Trang chính » Sáng Tác, Truyện chớp Email bài này

nàngs

· Phần 1

Hai nàng gặp nhau, ở sở nàng. Nàng nói, bình tĩnh:

– Chào chị. Trông chị cũng khỏe và đẹp nhỉ!

– Không dám. Chào…chị…Chị có phải…có phải… là vợ..là vợ…anh… anh ấy?

– Không anh ấy nào cả. Tôi là vợ Phùng. Nhưng điều đó không quan trọng. Tôi chỉ đến để hỏi chị một chuyện nhỏ, nhỏ thôi.

– Chuyện nhỏ?

– Vâng, hình như trưa hôm qua, chị không đi ăn trưa với Phùng?

– Sao…sao…chị biết?

– Vì chiều hôm qua, về nhà, Phùng không được vui.

– Ô…à…à …Thật tình tôi không hiểu chị muốn nói gì?

– Chị ngạc nhiên? Chả là vì…chả là vì…kinh nghiệm cho tôi biết, mỗi lần Phùng đi ăn trưa với chị thì hôm đó, về nhà, Phùng vui. Mà vui thì Phùng ăn cơm ngon, mà ăn cơm ngon thì chúng tôi hôm đó vui vẻ….

– (….)

– Ấy thế mà hôm qua, Phùng về, Phùng không vui. Phùng ăn cơm miễn cưỡng. Miễn cưỡng nên hôm qua, chúng tôi mất vui. Vì thế, tôi đến đây, trước hết để cám ơn chị. Và, xin đề nghị với chị một chuyện, chuyện nhỏ thôi, xin chị làm ơn…

– Dạ, dạ…làm…ơn…làm ơn chuyện gì, thưa chị?

– Làm ơn cứ tiếp tục đi ăn trưa với Phùng. Hàng ngày thì tốt, mà nếu không, mỗi tuần, chị nên đi ăn trưa với Phùng vài lần…

– (…)

– Trông bộ chị không tin tôi? Tôi nói thật. Từ lâu, Phùng và tôi không mấy hạnh phúc. Chỉ từ khi có chị đi ăn trưa với Phùng, tôi mới tìm thấy đời sống khởi sắc thêm…tôi nói thật…chị làm ơn. Nhé!

– (…)

· Phần 2

Hai nàng lại gặp nhau, ở sở nàng, nơi khác. Nàng nói, ân cần:

– Độ này, chị khỏe hơn dạo trước. Xin mừng chị…

Ngừng một lát, đổi giọng:

– Anh ấy…à không, Phùng, Phùng độ rày chẳng mấy tha thiết đi ăn trưa với tôi. Có đi, thì Phùng trông cũng miễn cưỡng. Tôi nghiệm ra, hôm nào Phùng hạnh phúc thì Phùng ít muốn đi ăn trưa với tôi, hoặc đi ăn, nhưng trông bộ Phùng ăn không ngon. Mà Phùng ăn không ngon thì tôi cũng ăn không ngon. Mà ăn không ngon thì đi ăn trưa với nhau làm gì, đúng không? Vây xin chị làm ơn….nếu có thể, …

– Tôi…lại…làm …ơn, làm ơn gì?

– Chị làm ơn, vâng, làm ơn bớt hạnh phúc đi một chút. Chả là vì hôm nào mà chị thấy hạnh phúc nhiều là ngày đó buổi ăn trưa của Phùng với tôi bớt ngon. Không…không…chị đừng hiểu lầm tôi, chị nên có hạnh phúc nhưng bớt đi một chút.

– Tôi…tôi vẫn không hiểu. Làm sao mà bớt hạnh phúc. Tôi…tôi phải làm sao?

– Hạnh phúc, từ kinh nghiệm bản thân, là thứ mình có thể gia giảm, như gia giảm gia vị trong đồ ăn ấy mà. Tôi nói bớt được là bớt được, tin tôi đi. Nhé!

– (…)

· Phần kết

Nàng khóc. Và nàng im lặng.

Đó là lần cuối, họ gặp nhau.

11/2017

bài đã đăng của Trần Doãn Nho


Phần Góp Ý/Bình Luận

Xin vui lòng bày tỏ trách nhiệm và sự tương kính trong việc sử dụng ngôn ngữ khi đóng góp ý kiến. Da Màu dành quyền từ chối những ý kiến cực đoan, thiếu tôn trọng bạn đọc hoặc không sử dụng email thật. Chúng tôi sẽ liên lạc trực tiếp với tác giả nếu ý kiến cần được biên tập.

Lưu ý: Xin vui lòng bỏ dấu tiếng Việt để giúp tránh những hiểu lầm đáng tiếc từ độc giả trong việc diễn dịch ý kiến đóng góp. Bài không bỏ dấu sẽ không được hiển thị. Xin chân thành cám ơn.


*

@2006*2018 damau.org ♦ tạp chí văn chương Da Màu Web services provided by InfoResources Center, Inc. Scroll Up Log in | Entries (RSS) | Comments (RSS)