Trang chính » Sáng Tác, Văn Chương Phùng Nguyễn Email bài này

CHUYỆN THẦN TIÊN

LTS: Trong bài tiểu luận “Nửa Đường,” Phùng Nguyễn tiết lộ anh đã bị nhà văn Nguyễn Xuân Hoàng chỉ trích vì “Chuyện Thần Tiên” đi quá trớn, “không biết dừng đúng lúc,” vì “[đ]úng như như cái tựa, đó là chuyện thần tiên, nghĩa là ở hồi kết cuộc những điều tốt đẹp phải xảy ra đúng như ý tác giả muốn cho… chính hắn.” Rồi anh tự nhận, “Không lâu sau đó, đến phiên mày hối hận! Đoạn kết mày viết xuống đã không hề xảy ra, và điều này chỉ khiến cho nhân vật của truyện càng trở nên ngốc ngếch hơn.”

Ngay trong những truyện sáng tác từ hai mươi năm trước, cũng như trong bài thơ “If Then Else” xuất bản năm 2006, có vẻ như nhà văn Phùng Nguyễn đã tiên đoán được vận mệnh của mình, nhưng anh vẫn ngạo nghễ … let it be. Đọc lại “Chuyện Thần Tiên” gần một năm sau ngày anh ra đi, chúng ta cảm nhận cùng lúc sự mỉa mai và nỗi hân hoan bất cần trong tựa truyện – mỉa mai vì thế sự, nghịch cảnh của đôi tình nhân, và niềm hân hoan tạo tác bởi sự nhiệm mầu của tình yêu, nghệ thuật, và không gian ảo. Nên tin rằng những nguyên tố này đã san bằng mọi cách biệt, ngay cả lằn ranh giữa sống và chết.

 

Let it be, let it be, let it be, yeah let it be
There will be an answer, let it be

John Lennon & Paul McCartney

 

Kangaroo nhảy vào quán, nhìn quanh quất. Quán xá gì mà vắng tanh! Cái tên có bí danh Cactus thấy mình vào nãy giờ mà cứ im lìm chẳng chịu chào hỏi gì hết, đúng là đồ… bất lịch sự! Chờ mãi mà hắn cứ làm thinh, Kangaroo đành nhượng bộ, mở lời trước:

“Chào… Xương Rồng!”

Lại im lìm! Chắc tên này đang ngủ gật. Kangaroo chán ngán tính quay ra thì cây xương rồng bỗng lên tiếng:

“Chào bạn Kangaroo! Xin lỗi tôi bận quá, bạn có thể trông quán giùm tôi không?”

Trời đất! Lạ hoắc lạ huơ mà chưa gì đã sai vặt người ta rồi! Kangaroo nhăn nhó:

“Quán này buôn bán cái gì vậy? Kangaroo không biết làm sao mà trông cho Cactus được?”

“Quán… gió này chỉ bán không khí thôi Kangaroo ạ! Bạn có thấy ai vào thì làm ơn tiếp giùm nghe!”

Cactus cười cười trả lời. Hắn nói tiếp:

“Thôi tôi phải đi tí. Bye Kangaroo!

Kangaroo cảm thấy ngán ngẩm! Mới mò mẫn học cách lên chatroom trong hệ thống Internet để kiếm người tán dóc cho đỡ buồn thì gặp ngay cái chỗ gì kỳ cục! Kangaroo buồn tình lấy sách ra đọc, mắt thỉnh thoảng lại liếc nhìn màn ảnh máy vi tính xem có ma nào chạy vào quán không.

“Chào tái ngộ Kangaroo! Tôi tưởng bạn đã… nhảy đi mất rồi.”

Kangaroo cười đáp lễ, trả lời:

“Lỡ hứa trông quán dùm, đành phải ngồi… ngáp ruồi vậy!”

“Nãy giờ có ai ghé vào quán không vậy?”

“Ồ, có tên Gió Độc nào đó vào kiếm chủ quán, nói ba điều bốn chuyện rồi bỏ đi mất.”

“Gió Độc hả? Hắn là partner của tôi đó.”

Partner là gì vậy?”

“Thì cùng hùn tiền mở cái quán… phải gió này đó.”

Cactus cười hềnh hệch sau câu trả lời. Mấy cái emoticons này kể ra cũng tiện. Kangaroo nghĩ thầm. Nếu không, làm sao mà… cười hay khóc được trên cái màn ảnh điện toán phẳng lì này. Kangaroo còn chưa nghĩ ra “phải gió” là phải gì thì Cactus lại lên tiếng:

“Nếu tôi không lầm thì Kangaroo nhất định phải đến từ Úc Châu?”

“Anh bạn thông minh thực,” Kangaroo cười ngất:

“Tôi ở San Francisco, California.” Cactus tiếp tục:

Ở lần gặp gỡ thứ ba thì Kangaroo và Cactus đã thân mật lắm rồi. Họ gọi nhau anh Khanh và bé Giang. Kangaroo còn nhớ lúc cô bảo Cactus tuổi thực của mình, hắn nhăn nhó bảo: “Lại một cô bé con!” Kangaroo tức mình chưa kịp phản ứng thì hắn đã vẽ xuống tên cô, cái dấu cộng, và một con số gồm hai chữ số rồi bảo, “Như vậy đủ để gọi Kangaroo là cô bé chưa?” Dĩ nhiên là đủ, Kangaroo tiu nghỉu nghĩ thầm. Cô rụt rè hỏi, “Vậy thì bây giờ Kangaroo nên xưng hô với Xương Rồng như thế nào? “Theo cô bé thì nên xưng hô như thế nào?” Cactus hỏi lại, vẻ chế diễu.

Vào tuần lễ kế tiếp, Kangaroo không có dịp gặp anh Khanh của cô trong Quán Gió. Hắn đi công tác xa cả tuần lễ. Trước đó hắn có hứa sẽ email cô thường xuyên. Vậy mà đã ba ngày rồi cô chưa nhận được cái nào! Kangaroo ngồi buồn thiu trong quán, nhớ lại những cuộc đối thoại vui vẻ với anh Khanh của cô. Anh Khanh của cô? Kangaroo bỗng giật mình. Sao lại có thể như thế được. Cô nào có biết gì nhiều về người đàn ông có cái bí danh Cactus ngoài những lần đối đáp trên Net và những mẩu điện thư ngắn ngủi. Ờ, mà còn bức ảnh của anh ấy nữa. Anh Khanh và đứa con gái nhỏ. Cả hai đều tươi cười trong tấm hình. Nhưng Kangaroo thì không cười. Cô thấy anh Khanh tội nghiệp. Đứa con gái nhỏ trông cũng tội nghiệp. Không biết mẹ nó đâu rồi, cô tự hỏi. Trong lúc Kangaroo còn phân vân không biết có nên hỏi anh Khanh điều này hay không, một tá hoa hồng kèm theo tấm thiệp với những lời lẽ thật dễ thương được chuyển đến hộp thư điện tử của cô. Người tặng hoa dĩ nhiên là anh Khanh chứ còn ai nữa!

