Trang chính » Sáng Tác, Tiểu thuyết Email bài này

SInh Ra Từ Trứng- phần 6: Trong Quán Cà Phê/ Giấc Mơ Kiều

Trong quán cà phê

Quả thật, cô có vẻ mặt rất hội họa và đầy trắc ẩn.

Cô nói: “Tôi muốn được sống hạnh phúc, chân thật. Nhưng ông ấy đã bắt tôi phải chờ đợi trong bất công.”

Tôi hiểu đó là một cách giết người. Tôi nghĩ, cần phải vất vào thùng rác mọi thứ trung thành ngu muội. Nhưng tôi nói với cô một cách dè dặt: “Không còn cách cứu vãn sao?”

Cô bảo: “Cách cứu vãn tốt nhất là tôi phải tự cứu bằng cách thoát khỏi người đàn ông đó.”

Tôi hỏi: “Cô sẽ không đi tìm người đàn ông khác chứ?”

Cô hỏi lại tôi: “Ông không nghĩ tôi có thể sống một mình được ư?”

Tôi nói: “Thật ra, sống một mình hay sống với ai đó có lẽ không quan trọng lắm. Vấn đề là người ta sống thế nào.”

Cô nói: “Có thể tôi chỉ là một giấc mơ của ai đó. Nhưng phần tôi, tôi sẽ không mơ mộng gì nữa.”

Tôi nói: “Tôi thích những giấc mơ.”

Cô hỏi: “Ông không hài lòng với cuộc sống của mình ư?”

Tôi cười: “Không phải là vấn đề hài lòng hay không hài lòng. Tôi thích những giấc mơ bởi vì nó làm cho tôi đa chiều hơn.”

Cô nói: “Dường như đấy lại là một giấc mơ khác?”

Tôi nói: “Không, nó là một giấc mơ trong những giấc mơ. Và tôi muốn giấc mơ thành sự thật, cho dù có phải thất vọng. Thí dụ, tôi mơ luôn có cô mỗi khi tôi nghĩ đến cô.”

Cô cười: “Ông chỉ đùa.”

Và tôi đùa: “Cô là một giấc mơ của tôi.”

Cô nói: “Tôi không tin ông. Nhưng cho tôi hỏi, ông có phải được sinh ra từ trứng không?”

Tôi nói: “Tôi cũng không biết nữa.”

Cô hỏi: “Tại sao lại không biết?”

Tôi cười: “Đơn giản vì tôi không thể biết, khi ấy tôi là một đứa bé chưa biết gì, cô biết thế mà.”

Cô cũng cười: “Ờ, nhỉ. Nhưng tôi có cảm giác ông được sinh ra từ trứng.”

Tôi nhìn cô, hỏi: “Điều gì làm cô có cảm giác đó?”

Cô nói: “Tôi cũng không biết. Tôi đang đi tìm.”

Tôi nói: “Nếu cô muốn tìm một người mơ mộng, thì đấy là tôi. Nhưng tôi đoan chắc rằng tôi không phải sinh ra từ trứng.”

Cô gái: “Một người đàn ông sinh ra từ trứng, tôi nghĩ sẽ khác. Tôi muốn có người đàn ông đó.”

Tôi nói: “Vậy thì cô phải viết một truyện cổ tích.”

Cô nói: “Tôi không biết viết văn.”

Tôi nói: “Không nhất thiết phải là viết văn. Một truyện cổ tích, cô hiểu không?”

Tôi không biết cô có hiểu không, nhưng đấy là cách duy nhất để người ta có thể tìm thấy điều kỳ diệu.

 

Giấc mơ Kiều

Cô nằm gối đầu lên mộ Đạm Tiên. Màu tóc đen của cô xõa ra lẫn trong cỏ. Chiếc áo dài đen chìm với đất. Khuôn mặt cùng với đôi tay mơ màng. Bên cạnh chiếc quạt hình lá trầu nằm tình cờ trong khoảng trống giữa đôi chân đang co lại và hai tay tạo nên mảng đối xứng với con ngựa của Từ Hải phía sau lưng cô. Con ngựa không người cưỡi đang phóng những chiếc vó của nó về phía trước. Từ Hải chết rồi. Cô nói, “Tôi cũng đi chết đây.” Và cô đã nằm xuống làm một nấm mộ sống bên cạnh Đạm Tiên, một cái chết khác.

Nhà sưu tập hỏi: “Ông bán tấm này bao nhiêu?”

Tôi hỏi lại: “Ông muốn mua nó vào thời điểm nào?”

Nhà sưu tập nói: “Ngay sau khi bức tranh hoàn tất.”

Tôi nói: “Tôi chỉ bán nó vào thời điểm năm mươi năm sau.”

Nhà sưu tập: “Ông cũng muốn là nhà đầu tư nữa sao?”

Tôi nói: “Tại sao không? Tôi biết giá trị của nó.”

Nhà sưu tập: “Thôi được. Tóm lại là bao nhiêu?”

Tôi nói: “Một trăm ngàn đô.”

Nhà sưu tập cười: “Tôi trả trước năm ngàn đô. Chín mươi năm ngàn đô còn lại tôi sẽ trả sau năm mươi năm nữa. Được không?”

Tôi nói: “Được. Bây giờ ông đưa trước năm ngàn đô đặt cọc. Năm mươi năm nữa ông ghé lấy tranh.”

Nhà sưu tập: “Khổ quá. Tôi lại muốn được ngắm tranh mỗi ngày.”

Tôi nói: “Xin mời ông. Cửa nhà tôi lúc nào cũng mở.”

Thúy Kiều của tôi vẫn nằm chết ở căn phòng tầng áp mái. Thúy Kiều không bán mình nuôi tôi.

bài đã đăng của Nguyễn Viện


Phần Góp Ý/Bình Luận

Xin vui lòng bày tỏ trách nhiệm và sự tương kính trong việc sử dụng ngôn ngữ khi đóng góp ý kiến. Da Màu dành quyền từ chối những ý kiến cực đoan, thiếu tôn trọng bạn đọc hoặc không sử dụng email thật. Chúng tôi sẽ liên lạc trực tiếp với tác giả nếu ý kiến cần được biên tập.

Lưu ý: Xin vui lòng bỏ dấu tiếng Việt để giúp tránh những hiểu lầm đáng tiếc từ độc giả trong việc diễn dịch ý kiến đóng góp. Bài không bỏ dấu sẽ không được hiển thị. Xin chân thành cám ơn.


*

@2006*2018 damau.org ♦ tạp chí văn chương Da Màu Web services provided by InfoResources Center, Inc. Scroll Up Log in | Entries (RSS) | Comments (RSS)