Trang chính » Đoản văn, Sáng Tác Email bài này

Chuyện đi tàu

0 bình luận ♦ 2.08.2016

 

Con Tàu (họa sĩ Lê Tường  – tranh sơn dầu trên vải, 90×90)

 

Hôm nay, tự dưng lại thành một thủy thủ đi biển, vì lẽ gì, vì tiền chăng, hay cuộc trốn chạy về…tâm thức? Ngần ấy tuổi đầu, giờ lại lao đầu vào con tàu Long Châu của Công ty Nạo Vét Đường Biển 1, nằm mãi phao số 0, ngoài biển Trà Vinh. Còn vì tiền, biết bao nhiêu cho đủ, mà khi, không có tiền, còn… biết mình hạnh phúc.

Tôi bước chân xuống tàu, cũng là lúc có ba người ra đi vì lý do cá nhân, một người do hết hạn công tác về nghỉ hưu, còn hai người kia lý do thay đổi công việc. Bắt tay các anh cùng với nụ cười của sự đến và đi như một bản năng, nhưng sao trong tôi có cảm giác rất khác. Ước muốn của mỗi chúng ta đều không giống nhau trong quan niệm cũng như hành xử. Chẳng thế mà người này vẫn đến, người kia vẫn đi, chúng ta đi tìm, tìm…lại trên con đường của nhau, để cho mình tồn tại. Cái chữ phúc cũng vì thế thay đổi, lăn theo thời gian cùng các cá nhân cũng khác. Hạnh phúc có thể là màu hồng nhưng cũng có thể là màu không phải thế…

Sau bao nhiêu năm, giờ tôi lại nhìn thấy mặt biển xanh, một cảm giác yên lành, khi xa rời phố xá ồn ào, xa rất nhiều khuôn mặt, đến gần hơn với sự yên bình. Biển xanh, nhưng sóng có yên lành, khi những suy nghĩ chúng ta cứ đầy thêm theo năm tháng? Sẽ có lúc, vào một ngày nào đó, ta không dám nhìn vào mặt biển bởi sự nhọc nhằn đan xen trong ta đổ vào quá đầy… Màu xanh có thể là hy vọng, nhưng cũng có thể là thất vọng, khi nỗi buồn vương vất mỗi khi chợt nhớ tới. Đến và đi liệu biết bao giờ thì dừng hay vẫn chỉ là những bước dạo chấm phá trong những cuộc mưu sinh. Vịn tay vào thành tàu, nhìn ra xa muôn vàn là gió, là sóng mà chênh chao.

Biển cực Nam có khác gì biển Bắc bộ? Hay cũng vậy cả thôi, cùng sông nước mà! Khác chăng, khi lúc này, lòng mình, không còn nhiệt huyết với biển nữa. Sự cầu mong đến với biển, hay những thèm muốn của sự từng trải, những người chuyên đi chinh phục đỉnh cao, trong cuộc đời. Mình bước ra biển rồi, mà vẫn hoài nghi, chả lẽ, lại có một cuộc sống vẫn đang chạy hồ hởi…trong mình, đến từng suy nghĩ?

Đặt balo lên tàu, nhìn vào căn phòng cũ kĩ có vẻ tồi tàn, trút bỏ bộ quần áo nhàu nhĩ, bụi bặm phố phường, một cảm giác hơi lạnh chạy dọc sống lưng. Có lẽ từ đây một cuộc sống tập thể lại bắt đầu. Ngủ tập thể, ăn tập thể và làm việc cũng tập thể.

Chuyện đi tàu chỉ đơn giản thế sao, chỉ việc dịch chuyển từ nơi này qua nơi khác? Suy nghĩ và cuộc sống của các cá nhân có quan hệ gì? Ai sẽ cho mình một định nghĩa…? Thử duỗi chân dài cho đỡ mệt, quay một vòng vẫn trống không…có lẽ cuộc đời mình phải do mình định đoạt, chứ chẳng thể nhờ vào ai khác, kể cả cuộc ra đi này. Biển ngoài kia chòng chành nao nao, một cảm giác say say xen lẫn…Nhìn qua cửa sổ, thấy từng đàn mồng biển bay mải miết, chúng xếp từng hàng trong không gian, chẳng hiều chúng đang bay đi hay là bay về? Bầu trời rộng mênh mông là thế, mà nó vẫn phải đi tìm. Một cơn gió u u vuột qua trống trải…

Mình đã ra biển thật rồi. Biển cho mình điều gì, hay thầm gọi điều gì trong lúc này, ở nơi, mình đi qua 2 ngày 2 đêm, chiếc xe buýt Hoàng long, từ Hải phòng, rồi lại mất nửa ngày và 3 tiếng nữa, mới ra được chỗ…dừng chân. Quả là cuộc đời cũng có nhiều hạnh phúc, mà những hạnh phúc này cũng ngọt ngào và thăng hoa?

Cuộc ra đi ở biển Trà Vinh này đã thành một nốt nhớ, mặc dù, nốt nhớ này, không phải là chủ tâm.

TUẤN ANH

(Hải Phòng)

bài đã đăng của Tuấn Anh


Phần Góp Ý/Bình Luận

Xin vui lòng bày tỏ trách nhiệm và sự tương kính trong việc sử dụng ngôn ngữ khi đóng góp ý kiến. Da Màu dành quyền từ chối những ý kiến cực đoan, thiếu tôn trọng bạn đọc hoặc không sử dụng email thật. Chúng tôi sẽ liên lạc trực tiếp với tác giả nếu ý kiến cần được biên tập.

Lưu ý: Xin vui lòng bỏ dấu tiếng Việt để giúp tránh những hiểu lầm đáng tiếc từ độc giả trong việc diễn dịch ý kiến đóng góp. Bài không bỏ dấu sẽ không được hiển thị. Xin chân thành cám ơn.


*

@2006*2018 damau.org ♦ tạp chí văn chương Da Màu Web services provided by InfoResources Center, Inc. Scroll Up Log in | Entries (RSS) | Comments (RSS)