Mối quan hệ giữa anh lớn Khanh và bé út Giang lẽ ra còn kéo dài một cách tốt đẹp nếu một hôm Kangaroo không “lỡ dại” yêu cầu anh Khanh của cô đừng có nhận thêm ai khác làm “em gái bé bỏng” ngoài cô ra! Hầu như mọi người từng ghé Quán Gió đều đã quen biết nhau từ lâu. Có lẽ vì là “chủ quán” mức độ giao thiệp của anh Khanh rất rộng rãi, và tất nhiên trong số “khách khứa”, không thiếu gì các cô hội đủ điều kiện để hưởng những đặc quyền mà bé Giang đã có được trong những ngày vừa qua. Dĩ nhiên là anh Khanh rất vui mừng được bé Giang đòi… độc quyền, và có lẽ vì vui quá, anh ấy đề nghị thỉnh thoảng bé Giang nên để anh ấy… tán tỉnh bé nữa! “Sao anh Khanh lại đòi tán tỉnh bé?” Kangaroo ngạc nhiên hỏi, “Chính là để… bảo vệ bé đó,” anh Khanh giải thích. Anh Khanh bảo là với khả năng ăn nói của anh, nếu bé Giang vẫn còn “sống sót” sau những đợt tấn công của anh, anh sẽ rất yên tâm vì chỉ có những người nào có bản lĩnh “siêu việt” mới có hy vọng được lọt vào mắt xanh của bé Giang. “Nếu điều này xảy ra,” anh Khanh tiếp, “anh là người đầu tiên chúc mừng bé đó!” Anh Khanh dứt lời với nụ cười rất tự tin. Tất nhiên là Kangaroo cảm thấy lời giải thích của anh Khanh có vẻ không ổn, nhưng, một cách lạ lùng, cô chẳng đưa ra lời phản đối nào hết. Còn lạ lùng hơn nữa là cô đâm ra thích nghe anh Khanh tán tỉnh mình và anh Khanh hình như cũng không kém hào hứng trong công việc “bảo vệ” cô em bé bỏng của anh.

Cho đến một lúc nào đó trong mối quan hệ với anh Khanh, Kangaroo không còn phân biệt được cái ranh giới mơ hồ giữa thực và giả trong những lời lẽ chứa đầy tình ý mà anh ấy “nói” với cô. Cô sợ hãi, và trong cùng một lúc, háo hức, chờ đợi một điều vô cùng ghê gớm sắp sửa xảy ra. Cái điều ghê gớm ấy cuối cùng đã đến, trên màn ảnh máy vi tính, trong cái khung vuông quen thuộc mà những cuộc đối thoại giữa cô và anh Khanh đã xảy ra rất nhiều trước đây, “Anh nghĩ là anh đã phải lòng bé rồi, Kangaroo ơi!” Tim Kangaroo đập hụt đi một nhịp, những ngón tay bình thường vẫn nhảy nhót thoăn thoát trên bàn phím bỗng dưng run rẩy, tê dại. Cô nhìn vào cái khung nhỏ bên cạnh khung vuông hội thoại, nơi “bí danh” của cô và của anh Khanh nằm cạnh nhau. Cô thấy anh Khanh ở đó, ngay phía sau cái tên “Cactus”, nét mặt căng thẳng, hồi hộp. Kangaroo hít vào một hơi thật dài, những ngón tay bỗng linh hoạt trở lại, và những mẩu tự nối tiếp nhau xuất hiện trong khung hội thoại, “Anh Khanh ơi, anh đừng có nói dối bé nghen!”

Sau đó, mọi việc chẳng dễ dàng hơn cho Kangaroo chút nào. Thực ra, mọi việc đều trở bên vô cùng rối rắm! Trước tiên là anh Khanh nay trở thành… Ái Khanh, nói không biết ở đâu ra, hàng trăm câu hỏi về Ái Khanh làm gì, ở đâu? Trong số những “truyền thuyết” về những cuộc phiêu lưu tình cảm của anh ấy, làm sao biết được cái nào thực cái nào giả? Phải chăng Kangaroo chỉ là một trong những mắt xích của cái chuỗi dài chinh phục đã bắt đầu và sẽ chấm dứt ở nơi không có sự hiện diện của cô? Mấy đầu ngón tay cô bốc lửa với những câu hỏi nóng bỏng tuôn ra ào ạt như dòng phún thạch đỏ lừ chảy ra từ miệng núi lửa trên cái khung vuông quen thuộc trong những lần “nói chuyện” với Ái Khanh sau đó. Hình như chẳng có điều gì làm Ái Khanh bối rối! Hắn trả lời tách bạch, trôi chảy những câu hỏi mà Kangaroo cho là vô cùng hóc búa. Cũng có đôi lần hắn thở dài, nhẹ nhàng bảo cô, “Anh mong bé không bắt anh phải trả lời điều này. Không phải chỉ có những con phượng hoàng mới bước ra từ đống tro tàn dĩ vãng…” Đã thế thì còn hỏi han gì được nữa. Kangaroo than thầm!

Một mớ câu hỏi khác cũng nổi lên, cho chính cô! Cô vẫn không hiểu một cách rõ ràng điều gì đã xảy đến cho mình. Liệu có thể nào “phải lòng” một người chưa hề gặp gỡ bao giờ? Liệu cái khung vuông trên màn ảnh, những giòng chữ lần lượt xuất hiện trên đó, những cái emoticons, và ngay cả những cuộc điện đàm và những bức ảnh chụp có thể thay thế cái con người sống động bằng xương bằng thịt? Liệu những cảm xúc dậy lên trong lòng cô mỗi khi nhìn thấy cái bí danh Cactus xuất phát từ điều gọi là tình yêu? Hay chỉ là kết quả của một chất kích thích được chế biến từ những mộng mơ mang tính phiêu lưu và men nồng của ảo giác về một hình ảnh chỉ có trong trí tưởng? Vậy thì tại sao, nỗi nhớ lại quặn lên trong cô những khi Ái Khanh không xuất hiện trong chatroom? Hoặc niềm mong đợi ngạt thở cho tiếng chuông điện thoại sẽ reo lên vui mừng trong vài tiếng đồng hồ sắp tới? Phải chăng mà Kangaroo có thể trả lời! Kangaroo cảm thấy bối rối quá chừng! Cô than với Ái Khanh, “Từ lúc bé… thương Ái Khanh, bé cực quá à!” Ái Khanh của cô kêu trời, ngâm nga mấy câu hát cũ xì, “Ta yêu em vất vả. Ôi tình yêu cuối tình đầu…” rồi cười ha hả. Thực là vô tích sự!

