Trang chính » Sáng Tác, Tiểu thuyết Email bài này

kẻ lạ trên thiên đường–chương cuối

13. Long

Tôi không muốn nghĩ ngợi gì đến cái “tôi” của tôi. Tôi sống như tôi đang là. Tôi tránh phản ứng. Tôi hành xử chừng mực. Tôi giữ mọi chuyện thường nhật diễn ra đều đặn. Bắt đầu mỗi ngày, từ đánh răng, rửa mặt, thay quần áo, hút điếu thuốc đầu ngày trước khi rời nhà, đi bộ đến trạm xe bus, hút thêm điếu thuốc nữa trước khi xe bus trờ tới. Những khuôn mặt quá quen thuộc tôi không cần ngó cũng thuộc nằm lòng, như vật gì tôi cần là kiếm được ngay trong tiệm ML Donuts tôi làm nhiều năm. Việc làm duy nhất từ ngày tôi đặt chân lên đất Mỹ. Và căn nhà có căn phòng tôi trú ngụ cũng thế. Căn phòng duy nhất từ ngày tôi định cư ở xứ sở này. Rồi nhà băng, nơi có hộp sắt tôi cất tiền dành dụm, ghé lại mỗi thứ tư, ngày nghỉ làm, ngồi nhìn, đưa tay sờ mó xấp tiền mà lòng sung sướng khôn tả. Tiền này do chính mồ hôi, công sức tôi tạo ra. Tay tôi mở nắp, đóng nắp không biết bao nhiêu lần, chẳng khác thở vô thở ra để sống, đi vô đi ra căn phòng của tôi, bước lên bước xuống xe bus quen thuộc, và mở/đóng cánh cửa tiệm bánh mỗi khi đất trời chập choạng.

Tôi không nuôi dưỡng qúa khứ. Cái gì đã qua cho qua. Tránh quay cổ nhìn lui. Thỉnh thoảng hình ảnh những ngày huấn luyện ở căn cứ không quân Lackland ở San Antonio, Texas trước biến cố 30/4/1975 đột ngột hiện ra trong trí nhớ, như ợ hay hắt xì, không thể biết trước để ngăn chặn. Ngày ấy tôi là chàng trai luôn mang tâm trạng háo hức. Bầu trời bao la trong mắt chàng phi công thỏa thích bay lượn, choáng ngợp giấc mộng đời. Miệng cười nói huýt sáo liên thiên. Giờ đây, tôi là gã đàn ông trung niên, thích sự ổn định, duy trì mọi thói quen thường nhật, muốn quên đi tất cả mọi chuyện đã trải qua trong đời. Có khi mấy ngày liền tôi không mở mồm nói một lời với ai.

 

13. Quỳnh/Hướng

“Dear God,

Please tell your followers not to bother me anymore!”

Tôi đọc sticker dán trên bumper của xe ai đấy đậu trong bãi đậu chỗ làm chiều nay.

Tôi đọc báo địa phương, cô bé học năm cuối trung học, bố mẹ đến từ Đại Hàn, viết thư cho Barbara Hook, người giữ mục gỡ rối tơ lòng hỏi ý kiến là trong gia đình chỉ có mẹ và cô bé theo đạo Thiên Chúa. Cô bé sợ rằng sau khi chết, sẽ không gặp lại bố trên thiên đàng, bởi bố cô là người “ngoại đạo”. Cô bé không biết phải làm sao? Tôi thầm nghĩ, đạo gì mà “khủng khiếp” thế! Dọa nạt con người đời này chưa “đủ/đã” sao, còn kéo dài sự dọa nạt đến mãi đời sau! Tôi chợt nhớ đã đọc đâu đó rằng, đàn ông tạo ra thần linh còn đàn bà kính lạy thần linh, nghe hơi cynical nhưng không hẳn là sai.

