Trang chính » Bàn tròn, Bàn Tròn: Nghệ Thuật & Chính Trị, Dịch Thuật, Sáng Tác, Sang Việt ngữ, Thơ Email bài này

“Đả Đảo Cục Cức”


♦ Chuyển ngữ:
7 bình luận ♦ 16.02.2009

 

 

LTS – Bài thơ này được chính tác giả trình diễn với âm nhạc và động tác trên sân khấu đêm One Mic, trong khuôn khổ của F.O.B. II: Art Speaks (Nghệ Thuật Lên Tiếng). One Mic trước đó được dự trù diễn ra tối ngày 16/1/2009, nhưng phải dời lại vì cuộc triển lãm bị đóng cửa sớm 2 ngày. Nhà thơ nảy ra ý tưởng cho bài thơ này khi cô tham dự buổi họp báo sáng 16/1, nghe người biểu tình la hét ở ngoài, và người ta cãi nhau ở bên trong khoảng sân nơi cuộc họp báo diễn ra – các giới chức hội VAALA không được phép tổ chức họp báo bên trong tòa nhà ở thành phố Santa Ana. Trong khi người biểu tình ở bên ngoài hô to những câu đả đảo từng người trong ban giám đốc VAALA hiện tại và quá khứ, kể cả người đã quá cố, thì nhà thơ chợt nghe thấy một câu mà cô không khỏi gật đầu đồng ý: “Đả đảo cục cứt” (ở trong bài viết y như cô nghe thấy, “cức”)!

Buổi trình diễn One Mic rốt cuộc đã diễn ra tối ngày 7/2 tại Cross-Cultural Center ở Đại Học UC Irvine. Chúng tôi đang tìm cách thâu thập đoạn phim quay tiết mục trình diễn thơ có phần đệm nhạc xoay đĩa này và sẽ cập nhật trong nay mai.

 

 

ngày 7 tháng 2, 2009
6:00 giờ chiều

thơ Jenni Trang Lê
hòa nhạc Thuận Nguyễn biệt danh “DJ 2-1”
với lời cám ơn đặc biệt gửi tới Trâm, Lan, Ysa, Thu-Hương, Ann

 

Trong đêm tôi nghe lọt chuyện họ nói
Câu chuyện lạnh lùng nhất được kể xưa nay
Ở nơi xa nào dọc con đường này
Họ mất linh hồn… cho một cuộc chiến tranh tàn bạo.

Tị Nạn Nghệ Thuật
Chúng ta đã biết từ trước khi bắt đầu cuộc thách đố bằng lý lẽ
Mang tầm nhìn tới những mùa xám của đổi thay
Trong một cộng đồng bó tay một cách nực cười bởi trấn áp và thủ đoạn hù dọa
Đã để lại những vết thương chỉ biết tấy lên và phản ứng
Chúng ta chọn mở mắt và lên tiếng 
Ùa ra đối thoại và xuyên qua lớp vỏ của “biểu tượng”
Thứ nắm giữ quá nhiều quyền năng trong giờ phút của Hy Vọng.

 

          [  CHẠY ĐOẠN NHẠC #1 “HEARTLESS”  ]

 

Làm sao bạn có thể tàn nhẫn đến thế?
Tại phòng triển lãm, tôi nói với một bà, “nó không là chuyện trắng đen”
Và bà ta nói, “nó là.”
Và điều này buộc tôi phải im
Buộc tôi phải thấy 8 tuổi trở lại
Khi mẹ tôi nói “tại vì mẹ đã nói như vậy”
Và tôi hết lời bào chữa. 
Khi tôi hỏi chiến tranh Việt Nam là gì
Thì người nhà tôi nói, “Đừng có lo… cứ học giỏi mẹ thương…”
Cứ chú tâm cho tương lai thành đạt cho giàu sang thừa mứa
Giấc Mơ Mỹ.
Hãy quay đầu đi, vậy nhé.