Kangaroo càng cực lòng hơn nữa khi gia đình khám phá ra mối quan hệ “bất chính” của cô! Bà chị mắng mỏ, “Ăn học chi cho nhiều vô mà… khờ quá vậy? Người ta ở đâu đâu, lại thêm gia cảnh mù mờ, thân thế… long đong mà thương là thương làm sao?” Đó là chưa kể đến cái khoảng cách tuổi tác chất ngất mà sớm muộn gì gia đình cũng khám phá ra. “Anh ấy thương em thiệt tình mà,” Kangaroo cãi. “Cái đó chưa chắc. Mà có thương thiệt thì cũng chẳng ăn thua gì. Ba má không chịu đâu!” Có lẽ vậy, Kangaroo nghĩ thầm. Bề nào cô cũng là con gái, mà là con gái cưng. Còn Ái Khanh của cô thì… trăm năm thân thế chẳng ra gì, lại thêm trách nhiệm lúc nào cũng đè trên vai kể từ lúc anh ấy bước ra khỏi cuộc hôn nhân mấy năm trước đó. Kangaroo rầu rĩ bảo Ái Khanh “Bé.. khổ quá. Thôi mình làm anh em trở lại cho bé khỏe một chút Ái Khanh ôi!” Cái bí danh Cactus nằm chết sững trên màn ảnh máy vi tính một hồi lâu, rồi những hàng chữ buồn bã hiện lên trong khung, “Bé muốn vậy cũng được. Anh sẽ không vào đây nữa! Thôi chào bé…” Bí danh Cactus biến mất trong thị tuyến của Kangaroo ngay sau đó. Như trong cơn mơ!

Ba ngày trôi qua, dài dằng dặc. Và trống rỗng! Không điện thư, không điện thoại, không có gì hết cho Kangaroo. Chỉ có nỗi buồn mênh mông mà Kangaroo chưa hề biết đến bao giờ. Cô ngồi mọc rễ đối diện chiếc máy vi tính, ngắm đến mải mê cái icon mà chỉ cần hai tiếng click thật khẽ từ con chuột điện tử sẽ mở ra con đường đưa cô đến chốn hẹn hò. Từ chiếc máy hát nhỏ đặt ở góc phòng, giọng ca nam trầm ấm đang “Ru em tình như lá, trăm năm vẫn quay về..” Thôi tình em như lá, sá gì hai máy động nhẹ như tơ của ngón tay trỏ! Click, click, thế là đường vào quán hẹn lại mở ra. Và còn ai nữa nếu không phải là Cactus đang im lìm trong quán vắng như chưa hề bỏ đi lần nào! “Chào Cactus…” Kangaroo ngập ngừng. Ái Khanh của cô trả lời bằng một nụ cười. Dấu hai chấm, một vạch nối, và một vòng bán nguyệt làm thành nụ cười, buồn rầu, chịu đựng, và rất dịu dàng. “Bé nhớ Ái Khanh quá. Ái Khanh ơi!” Kangaroo bối rối kêu lên. “Bé không biết phải làm sao bây giờ!” “Let it be, bé ơi, let it be!” Khanh dỗ dành…

For though they may be parted, there is still a chance
That they will see
There will be an answer, let it be.

Let it be, let it be, let it be, let it be, yeah
There will be an answer, let it be…

Khi Kangaroo bước ra khỏi cái hành lang hình hộp dài ngoằng để bước vào phòng đợi của phi cảng, cô đưa mắt nhìn quanh đám người đứng ngồi lố nhố trong phòng rồi bật cười. Khanh, chứ còn ai nữa, đứng lắt lẻo trên một chiếc ghế tựa, hai tay cầm miếng bìa cứng đưa lên cao khỏi đầu, nhìn cô cười toe toét. Hắn thu tấm bìa cứng có hàng chữ “Chào mừng Kangaroo” và vô số ký hiệu “:-)”, tiến đến gần cô. Tự dưng Kangaroo ước cái khoảng cách giữa hai người dài ra thêm một chút để cô có thể làm một cuộc so sánh chớp nhoáng giữa “Ái Khanh” và gã đàn ông với đóa hồng đỏ thẫm trên tay – không biết lấy từ đâu ra – đang bước về phía cô. Không kịp nữa rồi! Mũi Kangaroo đã tràn ngập mùi hoa hồng và tai cô đã ghi nhận được giọng nói trầm đục, chậm rãi gần như “lè nhè” của hắn. “Hi bé! Bé khỏe không?” Kangaroo bỗng cảm thấy yên tâm vô cùng. Cô đã nghe giọng nói này, lời hỏi han này đã bao nhiêu lần. Nhưng còn tiếng cười ha hả sảng khoái và “quyến rũ khủng khiếp” của hắn đâu rồi? May quá, nó đây rồi! “Bé ơi, anh quên mang theo cái email protocol của bé rồi! Bây giờ mình làm gì đây?” Hắn phát lên cười ha hả, hai tay ngọ nguậy làm như có con gì đang bò trong đó. “Chắc lại đang muốn ‘gì gì’ mình đây,” Kangaroo nghĩ thầm. “Nếu bé nhớ không lầm thì mục kế tiếp là… đi lấy hành lý cho bé.” Kangaroo dứt câu với nụ cười thật tươi, thật duyên dáng!

Buổi chiều xuống chậm trên vùng vịnh. Hai người đứng bên nhau đàng sau chiếc lan can bằng gỗ sồi sù sì ngăn cách họ với bờ vực dốc đứng của chiếc vịnh. Phía bên phải của họ là cầu Kim Môn, sáng dần lên dưới ánh đèn điện và những ngọn đèn pha của dòng xe cộ cuồn cuộn tràn đến từ hai phía. Xa hơn nữa là những sườn núi ngả màu đen xám trong hoàng hôn, và mãi đàng kia, nơi dãy núi dừng lại ở gần bờ biển, là ngọn hải đăng vượt lên trên chân trời đầy ráng mây.

“Bé biết không, có lần anh đến đây với mấy người bạn. Cũng vào buổi chiều như thế này….”