Tôi từng chứng kiến hải tặc hãm hiếp phụ nữ, đánh đập đàn ông con trai trên ghe vượt biên cách đây hơn hai mươi năm. Ngay trong giờ phút tuyệt vọng, đớn đau, họ quỳ lạy van xin Chúa Phật cứu độ họ, nhưng họ có thoát được khỏi tay bọn hải tặc đâu! Khi tới bờ, tôi hỏi ông bạn đồng thời là tu sĩ. Ông nói ngắn gọn: “Tại sao lúc đấy họ mới nhớ đến Chúa Phật để cầu xin?” Tôi thành thật nghĩ, nếu quả thực có ông thần bà thánh, Chúa hay Phật thì một là họ không có khả năng cứu rỗi con người. Hai là họ có khả năng cứu rỗi con người nhưng họ từ chối. Tôi đã từng bị vài người hỏi thẳng vào mặt: “Do you believe in God?” Tôi trả lời: “No, God is not relevant to me.” Tôi tự nhận mình là kẻ vô thần. Tôi cũng không tin vào lòng yêu nước một cách mù quáng. Chủ nghĩa dân tộc cũng xô đẩy biết bao oan mạng. Phải luôn sẵn sàng chết để bảo vệ quê hương, để cho những thằng khác sống sướng. Yêu đất nước quá, dân tộc tính cao độ quá cũng nguy hiểm, dễ đưa tới sự xung đột, chiến tranh. Làm người sống đã khổ bỏ mẹ, nay tai ương, hoạn nạn, bệnh tật, chia lìa. Con người nên thương yêu nhau, không nên quá nặng lòng ái quốc. Nặng lòng ái quốc là một thứ bệnh hoạn, nguy hiểm. Da đen, da đỏ, da trắng, da vàng, da nâu… gì gì rồi cũng trở thành xác chết. Khi sống con người nuốt vô bụng biết bao con vật, khi chết thì đem thiêu, đỡ tốn đất, lại bảo vệ môi sinh. Cát bụi hoàn cát bụi.

Cũng may là lịch sử Việt Nam chưa hề có thánh chiến.

 

13. Trường-Châu

Xuyến, tên người con gái trong xóm tôi từng yêu thầm nhớ trộm trước khi nhập ngũ. Chỉ nghĩ tới được cầm tay nàng ở cạnh giếng nước là toàn thân tôi run bần bật như sắp phóng tinh, huống chi được xiết chặt thân thể nàng. Những cơn thèm khát Xuyến cứ cháy bỏng ngày lẫn đêm trong tôi. “Anh có sướng không?” Tôi chưa từng có người yêu âu yếm hỏi tôi câu như thế, sau khi cả hai rã rời thân xác. Tôi chẳng có kỷ niệm đẹp nào của những ngày xưa cũ. Ví dụ như mặt người yêu bừng sáng sau khi tôi tuột khỏi người nàng, hoặc bất chợt thấy trong mắt người yêu chứa đựng giọt nước long lanh hạnh phúc.

Giờ thì không phải mơ nữa mà là thật. Biết bao người đàn bà tôi chung đụng từ ngày đến Mỹ. Ôi thằng Trường trí thức đeo kiếng cận, da trắng, mười ngón tay thuôn dài vuốt ve thân xác gái trẻ đẹp đến từ muôn phương. “Muốn đụ không?” “Muốn.” Kiểu hỏi của Jennifer. Rose thường khều lòng bàn tay tôi trước khi nàng chổng mông cho tôi đụ Hong Jin bắt tôi nhai nhai hai đầu vú nàng đỏ ửng, hơi nhói đau rồi nàng mới cho tôi đút cặc vào lồn nàng. Teresa có cái bụng thon mịn, nõn nà, tôi thích áp mặt lên đó khi mệt hoặc phóng tinh vào lỗ rốn nàng khi cặc cửng. Marie có cái lồn tuyệt đẹp, những thớ thịt hồng non xếp lớp, lúc nào cũng tươm nước. Tôi mê lồn đàn bà. Không gì trên trần gian này sánh bằng. Làm tình với nhiều người con gái, biết được nhiều cái lồn hình thái khác biệt, như thể biến mình thành kẻ lạ, chẳng còn là chính mình.

.. .. ..