Những kẻ cực đoan trong cộng đồng ánh mắt lóe lên
Trong màn sương hung hãn
Cơn thịnh nộ dồn thành dòng
Kích động não trạng đám đông
Không còn sự cảm thông nào để hàn gắn…
Hay bàn luận.

Hãy xào xáo hết cả lên, nên không nào?
Nhiều điều tục tĩu nhắn lại trong máy của các đồng giám tuyển Lan & Trâm…

 

          [  CHẠY & CÀO ĐĨA NHỮNG MẨU TIN NHẮN TỤC TĨU ]

 

“Đả Đảo Cục Cức”

Anh có thể gọi chúng tôi bằng đủ thứ tên
Tìm tiếng tăm từ màn lợi dụng kịch tuồng vu khống.
Nhưng tôi sẽ không chịu làm thứ dân dễ bảo, lễ phép, biết phân giới tính, tuân phục.
Đả đảo cái thứ cứt đó.

Chúng tôi sẽ vươn tay ra thêm
Nếu anh chịu nhả nắm đấm,
Bắt đầu hàn gắn nỗi đau chung
Bởi vì dù muốn dù không, chúng ta bước ra từ cùng một trang sử máu,
Bất kể dòng dõi, đất mẹ, tiếng cha…
Và từ chỗ tôi tôi muốn hiểu ý anh nhưng
Lúc nào anh còn chưa hiểu ý tôi
Chúng ta không thể đứng chung hòa bình.

Tôi sẽ chống lại anh bằng thứ vũ khí mạnh nhất trong kho thơ trữ tình của mình:
Love. Tình Cảm.
Acceptance. Chấp Nhận.
Knowledge. Kiến Thức.
Empathy. Thông Cảm.

 

         [  CHẠY ĐOẠN NHẠC #2 “HEAL THE WORLD”  ]

 

Tụi em sẻ thương, ủng hộ cộng đòng tới cái lúc mà tang nác tất cả…

 

          HÁT THEO!

 

Chúng ta là thế giới, chúng ta là trẻ con
Chúng ta là những người làm cho ngày tươi sáng hơn, hãy bắt đầu hiến dâng…

bài đã đăng của Jenni Trang Lê


7 bình luận »

  • helen epperson viết:

    Thưa cô Jenni Trang Lê,
    Tôi nhìn thấy tựa đề bài thơ của cô, chưa đọc kỹ nội dung bên trong nhưng cái tựa đề làm tôi dội ngược. Từ ngữ “cục cứt” nghe thấy ghê quá cô à. Nếu biểu tôi đọc từ ngữ ấy thành tiếng tôi còn không có can đảm đọc, nói chi là đọc thơ. Đồng ý là cô muốn truyền đạt một ý tưởng nào đó cho người đọc nhưng có thể dùng một cách nào khác không?

  • Ca Dao viết:

    Mong BBT damau.org để ý lại chút về những bài thơ có những tựa đề như thế này. Tác giả thích viết gì thì viết. Đó là chuyện tác giả. Nhưng một tờ báo gọi là Văn Hóa, Nghệ Thuật như Da Màu, sao lại có thể đăng: Đả Đảo Cục Cức được? Hay là bây giờ làm thơ không cần chất thơ. Mà cần có những cái tựa kêu như Đả Đảo Cục Cức?

  • nguyen viết:

    HI Jenny,
    Let me tell you a story: One day I took my 8 years old son went shopping. I picked a pair of shoe which I think its best for him, he looks up at me and protest “I dont like them” “These are good for you, son”, I insisted, then he said something which shocked me “I m the one who wear the shoe, dad”. I laughed so hard when I recalled this story to my wife. When I m at his age, I never dare to have an opinion to my dad. Thanks to America, I m more happy that I can sit down and discuss things openly with my children. I love my dad very much, but I wished I could “talk” with him more than just obeying him completely during my childhood. I m sorry for those close-mind old people in the community, they shut their mind and dont want to listen to the youth, They are more angry at themselve than they are angry at you, because they are obsolete and incompetent to the change around them. Dont be mad at them, but feel pity for them. Without holding to the past, they have nothing else to live for.