Kangaroo ngước nhìn Khanh, im lặng chờ đợi. Nửa khuôn mặt của hắn sẫm màu hoàng hôn, và những nếp nhăn ở đuôi mắt làm khuôn mặt trở nên khắc khổ, đăm chiêu. Cô quay mặt ra vùng vịnh, cùng lúc cảm thấy bàn tay Khanh choàng lên vai mình từ phía sau, những ngón tay xoa bóp vai cô dịu dàng.

“Đã có lúc anh tưởng mình đang nhìn thấy một con hải cẩu to lớn bơi lòng vòng trong vịnh, phát ra những tiếng kêu sầu não. Một con hải cẩu rất cô độc!”

“Thực vậy sao?” Kangaroo kêu lên.

“Ồ, không! Chỉ là một chiếc xuồng máy nhỏ.” Khanh cười nhẹ sau câu trả lời.

“Chắc là tại anh quên đeo kính chứ gì?” Kangaroo cười cợt hỏi.

“Có lẽ vậy. Các bạn anh cũng nói như thế khi anh bảo họ.”

“Thế anh hôm nay đưa bé ra đây để xem hải cẩu đó hở?”

“Không đâu bé. Con hải cầu hết cô đơn rồi. Nó đang làm bạn với Kangaroo đó!”

Cánh tay Khanh hơi co lại sau câu nói và Kangaroo nhận ra khoảng cách giữa mình và hắn bỗng dưng biến mất. Cô nhìn hắn, nói nhỏ:

“Chỉ còn hai hôm nữa là Kangaroo nhảy đi rồi đó.”

Khanh im lặng, những ngón tay vẫn đặt trên vai cô khẽ run lên, hồi hộp. Hôm nay là ngày thứ năm của cuộc hội ngộ. Trước khi bước chân lên chuyến bay xuyên lục địa để tìm gặp Ái Khanh, Kangaroo đã yêu cầu hắn hứa sẽ tuân thủ cái “nghi thức ngoại giao” mà cô đã soạn thảo. “Chúng ta sẽ gặp nhau trong tư thế anh cả và em út nhé Ái Khanh. Tội nghiệp bé thân gái dặm trường mờ!” “Bé lo gì?” hắn hỏi. “Thì lo anh Khanh ăn hiếp bé đó!” Hắn cười hì hì, đưa tay tuyên thệ ầm ĩ. Mấy hôm nay, lúc nào hắn cũng làm ra vẻ tươi cười, nhưng Kangaroo nghĩ thầm hắn đang lo sốt vó. “Mình phải đi lại đoạn đường tình đã qua chỉ trong một tuần lễ, bé e rằng không kịp. Giỏi lắm bé chỉ có thể làm quen với anh Khanh bằng xương bằng thịt của bé thôi!” “Vậy thì anh phải làm sao?” “Thì anh cứ coi bé như đứa em gái út của anh vậy. Có khi bé thấy… tội nghiệp mà cho anh thành.. Ái Khanh cũng không chừng.” Hắn cằn nhằn một hồi rồi cũng đành chịu thua. Hắn mang Kangaroo ra đây cũng không ngoài mục đích tạo một hậu cảnh thích hợp cho… giờ phán xét.

Lại quay mặt ra phía vịnh, Kangaroo tiếp:

“Về lại bên đó rồi bé Út Giang sẽ nhớ anh lắm, anh lớn Khanh à!”

Những ngón tay đặt trên vai cô bỗng dưng cứng đơ như thể vừa bị nhúng vào hầm băng. Cái tín hiệu đã được gởi đi. Anh lớn Khanh và bé Út Đông Giang! Kangaroo nghiêng mặt quay qua phía Khanh tiếp tục:

“Nhưng bé không dự định sẽ gặp anh lớn Khanh nữa!”

Bây giờ thì cả cánh tay biến thành khúc gỗ mục, rơi xuống! Hắn nhìn thẳng vào cô, vẫn nét mặt khắc khổ, và từ đôi mắt buồn thảm, niềm tuyệt vọng vô lượng tuôn chảy, lấp lánh và rực rỡ như vì sao hôm vừa xuất hiện trên mỏm núi đàng xa. Không nao núng, Kangaroo lại cất tiếng:

“Bởi vì bé không cần anh nữa. Bé đã tìm được Ái Khanh của bé rồi!”

Kangaroo cảm thấy cơ thể mình bị nhấc bổng lên, vòng tay cứng cáp của Ái Khanh siết chặt eo lưng cô, và kế đến thì còn gì nữa nếu không phải là những nụ hôn rơi xuống tới tấp đến ngạt thở.

Như vậy đó, Kangaroo và Ái Khanh của cô đã mang cuộc tình của họ ra khỏi vùng siêu không gian đầy dẫy hiểm nghèo của ảo tưởng để bước vào hiện thực. Cuối cùng, Kangaroo đã có thể khẳng định được những cảm xúc mà cô đã trải qua trước đây trong những lần “nói chuyện” với Ái Khanh là thực. Cùng với niềm hân hoan của một tình yêu rất trần gian, rất thực vỡ òa trong cô là nỗi lo âu, cũng thực không kém, về những gian nan mà cô và Ái Khanh phải đối diện. Chỉ còn vài tiếng đồng hồ nữa, chiếc phản lực cơ khổng lồ Boeing 747 sẽ đưa cô về lại nơi cô đã ra đi bảy ngày trước đó. Và sau đó sẽ là những chuỗi tra vấn liên miên của gia đình về sự vắng mặt khả nghi của cô trong những ngày qua. Rồi những câu hỏi về cái “người đó.” Rồi những lời trách móc nghiêm khắc của cha, những giọt nước mắt sụt sùi của mẹ.

Trước khi gặp gỡ Ái Khanh, Kangaroo đã gần như thấy trước được tương lai của mình. Ra trường, tìm việc làm ở một bệnh viện nào đó, mở một phòng mạch để kiếm thêm thu nhập, và … lấy chồng. Một người nào đó ở một nơi chốn nào đó nhất định sẽ đáp ứng được kỳ vọng của cô và gia đình. Và nhất định Kangaroo sẽ có năm mươi năm hạnh phúc bên chồng. Hạnh phúc? Bây giờ thì Kangaroo không chắc lắm về cái hạnh phúc mà cô đã có lần vẽ ra trong đầu. Cái hạnh phúc được gắn liền với những thang giá trị chung chung và những điều kiện vật chất chung chung mà mọi người đều đã vô cùng quen thuộc. Nếu phải đặt tên cho những ngày sống cạnh Ái Khanh trong căn apartment khiêm tốn ở ngoại ô vùng Vịnh Cựu Kim Sơn, cô sẽ không ngần ngại chọn “Hạnh Phúc,” cho dù để có được những ngày vui ngắn ngủi đó, Kangaroo đã phải đánh đổi nhiều điều mà cô hằng trân quý, trong đó dĩ nhiên phải kể đến ước vọng được là đứa con ngoan của gia đình.