Nóng, nắng, mệt, lo, buồn, sợ lẫn liều mạng… Tuổi trẻ vừa dẫm chân vào đời là dẫm chân vào đời lính. Chín tháng quân trường tập bò tập chui tập chạy tập luồn lách tập bắn súng tập trèo đồi vượt suối tập ném lựu đạn tập trải qua mọi thử thách gian khổ. Tập cách sống còn và tập giết quân địch. Tôi thẳng tay bôi xoá chúng khỏi ký ức. Chẳng phải là cuộc hành trình đi lại dĩ vãng, bằng cách chống lại sự quên lãng. Thế nhưng, đôi khi chúng bất chợt ùa về, dù lỗ chỗ, vá víu, nhưng lắm tội tình. Tôi chẳng tiếc thương chút gì về những năm lính tráng. Tôi cố không nhớ, không nhắc, không nghĩ gì cả. Với tôi, chúng chẳng có gì kiêu hùng, mà là một chuỗi kết những cục bướu kinh hoàng, oan khiên, tủi hận. Tôi bị buộc phải hành động như thế vì không có lựa chọn. Ngày 30/4/75 tôi mới có được quyền định đoạt được đời tôi. Cái sống của tôi trả giá bằng sinh mệnh của kẻ khác. Cuộc chiến Việt Nam đã kết thúc vào ngày cuối tháng tư năm bảy lăm, đồng nghĩa với lịch sử của mấy chục triệu người cũng sang trang theo lịch sử mới. Tôi có chỗ đứng mới. Vui hay buồn tuỳ kinh nghiệm, tuỳ cách nhìn của từng cá nhân. Như lá cờ của hai miền cùng màu sắc giống nhưng ý thức hệ ngược chiều. Tôi, thằng lính không lon trong quân lực Việt Nam Cộng Hoà, từng chứng kiến đồng đội ngủm trong tích tắc. Hành quân, dừng chân, ngửa cổ tu ngụm nước từ bi-đông, vài giờ sau là tạch. Những cái chết vô danh, những thất tổn vô lý, những đồng lương tiêu sạch trước khi lãnh. Ăn nhậu, đánh bài, chơi đĩ. Thằng nào cũng ham sống và sợ chết. Mà chưa sống tại sao phải chết? Bị dồn phải sống hết mình trong giây phút hiện tại. Chết mà bụng no bao giờ cũng đỡ hơn bụng đói. Bước chân vào lính là bắt tay tử thần. Chiến tranh chấm dứt đồng nghĩa với sự sống bắt đầu. Thằng sinh viên, tên Trường, đeo kiếng cận, da trắng, tóc mảnh loà xoà, mười ngón tay thuôn dài hơn hai mươi năm cầm bút, chưa hề sờ báng súng, từ giã cõi đời với khuôn mặt vô cảm hay không tôi đéo nhớ, đéo quan tâm, đéo cần biết. Giờ thì tôi đang sống nốt cuộc đời thằng Trường. Hơn hai mươi năm nay, tôi là hắn. Và hắn là tôi. Bí mật này chỉ tôi và hắn biết. Đầu óc tôi tiếp tục ngập ngụa những con chữ và ý nghĩ, suy tư, nhận thức của hắn. Da tôi trắng dần ra, tay tôi bớt chai sạn, tóc tôi mọc dài và mềm. Tôi nói năng từ tốn, nhỏ nhẹ. Tôi ham đọc và mau hiểu. Tôi đi nốt con đường trí thức chữ nghĩa của hắn. Tôi thể hiện hắn qua cách hành nghề viết báo và in mấy tập thơ. Tôi gửi gắm thân phận con người phất phơ trước cuộc sống phù du ngắn ngủi, buồn nhiều hơn vui. Tôi tránh kêu trời than đất. Tôi cố sống trọn vẹn trong khả năng hắn/tôi có. Tôi là sản phẩm của tôi hay của thằng Trường? Tôi có một con cu, một cái đầu và một trái tim. Tôi nên dừng lại ở đây. Tôi không muốn lẩn thẩn, lải nhải vì tôi. Tôi là hai mảnh đời gộp lại. Một cái tôi mang theo qua bên kia thế giới không hề hé lộ với bất kỳ ai. Tôi là tôi, do thằng tôi phục sinh, tái tạo.

 

