng vải trải giường, vỗ đều gối nằm lẫn gối ôm, quét sạch các phòng, sân thượng, sân trước, sân sau, mở sẵn mọi cửa nẻo, cuốn gọn tất cả thảm chùi chân. Vừa làm vừa nghĩ, để coi, lau dọn ẩu tả thì ít ra cái nhà cũng đã được chính mình hút bụi 3 lần/tuần, quá khả quan so với tình trạng thưa thớt trước đây do thiếu lòng tự trọng và mục tiêu phấn đấu. Ăn ở bầy hầy dơ dáy quá người ta khinh cho mà biết. Làm ngon thì giữ, không thì cho lui. Không sao. Thị Biền sẽ đến lúc 8 giờ, công việc chỉ còn lau sàn, chà rửa phòng tắm và nhà vệ sinh, lau bụi cửa nẻo, kệ tủ. Tưởng đâu 50 ngàn/giờ như người môi giới đã báo giá, nhưng theo cái kiểu yêu cầu cho lãnh lương 500.000/tuần thì hóa ra không phải. Thôi kệ. Thị làm kỹ lưỡng như đã rao: dùng vải lau riêng các góc khuất, hẻm nhỏ, chấn song, cầu thang, chỉ ở đại lộ mới dùng đến cây lau nhà, tính toán thời gian sít sao: 3 tiếng đồng hồ vừa ngám cho 3 tầng lầu. Nhưng Thị câu giờ, thích buôn dưa lê, thường xuyên trả lời điện thoại việc riêng – hình như kiêm nhiệm đại lý phân phối mật ong lấy mối từ ngoài Bắc, thỉnh thoảng mang chuyện nhà chị Kim Ngân sang kể lại bên nhà chị Ỷ Thiên.

Qua tuần lễ thứ nhì Thị Biền hỏi:

– Thế lào? Chị thấy em nàm ra sao?

– Ư, còn sớm quá, chưa nói được. Tạm thời cho 7 trên 10.

– Giời ạ, nàm chuyên thế mà bị trừ 3 điểm.

– Trừ 1 điểm rớt lộp độp, đụng lốp bốp.

– Nàm vệ sinh mà không cho ồn thì chị cứ mà tự nàm nấy.

– Trừ 1 điểm buôn chuyện. Người đang ngồi hí hoáy không thể tập trung khi phải nghe ro ro bên tai các tin thời sự bà giết cháu, vợ cắt cổ chồng, Hương Giang ai-đồ đăng quang Hoa Hậu chuyển giới quốc tế….

– Nàm mà không cho lói thì buồn chết; mấy nhà khác không ai im thinh như chị.

– Trừ 1 điểm dặn mà không nhớ: chớ dùng giẻ ướt lau tranh ảnh không có mặt kính. Định trừ thêm 1 điểm tọc mạch: ưa hỏi chuyện đời tư. Nhưng thôi. 6 điểm thấp quá.

– Kinh! Hợp đồng tình yêu!!! Con gái em mới học nớp 1 mà biết lói sau cái hợp đồng tình yêu với bố thì mẹ chớ có dại ký thêm cái lữa!

– Rồi. Lại sắp sửa…

Vừa qua tuần lễ thứ ba Thị Biền bóng gió thả thính:

– Có nhà kia trả em 200 ngàn 3 giờ, có khi em phải chọn nựa. Không thì chị tăng nương cho em.

Tôi nói:

– Ừ em chọn đi. Ai ở trường hợp em cũng sẽ chọn, tôi cũng vậy. Lương bổng ít nhất sau 6 tháng mới cân nhắc lại, nếu làm ngon. Tôi dạy học bao nhiêu năm nay mà lương vẫn cố định. Em chỉ mới giúp tôi được 3 tuần.