Chiếc máy bay vẫn tiếp tục lao về phía trước, mang theo Kangaroo bồn chồn như con cá nhỏ trong giòng nước lũ vùng vẫy một cách tuyệt vọng trước chiếc lưới choáng ngợp giăng ra ở cuối giòng.

Căn phòng dài và hẹp. Chẳng có vật dụng nào khác trong phòng ngoại trừ chiếc bàn vuông nhỏ và hai chiếc ghế cũ kỹ. Chùm ánh sáng vàng úa như màu nắng còn sót lại của buổi hoàng hôn rơi nghiêng trên mặt bàn, ở đó, nằm trơ trọi bức thư của Khanh. Đông Giang không nhớ mình đã đến đây lần nào. Cô cảm thấy lạnh. Chốn này thực lạ lùng, lạnh lẽo và cô tịch!

“Ngày… tháng… năm…

Bé thương yêu,

Thực không dễ dàng gì để bắt đầu, và chút nữa đây để chấm dứt, một bức thư như thế này. Bởi vì thực khó khăn biết bao phải chia tay với những gì vô cùng đẹp đẽ, như cuộc tình của bé và anh chẳng hạn. Vậy mà những gì bé sắp đọc chỉ để nói ra điều đó! Trong những ngày tháng mà chúng ta đã yêu nhau, bé và anh đã có biết bao điều để nói. Có niềm vui nỗi buồn. Có nụ cười và nước mắt. Và những vết thương ngọt ngào mà đau nhói như lưỡi dao bén ngót đâm thấu tâm can. Có cả băn khoăn và ray rứt. Nhưng trên tất cả là cái hạnh phúc choáng ngợp mà cả bé lẫn anh đều đã bị nuốt chửng vào trong đó, và chúng ta đã vật vã quay cuồng một cách hân hoan như hai chiếc lá trong cơn lốc xoáy.

Thực vậy, bé và anh đã, một cách mạo hiểm, lao đầu vào cuộc tình tuyệt vọng mang đầy tính bi kịch này. Như anh đã có lần nói với bé, khi khám phá ra mình không thể không yêu bé, anh đã chọn mở màn cho tấn bi kịch của chính mình. Sẽ không có lối thoát nào hết, và chia tay sẽ phải đến ở hồi kết cuộc, anh tự bảo mình. Và đi vào cuộc chơi. Tại sao anh lại nỡ mang bé vào cuộc chơi oan nghiệt của mình, bé sẽ kêu lên! Tại vì anh yêu bé và bé yêu anh, chứ còn tại sao nữa! Điều gì nếu không phải là tình yêu đã mang bé từ phía bên kia bán cầu đến với anh vào một ngày hè ngập nắng? Đã cho bé sự cam đảm cần thiết để vượt qua những ngăn trở, chống đối từ mọi phía chỉ để “được anh một lần yêu thương bé hết mình rồi trả bé về lại cái thế giới bé!” Còn anh thì, như bé đã biết, ‘không thể không yêu bé!’ ‘Nó đến như tia chớp rực rỡ xé toang bầu trời, mở ra một ‘lỗ đen’ hun hút, và cuốn anh chìm nghỉm vào trong đó, tình yêu! Và như vậy đó, anh đã yêu bé với tình yêu muộn màng nhưng nguyên vẹn của mình. Anh đã yêu bé như chưa từng yêu ai trong quá khứ.

Bé thương yêu,

Có lần anh gửi cho bé hai câu thơ mà anh rất ưa thích của một người bạn.

Mai về chân bước hồn nhiên

Hái giùm ta nhánh oan khiên trái mùa…

Nhánh oan kiên là một tình cờ của định mệnh? Nhánh oan kiên cứ dài mãi ra cùng với ngày tháng trong đó bé và anh yêu nhau, quấn quít mãi với cuộc tình tuyệt vời của chúng ta, và trở thành một bộ phận không thể tách rời của niềm hạnh phúc mà tình yêu đã ban phát cho anh và bé. Nhánh oan kiên, hay là nỗi tuyệt vọng có thực lẩn khuất đâu đó trong mỗi nụ hôn ngọt ngào, trong mỗi lời tỏ tình mà bé nghe hoài nghe mãi không chán. Nhánh oan kiên sẽ ở cùng với chúng ta, sừng sững, ở cái nơi gọi là đoạn cuối. Anh biết, bé biết, và cho dù chúng ta vô cùng ưa thích bản nhạc Let It Be, ngay cả bài ca cũng sẽ chấm dứt ở đó. Điều còn lại, đối với anh, là có thể nào trả lại cho bé “bước hồn nhiên” đã một lần mất hút trong “cuộc chơi” lớn của chúng ta.

Rồi như một phép lạ, định mệnh huyền nhiệm đã mang ‘nó’ tới với anh như một giải pháp tuyệt hảo! ‘Nó’ đến dưới hình thức một căn bệnh ác tính có cái tên lằng nhằng khó nhớ! Nhưng cũng chẳng quan hệ gì, cái tên lằng nhằng đó. Điều quan trọng là nó sẽ mang anh đi thật xa, ra khỏi đời bé, ra khỏi tất cả mọi thứ đã làm nên cái gọi là cuộc đời! Và như vậy đó, mọi hệ lụy, mọi phiền toái đã đến với bé vì tình yêu bé dành cho anh cũng sẽ ra đi. Chỉ còn lại với bé là cuộc tình ngắn ngủi nhưng tuyệt vời với bất khả tư nghị mà chỉ có bé và anh mới có được.

Có lần bé hỏi anh sẽ yêu bé được bao lâu? ‘Anh sẽ yêu bé suốt đời!’ Anh đã trả lời bé như vậy. Bây giờ thì anh có thể kiêu hãnh nhắc lại. ‘Anh yêu bé suốt đời.’ Không những vậy, anh còn có thể trả bé về với ‘cái thế giới của bé’, trả lại bé cả ‘chân bước hồn nhiên.’ Bởi vì, bé ơi, cùng với sự ra đi của anh là nhánh oan kiên đã mãi quấn quýt với cuộc tình của chúng ta. Vậy thì, bé hãy ‘trở về’, như đứa con một lần rong chơi xứ lạ, gõ lên cánh cửa yêu thương của ruột thịt, và nếu cần, hãy khóc một lần trong vòng tay của những người thân. Nhớ mang theo cuộc tình của chúng ta, như một hành trang trong cuộc hành trình cho một hạnh phúc mới tinh khôi. Có khi bé sẽ cần đến nó, để nghe lại tiếng thở của một hạnh phúc khó bắt gặp, của những cảm xúc rất họa hoằn, hoặc chỉ để nghe lòng mình ca hát, let it be… let it be… Và hãy chỉ mỉm cười, cái nụ cười mà bé và anh đã tặng nhau không biết bao nhiêu lần trong những cuộc hẹn hò trên ‘Lưới’ hay trong hàng trăm bức điện thư mình gởi cho nhau. Cái nụ cười bắt đầu với dấu hai chấm, chấm dứt với dấu đóng ngoặc đơn cong cong như lưỡi liềm, và được nối lại với nhau bằng một gạch ngang! Bởi vì, không thể không mỉm cười khi có trong tay một món hành trang tuyệt vời như vậy!