13. Thành

Tôi đang nghe đến đoạn: “Anh ơi cho dù anh trở về quê hương hoặc còn tha phương… xin anh còn giữ vẹn câu thề… dù gió mưa về vẫn một lòng yêu mến quê…” thì Lan mở cửa bước vào.“Anh mở nhạc lớn quá, em nghe từ ngoài đường.” Giọng Lan lớn hơn bình thường. “Em mang nồi bún riêu chay đến cho anh. Em mới nấu sáng nay.” Lan ăn chay và muốn tôi ăn chay theo. Lan hỏi vụ học thi nhập quốc tịch Mỹ của tôi đến đâu rồi. Nếu tôi đọc không hiểu, hoặc cần học thêm thì Lan sẽ kiếm chỗ giùm, và sắp xếp thì giờ đưa đón tôi. Tôi biết Lan lo lắng cho tôi. Chính vì điều này, tôi lại càng khó xử. Tôi bối rối mỗi khi Lan bày tỏ tình thương. Trên trần gian này chỉ có Lan thương lo cho tôi vô điều kiện. Tình thương máu mủ khơi động cảm xúc đến độ toàn thân tôi ngứa ngáy khó chịu. Vừa cần thiết vừa chối từ, lẫn sợ hãi. Lan nén tiếng thở dài khi thấy cuốn sách luyện thi quốc tịch đặt trên kệ vẫn còn nguyên, chưa lật trang nào. Tôi nhìn nó, lòng dấy chút áy náy. Hình ảnh Huyền tóc cột cao, ánh mắt nghiêm nghị loáng thoáng hiện về giữa lá cờ Mỹ ba màu xanh, trắng, đỏ. Tại sao tôi phải trở thành công dân Mỹ? Tôi nhìn màng nhện giăng ngang giăng dọc rối rắm trên góc tường. Tôi không muốn bị rối rắm như màng nhện. Tại sao tôi phải chống lại tôi? Tại sao tôi phải đổi tên? Tại sao tôi phải phủi bỏ tôi? Tại sao tôi phải xoá sạch ba năm lính tráng? Tại sao tôi phải ngồi trả lời những câu hỏi đại loại như: “Anh là ai? Từ đâu tới? Tổng thống Mỹ hiện nay tên gì? Vì sao anh muốn trở thành công dân xứ này? Tại sao ông không chịu đi làm mà hưởng trợ cấp bệnh tâm thần? Tại sao anh không bao giờ vắng mặt trong bất kỳ cuộc biểu tình chống cộng nào? Tại sao anh để người em trai của cô bạn gái anh sử dụng tên tuổi của anh? Hắn là kẻ giết người, anh có biết không? Anh làm như vậy là một cách giúp hắn đào tẩu khỏi xứ Mỹ này. Giờ hắn đang ở đâu? Ở đâu? Anh phải biết. Phải biết. Phải biết. Anh không được khai gian. Nghe rõ chưa? Anh đã vi phạm luật pháp giờ anh phải đi tù. Anh là kẻ đồng loã…” Tôi bắt đầu nóng đầu, ù tai, hoa mắt, chân tay bủn rủn. Không được. Không được. Chắc chắn không được. Tôi không muốn bất cứ một thay đổi nào cả, dù nhỏ nhoi. Tôi không muốn trở thành Tom/Tommy/Thomas. Tôi là ai? Là ai? Tôi còn là tôi nữa không? Thằng Lộc đang nắm giữ cái thằng tôi của tôi. Nó đang ở đâu? Ở đâu? Lan nhìn tôi đăm đăm, có lẽ nó nhận ra sự ngây dại trong ánh mắt tôi. Lan tiến lại gần, bỏ hai tay lên vai tôi, giọng trìu mến: “Thôi, để em đi lấy thuốc an thần cho anh uống, và anh cứ tiếp tục nghe nhạc lính của anh đi. Hôm nay em thấy anh hơi mệt.”

.. .. ..

Thằng Lộc lỡ tay giết người giờ đang ở nơi đâu? Tôi là ai? Và nó là ai? Tôi vẫn là tôi, thằng lính từng phục vụ ba năm trong quân lực Việt Nam Cộng Hoà. Tôi đã đóng trọn vai người trai thời chinh chiến. Giờ đây vì hoàn cảnh, tôi đành phải sống xa tổ quốc. Tôi đang ngồi đây một mình, chẳng còn Huyền để tôi nhìn ngắm. Thôi, tôi đành ngắm hai bàn tay tôi vậy. Nhưng sao mắt tôi cứ dáo dác kiếm tìm thằng Lộc? Tim trong lồng ngực tôi đập mạnh bất thường vì hoảng sợ. “Trời không mưa mà sao bác Thành cứ mặc áo mưa hả má?” Con bé Vi ngước mắt hỏi Lan. Tôi vẫn còn là tôi mà. Sao tôi không thể hành xử, quyết định được gì cho bản thân tôi nữa. Huyền bảo thằng Lộc không cố tình giết ai cả. Nó chỉ tự vệ thôi. Từ ngày thằng Lộc đi, thỉnh thoảng tôi mơ thấy mặt hắn là mặt của người chết.

Điện thoại reng, tôi bốc máy nghe. Ông Thuần nhắc thứ Bảy này sẽ ghé lại nhà chở tôi đi biểu tình ngày quốc hận 30/4.

(hết)

bài đã đăng của Lê Thị Thấm Vân


Phần Góp Ý/Bình Luận

Xin vui lòng bày tỏ trách nhiệm và sự tương kính trong việc sử dụng ngôn ngữ khi đóng góp ý kiến. Da Màu dành quyền từ chối những ý kiến cực đoan, thiếu tôn trọng bạn đọc hoặc không sử dụng email thật. Chúng tôi sẽ liên lạc trực tiếp với tác giả nếu ý kiến cần được biên tập.

Lưu ý: Xin vui lòng bỏ dấu tiếng Việt để giúp tránh những hiểu lầm đáng tiếc từ độc giả trong việc diễn dịch ý kiến đóng góp. Bài không bỏ dấu sẽ không được hiển thị. Xin chân thành cám ơn.


*

@2006*2018 damau.org ♦ tạp chí văn chương Da Màu Web services provided by InfoResources Center, Inc. Scroll Up Log in | Entries (RSS) | Comments (RSS)