Thị Biền xin nghỉ vài hôm để đi thử việc. Trong những ngày này nhà cửa tuy có bụi bặm nhưng yên tĩnh dễ chịu khiến chủ nhà đâm ra băn khoăn tự hỏi có thực sự mình cần một người giúp việc? Từ hồi con Lan bị cho thôi việc vì hay làm bể đồ chơi – theo diễn dịch của nữ quái xế Kim Ngân – ngó bộ cuộc đời của quả phụ Ỷ Thiên không yên ổn lắm sao? Có phải mình đau đáu nhu cầu làm việc thiện để mót công đức cho con cháu? Có phải toàn bộ trung khu thần kinh bị rơ nên quét nhà tưới cây thì được mà lau nhà hút bụi không được? Có phải mình đã đánh nam dẹp bắc quá trời rồi, giờ đã đến lúc đi spa và online phây-bút để sống một cuộc đời ý nghĩa? Có phải mình góa bụa đến mức cần chia sẻ không gian chẳng những với thực vật mà cả động vật để có thể thỉnh thoảng âm ư hát nhạc Trịnh bằng cái giọng đã rè sau hơn 40 năm giảng dạy: Từ nay tôi đã có người, có em đi đứng bên đời líu lo (*)?

Đang còn loay hoay tìm câu trả lời thì Thị Biền quay lại.

– Con ấy nà chủ tiệm bán quần áo, phải suốt ngày ngồi chông hàng lên cần người nàm việc nhà. Cơ ngơi mênh mông nhưng ló ở dơ quá em dẹp không xuể. Mới nàm tươm tất hôm chước, hôm sau quay nại thấy nung tung như cũ khiến em lản nòng quá.

3. Vậy đó mà thấm thoát có em đi đứng líu lo bên đời đã hơn 5 tháng. Trong thời gian này, chắc do lờn mặt vì đã qua thời gian thử thách hoặc do có niềm riêng mà:

Tinh thần trách nhiệm và sức tập trung sa sút: lo cửa cái quên cửa sổ hoặc ngược lại, chăm chút khung cửa bỏ qua cánh cửa hoặc ngược lại, chùi rửa cửa trước bỏ sót cửa sau hoặc ngược lại, lau các ngăn kệ không nhớ đầu kệ hoặc ngược lại, làm vệ sinh bồn cầu giả lơ với bồn rửa mặt hoặc ngược lại.

Tin tức thời sự ngày càng nóng: chị có xem cái cờ-níp xe tải tông xe máy chưa, đứt văng cái đầu; giời, tham nam chi nắm đến vỡ lợ bạc tỉ vì tiền ảo bít-con; nàm gì có chuyện cháy chung cư Ca-zi-la chết 14 người, phải nhiều hơn con số ấy chứ.

Thông tin đời tư trên đà chi tiết hóa: chồng em tháng lày mới rót có 2 triệu, chỉ đủ đóng học phí cho con bé Ninh, chưa ứng cho tiền thuê chỗ trọ; nhà chị Ngân hè lày đi Mỹ về sẽ xây nên 5 tấm; xin nỗi, mới sơ ý xịt lước ướt nhẹp bộ bàn ghế gỗ trên sân thượng, có chửi thì đợi người ta ra về rồi hẵng chửi sau nưng nhớ; em đoán chừng chị Thiên nà người có tính chịu đựng sâu sắc vì anh ấy bỏ chị mà chị vẫn chấp nhận ở vậy không bước thêm bước lào lữa.

Thiệt hại lặt vặt lai rai nhưng đáng kể: bể cái bình gốm mua ở Ai Cập, gẫy cây đèn có chân đứng, lem luốc xê-ri tranh màu nước – quà tặng của một người bạn, thất tung lô bút chì Bic bấm 0.7mm, mất bao thư đựng tiền chợ tháng 3.