Bé thương yêu, đã đến lúc anh nói lời từ biệt. Gởi đến bé chiếc hôn nồng nàn nhất mà tình yêu có thể cho được. Và dĩ nhiên, một nụ cười, cho lần cuối. 🙂

Ái Khanh của bé.

Cái emoticon biểu hiện khuôn mặt tươi cười – nụ cười cuối cùng Ái Khanh dành cho cô – bỗng nhòe đi. Một giọt nước mắt đã rơi xuống và đọng lại ở đó! Kangaroo đã không nghe lời dặn của anh ấy. Cô đã không mỉm cười. Cũng may mà Ái Khanh không biết điều này. Sẽ không bao giờ còn biết điều này…

Nếu không vì khả năng kém cỏi của người kể chuyện, đây phải là một chuyện tình đẹp. Bắt đầu từ một không gian còn rất xa lạ với số đông, vùng siêu không gian, đôi tình nhân đã vượt qua cái khoảng cách diệu vợi của thời gian – sự chênh lệch tuổi tác – và nỗi hiểm nghèo của ảo tưởng – điều đã dệt nên hình tượng quyến rũ của người này trong tâm tưởng của người kia – để đến với nhau trong đời sống rất trần gian và rất thực. Một cuộc tình đẹp, và buồn thảm như hầu hết những cuộc tình đẹp có kết cuộc buồn thảm. Và cổ điển! Cổ điển như chính cái gọi là “định mệnh” đã được sử dụng – một cách tiện nghi – như là một giải pháp tối hậu và hoàn hảo trong những truyện tình rất đẹp và rất buồn thảm. Làm như cứ mang con ngáo ộp đó ra thì mọi vấn nạn đều tiêu tan, và kỳ diệu hơn hết là chẳng ai phải chịu trách nhiệm gì cả! Định mệnh đã an bài!!! Cuộc tình tuyệt vời đã đến với đôi tình nhân như “một tia chớp rực rỡ xé toang trong bầu trời và mở ra cái lỗ đen hun hút, nuốt chửng họ vào trong đó quay cuồng như hai chiếc lá hân hoan trong cơn lốc xoáy” rồi cũng chỉ đến như vậy thôi sao? Liệu có thể làm được gì không? Không còn làm gì được nữa rồi, bạn than thở. Người đàn ông đã chết rồi kia mà! Ồ không đâu! Sao lại chết một cách dễ dàng và … thuận tiện như vậy được! Cho hắn sống lại đi chứ! Để làm gì? Bạn hỏi. Thì để cho truyện được tiếp tục, và biết đâu. Tình Yêu lại có được một cơ may…

Kangaroo chợt tỉnh giấc một cách lặng lẽ. Cái bức thư văn hoa bóng bẩy và khủng khiếp đó không hề có thực. Căn phòng cô tịch, lạnh lẽo, và dài hun hút như cái hành lang cũng không có thực. Và dĩ nhiên Ái Khanh của cô vẫn mạnh cùi cụi, và giờ này chắc đang bận túi bụi trong cái văn phòng bừa bộn của hắn. Nhưng, những giọt nước mắt thì rất thực. Chúng đã chảy ra, lặng lẽ, trong cơn mộng dữ đêm qua, và vẫn còn một giọt đọng lại trên đuôi mắt của cô. Và cũng rất thực, cái “nhánh oan khiên” vẫn lơ lửng như lưỡi gươm của Damocles trên cuộc tình của cô và Khanh. Áp lực của gia đình ngày càng nặng nề theo tỷ lệ nghịch với khoảng thời gian còn lại trước ngày tốt nghiệp của cô. Và Kangaroo thực là hoang mang, không biết phải xoay sở như thế nào. Chỉ có Khanh là nguồn an ủi duy nhất – vẫn như bao giờ, nhưng cũng vẫn như bao giờ, anh ở xa quá! Kangaroo nghe tiếng mình vang lên yếu ớt “Khanh ơi!” trong cái yên tĩnh của buổi sáng còn rất sớm. Cô vói tay qua chiếc bàn đêm, nhấc ống điện thoại…

Kangaroo không có nhiều thì giờ để ăn mừng sự thành đạt về mặt học vấn của mình. Chỉ ba ngày sau lễ tốt nghiệp và trước khi gia đình có cơ hội đề cập đến việc thực hiện những dự định cho hôn nhân của cô. Kangaroo ngã bệnh. Bệnh nặng. Vị bác sĩ gia đình, cũng là thầy đỡ đầu của cô, không giải thích gì nhiều về tình trạng bệnh lý của học trò mình mà chỉ bảo gia đình “đừng quấy rầy cô ấy một cách không cần thiết.” Điều này áp dụng cho tất cả thành viên của gia đình, ngoại trừ mẹ của Kangaroo. Hàng ngày người mẹ mang cơm vào phòng, ở lại trong đó rất lâu, rồi lặng lẽ mang mớ thức ăn hầu như còn nguyên vẹn xuống nhà bếp. Nếu người nhà có hỏi bà về những lời thì thầm mà hai mẹ con đã trao đổi với nhau trong phòng cô con gái, bà chỉ buồn rầu lắc đầu thay cho câu trả lời. Một buổi tối, thay vì lắc đầu như thường lệ, bà bảo, “Đông Giang nó muốn người đó qua thăm nó một lần.” Người cha suy nghĩ một chút rồi buông thỏng, “Một lần thì được.”

Hắn đến vài buổi trưa, mệt mỏi, nhưng trông không đến nỗi nhàu nát lắm sau chuyến bay dài dằng dặc. Ông chú họ, một người đàn ông trung niên dáng phương phi ra mở cửa.

“Tôi là Khanh,” hắn tự giới thiệu.

Ông chú trả lời, không có ý định che giấu sự châm biếm của mình đối với ông khách lạ.

“Ra đây là ông Khanh. Gì… Khanh nhỉ?”

“Thưa, chỉ Khanh thôi. Nguyễn Khanh.”