  • Hung Tran viết:

    Tôi ngạc nhiên có thể có những so sánh lạ kỳ trên đời, như ý kiến bên trên của ông nguyen.

    Sao lại có thể so sánh câu chuyện đồng ý hay không “của một đứa trẻ với bố về chiếc giày được mua,” với chuyện hàng mấy trăm ngàn người bỏ mạng vì đã chiến đấu cho một lý tưởng, hàng trăm ngàn người khác đã bỏ mình trên đường trốn chạy, cùng hàng triệu gia đình khác suốt bao năm qua vẫn phải mang trong tâm trí một quá khứ với biết bao thương tâm cần được hàn gắn?

    Đã không góp phần xoa dịu nỗi đau, cho vết thương mau lành của đồng hương thì một ít người, vô tình hay cố ý, lại gây tổn thương bằng những sự phỉ báng núp bóng yếu hèn, đi kèm với những biểu tượng đã là nguyên nhân cho các đau đớn, oán hờn này.

    Đừng trách những người đã phản ứng trước cuộc triển lãm vừa qua là cứ ôm chặt quá khứ hèn kém (?), thua cuộc, không biết tôn trọng tự do ngôn luận. Đó chỉ là phản ứng tâm lý đương nhiên của nạn nhân trước thủ phạm mà thôi.

    Nếu mình không từng là nạn nhân, xin hãy chìa bàn tay ra chia sẻ với họ, thay vì nắm tay với thủ phạm. Có những nỗi thương đau quá to lớn không dễ xóa nhòa. Có mấy ai vui sướng chỉ muốn sống với quá khứ đau thương như ông nguyen ám chỉ?

    Xin đừng ngụy biện! Đây không phải là sự khác biệt quan điểm giữa hai thế hệ già trẻ. Hãy nhìn chung quanh xem hàng vạn người trẻ VNHN khác đã và đang làm gì! Ý kiến trên của ông nguyen – nếu ông thực sự là một thành viên của CĐVNHN – cho thấy một sự vô tâm, vô cảm, thiếu kiến thức cùng kém ý thức tiêu biểu của một ít người.

    Thiết nghĩ, ông nguyen chỉ nên giới hạn, cùng hạ thấp ý nghĩa, ý kiến của mình trong gia đình, về các kiểu giày, giá cả của nó, cùng các phản ứng buồn vui khác biệt của các đứa con nít cho chuyện chọn giày thì, tôi nghĩ, có lẽ sẽ có giá trị và được lắng nghe hơn.

  • nguyen viết:

    Thưa ông Trần Hùng,

    Tôi xin xác nhận tôi là một thành viên trong cộng đồng từ năm 1975, cũng qua đây với tư cách là tị nạn cộng sản. Tôi xin ông lý giải dùm tôi một sự việc mà ông bảo là hàng trăm ngàn người Việt tị nạn trong cộng đồng VNHN đang thương tâm đau khổ mà tôi lại vô tâm cười cợt. Từ lúc VN mở cửa chiêu dụ Việt Kiều cho đến nay, đã có cả trăm ngàn Việt kiều ở Mỹ (trong đó có tôi) nói riêng đã ít nhất là một lần về thăm VN, mỗi năm, một hai tháng trước tết thì ở Quận Cam đã hết sạch vé máy bay về VN (ông cứ hỏi các công ty bán vé du lịch thì biết), những người này khi về đến VN, chắc hẵn đã phải thấy những lá cờ máu và hình Hồ Chí Minh (tôi không gọi ông Hồ là Hồ tặc hay già Hồ hay Hồ Chó Mèo như một số người tị nạn ở đây, vì đó là một lối gọi thiếu văn hóa và hạ cấp, hận thù không biến con người thành hạ cấp và vô giáo dục) nhan nhản khắp nơi, từ phi trường đến nhà hàng, hang cùng ngỏ hẽm, mà sao không thấy họ “sôi máu căm hờn” vì gợi lại những hình ảnh đau thương, cùm kẹp, tù đày, những Mậu Thân….. Mà đa số là những gương mặt phè phởn, những nụ cười tự mãn, những vui đùa bên những đồng bào khốn khó trong nước (mà vì đã không may mắn có vàng để đi vượt biên).