Bình gốm thì đang tính mua keo siêu dính để thử cứu vãn; biết đâu ngoằn ngoèo vằn vện có khi lại đẹp. Đèn gẫy, chịu thua. Tranh lem luốc, bế tắc. Lô bút chì 12 cây, chắc đã được mang về cho con bé 6 tuổi đang cần dụng cụ học tập, thôi kệ đi, coi như cứu trợ trẻ em nghèo gia đình khó khăn. Bao thư đựng tiền, hừ, đáng đời! Ai biểu chủ quan, chưa tởn từ kinh nghiệm đã có với con Lan – sau vụ đó nó lặng lẽ thôi việc chứ ai mà ác ôn côn đồ sa thải người ta chỉ vì tội làm bể đồ chơi. Rốt cuộc thì tính sao đây? Em này môi mép lão luyện hàm hồ, tiền bạc mưu trí, mồm loe loe nói chuyện đạo đức nhưng hiên ngang làm vợ lẽ, mở miệng ra một điều chồng em hai điều chồng em. Coi chừng hôm nào nó dọn sạch sẽ. Hạnh phúc gia đình người ta mà nó còn ăn cắp. Liệu hồn! Giờ thì vặt vãnh thôi, tương lai sẽ còn gì nữa? Tính kỹ xem Ỷ Thiên Kiếm đã gẫy đôi vì Chu Chỉ Nhược vậy còn có kế sách nào để dương đông kích tây, nhưng nuôi ong tay áo có ngày bị chích cho phù mỏ, lúc đó lại ngậm ngùi

một chút mây phù du
đã thoáng qua đời ta
từ đó trong hồn ta
ôi tiếng chuông não nề
ngựa hí vang đường xa (*)

…………………………..

Nó mà quất ngựa truy phong, gia chủ – sau mấy tháng quen thói ở không – có nguy cơ nháo nhào tuyển bừa người khác, lại phải láo liên ngó trước ngó sau bế tủ này khóa tủ nọ, phải bỏ ra mấy ngày dạy việc đi theo kè kè để nhắc thế nọ thế kia. Xã hội này thiếu cha chi những kẻ khai tử lòng tự trọng; họ chấp nhận bị khinh bỉ vì tư lợi, cũng không cần chữ tín hay sự gắn bó lâu dài miễn sao thỏa mãn lòng tham hoặc niềm vui nhất thời.

Chửi rủa nhiêu đó đủ rồi. Chỉ còn 2 tuần nữa vừa trọn 6 tháng; hoặc dung dưỡng và lên lương như đã hứa, hoặc lựa lời thưa thốt, đuổi việc cách sao cho người ta không cảm thấy bị xúc phạm đâm ra oán hận rồi bỗng một hôm, do đã am tường đường đi lối về của căn nhà và giờ giấc thói quen của gia chủ, quay trở lại trong bộ dạng một nữ chiến binh giơ 2 ngón tay hình chữ V – V for Vendetta – với sứ mệnh báo thù. Chà, cô gì đầu cạo đầu trọc lóc đóng vai Evey Hammond, nhân danh V Guy Hawkes trả thù chính phủ độc tài bằng cách kích nổ tòa nhà Quốc Hội Luân Đôn ở cuối phim? Lại lọt lỗ đen, chỉ còn tòn ten chữ P móc vô một sợi mỏng te nhỏ xíu ở đại não.

Khoảng 10 tiếng sau, đang an vị trong giường định ngủ thì Natalie Portman trồi ra từ ký ức mây mù. Chiến thắng mà không phải choàng dậy nửa đêm để bật sáng màn hình gõ thông tin liên quan đến đối-tượng-cần-truy-nã, bèn máy móc giơ hai chữ V lên quơ quơ trong bóng tối, lấy làm hả dạ. Trong khi lò mò mở đèn lục tìm cây bút trong ngăn kéo có khóa ở cái bàn nhỏ cạnh giường để ghi lại tên nữ diễn viên đóng vai Evey thì gặp lô bút chì Bic bấm, tưởng đâu đã xí-bùm-bum cứu trợ trẻ em nghèo gia đình khó khăn. Bao thư tiền chợ, thay vì được kẹp trong sách như mọi khi, cũng nằm cùng ngăn kéo khuất bên dưới mấy cái thiệp cưới cũ và giấy chủ quyền nhà. Cảm thấy sao hả?

