Trang chính » Sáng Tác, Thơ Email bài này

Tàn thuốc

0 bình luận ♦ 3.04.2018

 

MaiChau-BurntTree 1

ảnh: Burnt Tree.1 (2018)

 

 

 

Tôi chẳng muốn quay đầu ngó lại
Tôi chẳng màng ngó tới ngó lui
Tôi chẳng muốn
Mời ai vào cuộc đọa
Dẫn ai vào giữa chốn bụi bèo

Tôi chỉ nhắc
Dù bạn có dòm xuống dòm lên
Dù ăn uống nghỉ ngơi hay trở mình sau ân ái
Dù tới lui qua lại sa số bao lần
Dù gì đi nữa

Bạn cũng sẽ đưa thân vào chốn bụi bèo

Dù muốn dù không
Bạn phải bước vào mấy chục năm cuộc đọa
Dù muốn dù không
Bạn phải suy lên suy xuống
Suy tới suy lui
Bóp chất xám nặn chất trắng vẽ cuộc đọa thành lời thành ý
Ra chất vàng cạn chất đỏ đúc đời sống thành lời

Lời cộc cằn thô lỗ hay lời nhất-nhị-tam-tứ
Đều vô cùng đạo mạo
Tiền phi nghĩa hay tiền vô nghĩa
Có hề gì miễn bạn phải suy lại suy qua

Không không không
Bạn không nên tà tà suy nghĩ
Bạn chớ đừng vẽ đúc rề rề
Phải suy nghĩ hung hăng
Phải vẽ đúc dữ dội
Nhưng đừng đừng
Bạn làm chi vờ ra vẻ lo âu
Vì một khi bạn đã vào cuộc đọa
Dù gì đi nữa đã dành sẵn chỗ ngồi
Hạng nhất
(Đã bảo đời sống này làm gì có ghế hạng nhì)

Bào vấn mấy ngàn năm xa lắc
Có trở về thăm hỏi mỗi đêm?

Bạn hút một điếu thuốc
Bạn hớp một ngụm bia
Ra vẻ người ăn chơi ra phết
Bạn tự hào ân ái mỗi đêm không làm bạn mệt
Bạn vỗ ngực, tiền bạc nào có nghĩa lý gì
Ra vẻ anh hùng anh hiếc

Nhưng tôi bảo nhỏ
Bạn nên để ý chừng
Một đêm nào bạn vừa búng xong tàn thuốc
Một trưa nào bạn tìm chai rượu sau cuộc ái ân
Một buổi nào (bạn có thể không ngờ)
Sẽ trở về thăm hỏi (cũng có thể rất ân cần)

Bào vấn mấy ngàn năm xa lơ xa lắc.

Nghĩa lý gì
Dáng người khom lưng mệt lả?
Nghĩa lý gì
Lời im không ra nước mắt?

Tiếng động qua bóng đêm
Tóc đổ dài đong vai con gái
Cửa thuyền quyên mở ngỏ ngủ mềm
Những bàn chân không qua sa mạc.

Nửa đoạn đường. Đêm qua nửa cõi.
Lên chữ nghĩa vô thường. Cuồng cuồng mạc mạc.

Hai mươi năm làm con gái
Em đã chán đi trong cuộc đọa
(Em đã sợ đi trong cuộc đọa).
Bào vấn trở về.
Hai mươi ba năm làm con gái
Đêm em ôm ngang trằn trọc
Đêm em mệt mỏi cuộc đời.
Bào vấn trở về.
Hai mươi bốn năm anh một mình đứng giữa
Nước dưới cầu soi mấy nỗi gọi mời
Những gương mặt xếp hàng thẳng tắp
Điểm nhỏ đâu về đổ lại ập xô.
Bào vấn trở về.

Những giáo điều ôm mặt
Cõi ở dưới trở lên
Em đi về ngõ tối.
Giáo điều ôm mặt.
Ngõ tối một mình đàn bà rã rạc hình hài
Hoang sơ lạnh lẽo
Bốn mươi lăm năm đàn ông rã rạc hình hài.
Ai sáng tạo,
Ai phán quyết cuối cùng?
Những giáo điều ôm mặt.

Giáo điều nào phán quyết chúng mình
Những người có chỗ ngồi hạng nhất
Đày đọa cuộc tử sinh.
Người con gái day qua hỏi nhỏ:
Cuộc đọa này rồi sẽ trở qua đâu?

Thêm một bước là thêm ngàn trằn trọc.
Nửa đoạn đường là đã lắm bụi bèo.
Không không.
Vẫn phải một, hai, ba, vô số bước.

 

 

 

.

bài đã đăng của Mai Châu


Phần Góp Ý/Bình Luận

Xin vui lòng bày tỏ trách nhiệm và sự tương kính trong việc sử dụng ngôn ngữ khi đóng góp ý kiến. Da Màu dành quyền từ chối những ý kiến cực đoan, thiếu tôn trọng bạn đọc hoặc không sử dụng email thật. Chúng tôi sẽ liên lạc trực tiếp với tác giả nếu ý kiến cần được biên tập.

Lưu ý: Xin vui lòng bỏ dấu tiếng Việt để giúp tránh những hiểu lầm đáng tiếc từ độc giả trong việc diễn dịch ý kiến đóng góp. Bài không bỏ dấu sẽ không được hiển thị. Xin chân thành cám ơn.


*

@2006*2018 damau.org ♦ tạp chí văn chương Da Màu Web services provided by InfoResources Center, Inc. Scroll Up Log in | Entries (RSS) | Comments (RSS)