Họ đưa hắn vào nhà, chỉ cho một chiếc ghế, mang cho một ly nước, và cuộc nói chuyện bắt đầu. Tất nhiên người cha sẽ nói, hắn và mọi người chỉ có việc lắng nghe. Và người cha bắt đầu. Ông cám ơn hắn đã có lòng “thương tưởng” đến đứa con gái cưng của ông. Nhưng – luôn luôn có chữ nhưng” trong những trường hợp như thế này – ông và tất cả mọi người trong cũng như ngoài gia đình đều không tin rằng mối quan hệ giữa hắn và Đông Giang sẽ mang lại điều gì tốt đẹp. Ông đưa ra những tiên đoán đen tối về hậu quả của cuộc tình giữa hắn và Đông Giang. Ông nói về trách nhiệm nặng nề của hắn đối với cuộc hôn nhân mà hắn vừa bước ra mấy năm trước đó, những xung đột không thể tránh khỏi giữa hắn và con gái ông và những đàm tiếu, dị nghị mà nguyên nhân không gì khác hơn cái khoảng cách tuổi tác gì hai người. Sau cùng, người cha kết luận rằng ngay cả nếu mọi việc đều êm xuôi, với cái tuổi khá lớn của hắn, liệu hắn có thể cho Đông Giang được bao năm hạnh phúc! Phát súng ân huệ đã được ban phát, hắn nghĩ thầm.

Trong khi người cha nói, hắn ngồi nghiêm chỉnh và khuôn mặt tỏ ra lễ độ đúng mức như hoàn cảnh cho phép. Thực ra thì hắn chẳng học hỏi được gì mới lạ trong câu chuyện Kangaroo và hắn đã bàn cãi đến nát bét những vấn đề như “lè nhè” cố hữu và sự tự chế có tính toán, hắn nói điều mình nghĩ và thêm rằng cả hắn lẫn Đông Giang đều tin tưởng hai người có thể vượt qua được những khó khăn đó. “Kiến thức và trình độ nghề nghiệp của chúng tôi,” hắn nói, “sẽ giúp cả hai khắc phục những trở ngại đó. Về thành kiến xã hội, chúng tôi chưa hề quan tâm. Đông Giang sẽ có bao nhiêu năm hạnh phúc chung sống với tôi? Tôi không biết, tôi chỉ biết là tôi sẽ cố gắng hết sức mình để mang hạnh phúc đến cho cô ấy ngày nào tôi còn khả năng đó.” Hắn ngưng một chút rồi tiếp, “Liệu có ai ở đây có thể cho tôi biết điều gì khiến mọi người đều lấy làm chắc là bằng cách kết hôn với một người trạc tuổi, Đông Giang nhất định sẽ hưởng được năm mươi năm hạnh phúc?” Tất nhiên là không ai biết chắc điều đó, ngay cả người cha. Hai ông bà lấy nhau gần nửa thế kỷ, nhưng ông làm sao có thể khẳng định được tất cả những ngày tháng đó chỉ có toàn niềm vui!

Chính vào cái lúc mà mọi người trong gia đình cảm thấy gần như không còn hy vọng để thuyết phục gã đàn ông si tình này “buông tha” cho Đông Giang thân yêu của họ, hắn lại đưa ra một đề nghị bất ngờ. “Tuy nhiên, chính sự phản đối của những người mà Đông Giang vô cùng yêu mến đã là trở ngại lớn nhất mà cô không thể vượt qua! Đông Giang sẽ không bao giờ có được hạnh phúc toàn vẹn nếu cô không còn được ấp ủ trong vòng tay thân yêu của gia đình. Tôi không có cam đảm nhìn Đông Giang bị dằn vặt vì bị tách rời khỏi cái quan hệ máu mủ mà cô vô cùng trân quý. Tôi sẽ cố gắng thuyết phục Đông Giang là khi có tình yêu mà chúng tôi dành cho nhau chưa hẳn đã là điều tốt đẹp nhất cho cô ấy.” Hắn nói thêm là hắn làm điều này chỉ vì tình yêu của hắn dành cho Đông Giang, hắn thực ra không vui chút nào. “Thưa, bây giờ thì tôi có thể gặp Đông Giang được chưa ạ?” Hắn lễ phép hỏi.

Người mẹ gõ nhẹ lên cánh cửa phòng của Đông Giang, mở cửa, rồi ra hiệu cho hắn bước vào. Trên chiếc giường bừa bộn chăn gối, Kangaroo xanh xao rũ rượi như con mèo ốm mở to mắt nhìn người khách đứng ở phía sau mẹ cô. Mắt người mẹ càng mở to hơn nhìn đứa con gái cưng và ông khách nhào vào nhau như hai cục nam châm chỉ trong chớp mắt! Bà lặng lẽ quay ra, không quên đóng lại cánh cửa sau lưng. Và cánh cửa tiếp tục đóng im ỉm như vậy rất lâu. Mọi người nhìn nhau, bồn chồn. Nhìn nhau chán, họ nhìn ra ngoài sân và tiếp tục bồn chồn. Vào đúng cái lúc họ sắp sửa trở lại nhìn nhau một cách bồn chồn thì cánh cửa được mở ra. Những điều xảy ra sau đó đều nằm trong ước đoán của mọi người, và không khác bao nhiêu so với các scence trong phim ảnh có hoàn cảnh tương tự. Kangaroo mặt mày sầu thảm bước những bước khó nhọc như người mộng du ra chỗ gia đình đang tụ họp và nhào vào vòng tay dang rộng của mẹ cô, òa khóc nức nở. Và cùng với tiếng khóc của cô là tiếng phở thào nhẹ nhõm của mọi người, dĩ nhiên trừ người mẹ và gã đàn ông, tự nãy giờ đứng dán lưng vào vách tường phòng khách, bị quên lãng.