Alois Alzheimer là tên đầy đủ của lão ấy. Trong 7 giai đoạn diễn tiến của chứng mất trí nhớ, bệnh nhân có vẻ đang là đà ở chặng thứ hai – suy giảm nhận thức rất nhẹ: hay quên các từ ngữ hoặc tên gọi quen thuộc (là Javier Bardem chứ ai), quên vị trí để chìa khóa (dưới đáy ngăn tủ quần lót, nhớ đấy), mắt kính hoặc các vật dụng thường ngày (đương nhiên, cho cả bệnh nhân ở giai đoạn 1); sắp chuyển qua giai đoạn 3 – suy giảm nhận thức nhẹ: gặp khó khăn trong việc tìm kiếm tên hoặc từ ngữ (10 tiếng đồng hồ cho Natalie Portman), thiếu hiệu quả trong môi trường làm việc hoặc xã hội (may, vừa nghỉ hưu), ghi nhớ được ít dữ liệu khi đọc một đoạn văn (hèn chi không hiểu chi về Bitcoin), làm mất hoặc thất lạc một vật có giá trị (bao thư tiền chợ chứ gì), giảm khả năng lên kế hoạch hoặc tổ chức (hoang mang không biết mình có thực sự cần cuộc sống tĩnh lặng nhưng bụi bặm hay nhất thiết phải có một em líu lo bên đời).

Thảo nào gần 6 tháng nay cứ lần khần mãi không biết tính sao với Thị Biền vì bị suy giảm khả năng lên kế hoạch đời mình. Tạm thời khi Thị đến làm việc sáng mai như thường lệ, rất nên cụp mắt xuống âm thầm xin lỗi. Rất nên cảm thông cái lòng kiêu hãnh trong chữ chồng em ấy trìu mến gọi. Rất nên cứu trợ trẻ em nghèo vài cây bút chì bấm. Rất nên đặt mua ủng hộ đại lý vài lít mật ong dù chỉ là nước đường thắng sền sệt thành nước màu. Rất nên tìm hiểu vì sao dạo này em ấy sa sút tập trung và trách nhiệm, hay là đồng bệnh tương lân – cả hai ta đều đang ở giai đoạn đầu của chứng mất trí nhớ? Quỷ sứ, Alois Alzheimer! Một ngày nào đó tên của lão rất có thể cũng sẽ lọt lỗ đen, nơi hội tụ các mẫu tự rời.

clip_image004

Trần Thị NgH

Uma, 04.2018

(*) Trích lời từ nhạc phẩm Đóa Hoa Vô Thường của Trịnh Công Sơn.



bài đã đăng của Trần Thị NgH


Phần Góp Ý/Bình Luận

Xin vui lòng bày tỏ trách nhiệm và sự tương kính trong việc sử dụng ngôn ngữ khi đóng góp ý kiến. Da Màu dành quyền từ chối những ý kiến cực đoan, thiếu tôn trọng bạn đọc hoặc không sử dụng email thật. Chúng tôi sẽ liên lạc trực tiếp với tác giả nếu ý kiến cần được biên tập.

Lưu ý: Xin vui lòng bỏ dấu tiếng Việt để giúp tránh những hiểu lầm đáng tiếc từ độc giả trong việc diễn dịch ý kiến đóng góp. Bài không bỏ dấu sẽ không được hiển thị. Xin chân thành cám ơn.


*

@2006*2018 damau.org ♦ tạp chí văn chương Da Màu Web services provided by InfoResources Center, Inc. Scroll Up Log in | Entries (RSS) | Comments (RSS)