Hắn bước đến gần chỗ hai mẹ con Kangaroo, khẽ tắng hắng. Cô ngước lên, vừa kịp trông thấy bàn tay hắn mở ra đưa về phía cô. Trong khoảng khắc, bàn tay cô nằm gọn trong tay hắn, những ngón ta run rẩy như con chim bị thương. “Bé giữ gìn sức khỏe, anh đi nhé,” hắn nói nhỏ nhưng rõ ràng. Hai bàn tay ngập ngừng rời nhau. Hắn gật đầu chào mọi người, rồi bước ra phía cửa ra vào, và… dừng lại ở đó. Mọi người đưa mắt nhìn hắn. “Cám ơn một lần nữa sự nhã nhặn và hiểu biết mà gia đình đã dành cho tôi trong chuyến viếng thăm ngắn ngủi này. Tôi sẽ rời nơi đây trên chuyến bay sớm nhất ngày mai. Tôi không quen ai ở đây, ngoại trừ Đông Giang. Tôi không biết có phải quá đáng lắm không nếu tôi xin được mời gia đình một bữa cơm tối ở một tiệm ăn nào đó do gia đình chọn để kỷ niệm một lần gặp gỡ,” hắn nói chậm và rõ với vẻ chân thành không ai có thể nghi ngờ. Điều này thực đã ra ngoài dự đoán của mọi người, và hình như chưa có scene nào tương tự trong các cuốn phim mà họ đã xem! Mọi người lại bối rối, hướng về phía người cha chờ quyết định của ông. “Cám ơn anh. Chúng tôi sẽ gọi anh ở khách sạn để trả lời sau nhé,” người cha trả lời sau một phút im lặng. Mọi người lại thở phào nhẹ nhõm quên cả để ý là người cha đã gọi người khách hàng bằng “anh” lần đầu tiên trong suốt buổi nói chuyện.

Bữa cơm tối có đủ mặt những người trong gia đình mà hắn đã gặp hôm nay. Và địa điểm cũng chính là nơi hắn đã đến bấm chuông vào buổi trưa. Người cha đã quyết định thay vì nhận lời mời của hắn, gia đình sẽ đãi hắn một bữa cơm rồi sau đó đường ai nấy đi. Và cũng vì Kangaroo và hắn rồi cũng đường ai nấy đi, người cha không phản đối khi cô ngỏ ý muốn được ngồi cạnh hắn trong buổi “tiệc ly” này. Một chút phấn hồng rưng rưng trên má, một chút son tươi rưng rưng trên môi, một đường chì đen rưng rưng quầng mắt. Kangaroo ngồi cạnh Ái Khanh, ốm yếu, xanh xao, và rưng rưng hạnh phúc. Lần đầu tiên, và cũng có lẽ là lần cuối cùng, đôi tình nhân đường hoàng ngồi giữa những người khăng khăng phản đối cuộc tình duyên của họ. Bỗng dưng, mọi người trong bàn tiệc có cảm giác trần nhà được kéo lên cao vút, chiếc bàn ăn cứ mãi dài ra, và chiếc ghế họ đang ngồi lùi mãi vào một góc tối tăm của căn phòng. Ở đó, những người đàn ông quan sát một cách thán phục ánh mắt tình tứ của Kangaroo gởi cho người khách lạ và các bà chiêm ngưỡng một cách thèm thường nụ cười dịu dàng ông khách gởi cho cô. Và khi Kangaroo họa hoằn quay lại nhìn họ với cặp mắt buồn rầu và nụ cười héo hon, họ chỉ muốn chiếc ghế của mình lùi sâu vào bóng tối của mình xa hơn nữa. Thực không an tâm chút nào nhớ ra chính mình đã tìm đủ mọi cách để ngăn cản cái khung cảnh ngoạn mục trước mắt được phép xảy ra.

Bữa cơm tối rồi cũng phải kết thúc. Gã đàn ông đứng lên cảm tạ sự tử tế của gia đình. “Tôi có thể nhờ Đông Giang tiễn chân một đoạn được không ạ?” Hắn hỏi. Tại sao không, mọi người nghĩ. Họ sẽ ngạc nhiên lắm nếu hắn không yêu cầu điều này. Người cha bắt tay từ biệt hắn, rồi dắt tay người mẹ đi ngay vào phòng. Từ khung cửa sổ của căn phòng ngủ, ông nhìn thấy đôi tình nhân bước ra phía chỗ đậu xe của gã đàn ông. Đứa con gái của ông, hai cánh ta như một loài dây leo xinh đẹp quấn lấy thân hình gã đàn ông, đầu tựa vào vai hắn, lê những bước chân chậm chạp hướng về phía cổng. Người cha cảm thấy những ngón tay khẳng khiu của vợ mình run lên khi gã đàn ông cúi xuống hôn Đông Giang từ biệt. Ông thở dài, và bắt gặp người mẹ đang ngước nhìn ông, mắt đẫm lệ.

Đông Giang đi lấy chồng ba tháng mười lăm ngày sau đó. Cô dâu vô cùng xinh đẹp và tươi như hoa. Đã xa lắc xa lơ cái hình ảnh của một Kangaroo xanh xao như con mèo ốm, môi mắt rưng rưng chực khóc trong buổi “tiệc ly” ngày nào. Người ta không thể ôm ấp mãi những kỷ niệm đau buồn khi đã có niềm vui!

Lúc đôi tân giai nhân đã yên vị trong chiếc xe cưới mui trần nhỏ xíu, chú rể nghiêng người qua phía Đông Giang nhìn cô với ánh mắt tinh quái. “Này Kangaroo, anh vẫn không nghĩ ra bé sẽ làm sao nếu gia đình vẫn không chịu cho bé lấy anh sau chuyến ‘đơn đao phó hội’ của anh lần trước!” “Thì bé sẽ… bệnh nặng trở lại chứ còn làm sao nữa. Ái Khanh ơi!” Chú rể bật cười ha hả, cho xe tiến về phía trước. Những chiếc lon nhôm cột phía sau xe nhẩy tung trên mặt đường nhựa hân hoan. Chiếc xe cưới biến mất ở một góc đường, nơi người đàn ông da đen đang phùng má trên chiếc kèn đồng và từ đó, những nốt nhạc của Let It Be tuôn ra lấp lánh trong nắng mai.

Tháng năm 97

 

 

 

(1) Ru tình, nhạc Trình Cộng Sơn

(2) Let It Be, nhạc John Lennon & Paul McCartney

(3) Thơ Nguyễn Hiện Nghiệp

bài đã đăng của Phùng Nguyễn


Phần Góp Ý/Bình Luận

Xin vui lòng bày tỏ trách nhiệm và sự tương kính trong việc sử dụng ngôn ngữ khi đóng góp ý kiến. Da Màu dành quyền từ chối những ý kiến cực đoan, thiếu tôn trọng bạn đọc hoặc không sử dụng email thật. Chúng tôi sẽ liên lạc trực tiếp với tác giả nếu ý kiến cần được biên tập.

Lưu ý: Xin vui lòng bỏ dấu tiếng Việt để giúp tránh những hiểu lầm đáng tiếc từ độc giả trong việc diễn dịch ý kiến đóng góp. Bài không bỏ dấu sẽ không được hiển thị. Xin chân thành cám ơn.


*

@2006*2018 damau.org ♦ tạp chí văn chương Da Màu Web services provided by InfoResources Center, Inc. Scroll Up Log in | Entries (RSS) | Comments (RSS)