    Mời ông lên You Tube và tìm Vietnam travel, thì sẽ thấy hàng trăm clip cho thấy Việt Kiều “đau khổ” như thế nào khi bị “bắt buộc” phải về VN thăm bà con. Đừng nói chi xa, xin ra ngay Bolsa, sẽ thấy hàng ngàn cuốn video về du lịch VN, “việt kiều về quê ăn chơi” (đã ra đến tập thứ tám), Vietnam ăn chơi xả láng, toàn chiếu những phố xá tấp nập, xe cộ nườm nượp, cảnh tết, Noel, thật là “ngựa xe như nước, áo quần như nêm”, có thấy đâu hình ảnh mà ông bà biểu tình rêu rao là 82 triệu dân VN đang rên siết, đau khổ vì bị cùm kẹp…. Ô tôi vô tâm quá, chắc chắn đây là những hình ảnh do nhà nước Việt Nam ngụy tạo, dàn dựng để gạt gẫm thế giới, Việt kiều nhẹ dạ, chứ sau tết và Noel, chắc chắn là sẽ hiện nguyên hình một Saigon tiêu điều, tang thương, người dân thất thểu, đây đó vài vụ tự thiêu như hòa thượng Thích Quãng Đức, dăm ba vụ xử tử tù nhân tay bị trói như thời ông Nguyễn Ngọc Loan, kia là cả chục chuồng cọp, chắc chắn là nhà nước phải đầy dẫy năm ba ngài tham nhũng như Quế Tướng Công, buôn ma túy như Đặng Văn Quang, còi hụ Long An…, cộng sản độc tài, tàn bạo, tham nhũng quá mà, có đâu được nhơn đạo, trong sạch như chính thể Đệ I và Đệ Nhị VNCH.

    Vài lời thô thiển, xin quý vị trong cộng đồng đang đau thương vì cộng sản bỏ quá cho, tôi vì lỡ về VN du hí (thăm bà con chỉ là cái cớ để khỏi bị ông bà chụp cho cái mũ thân cộng) nhiều lần nên đã bị cộng sản lừa bịp, chứ rõ ràng thầy Thích Quảng Đức là điệp viên cộng sản thi hành khổ nhục kế, còn tay tù nhơn kia là vừa giết xong mấy chục gia đình vô tội, bà con xa gần của ông tướng dùi cui, chuồng cọp là để nuôi cọp, Quế tướng công, Đặng văn Quang đều là do Việt cộng xuyên tạc, xe quân cảnh chạy thì phải hụ còi chứ….. đúng là phát biểu linh tinh.

  • Nguyễn Phúc Vĩnh Khâm viết:

    Thưa ông Nguyen! Nhân đọc bài góp ý của ông tôi cũng xin mạn phép đóng góp một vài ý kiến thô thiển. Thưa ông, trong phần góp ý ông có đề cập đến hiện tượng người Việt hải ngoại đi VN càng ngày càng gia tăng, và đặc biệt trong số này có những phần tử không hiểu biết đã có thái độ và cách hành xử rất đáng chê trách trong khi du lịch ở VN. Quả thật đây là một trong những vấn đề hết sức nhức nhối trong cộng đồng. Nhưng thưa ông, tôi thiết nghĩ chúng ta không nên chỉ nhìn vào mặt trái của sự việc kém tích cực để rồi đi đến kết luận bi quan. Mỗi năm có cả chục ngàn hoặc cả trăm ngàn người Việt hải ngoại đi (về) VN với cả chục hoặc cả trăm ngàn lý do khác nhau đâu phải người nào đi VN cũng cùng một mục đích ăn chơi phè phỡn bên cạnh những nỗi đau của đồng bào trong nước. Hơn nữa thành phần này họ không hề đại diện cho ai trong cộng đồng tị nạn rộng lớn ở hải ngoại, không chừng nhiều khi họ chính là con cháu cán bộ CS về nước ăn chơi hoặc giả có khi chính là cán bộ CS trong nước ăn chơi mà ông lầm tưởng là việt kiều chăng! Nếu chỉ nhìn khía cạnh này để rồi đánh giá thấp cộng đồng mà bỏ qua mọi thành tựu tốt đẹp do sức mạnh của cộng đồng đem lại thì thật là một điều sai lầm lớn! Mong ông suy nghĩ kỹ điều này cho. Cùng một cụm từ “…cộng đồng tị nạn đau thương…” ông Hung Tran xử dụng rất chân thật, còn ông thì rất mỉa mai! Lý do vì sao thưa ông ? Ông mỉa mai điều này không sợ làm đau lòng những con người có thật với những đau thương có thật trong suốt quá trình đào thoát khỏi chế độc tài đảng trị! Ông chỉ nhìn thấy hình ảnh “ngựa xe như nước áo quân như nêm” mà chẳng nhìn thấy hình ảnh những núi rác khổng lồ trong đó có vô số trẻ thơ, phụ nữ, ông già bà cả…đang lao vào kiếm sống! Ông có thấy ngày càng nhiều những chị gái, em gái, thậm chí những cháu gái đang xuống đường mỗi ngày để bán mình nuôi thân! Chắc chắn ông cũng biết số phận long đong của những người thuộc diện xuất khẩu lao động đang bị đày đọa đánh đập ở các xứ Hàn, xứ Đài, xứ Mã… Chính phủ CSVN đã làm được những gì cho những thân phận này thưa ông?? Có hay không ông hẳn cũng đã biết! Trong lúc đó, ở hải ngoại này có rất rất nhiều những cá nhân thiện nguyện, những tổ chức vô vị lợi, đang âm thầm, miệt mài, bền bỉ, kiên trì từng bước cố gắng tìm cách xoa dịu những nỗi đau trên. Họ là ai vậy! Có phải chăng họ là những người trong cộng đồng của chúng ta!
    Thưa ông Nguyen! Tôi có cảm giác là sự bực tức của ông không xuất phát từ những nguyên nhân mà ông đã nêu trên phần góp ý,chẳng qua là vì sự mâu thuẫn giữa cộng đồng và nhóm Vaala mà thôi! Tôi không muốn nói đến vấn đề này nữa tuy nhiên trong thể chế dân chủ, ý kiến số đông là kết quả chung cuộc. Chắc ông có coi news nói về chuyện tờ Newyork Post đăng tấm hình biếm họa đã bị phản đối và cuối cùng đành phải xin lỗi ra sao! Dù là sống ở xứ tự do dân chủ, mọi hình thể nghệ thuật bị coi là xúc phạm đến một tập thể khác cho dù là vô tình cũng phải nhận trách nhiệm và lên tiếng xin lỗi. Không thể nhân danh nghệ thuật rồi muốn làm gì thì làm!
    Phần cuối bài ông có đề cập đến những sự kiện có thể nói là lịch sử xảy ra trong thời đệ nhất và đệ nhị Cộng Hoà…tôi thật sự chưa hiểu ý ông muốn nói lên điều gì nhưng tôi chỉ muốn tóm tắt như sau: Cho dù 2 nền Cộng Hòa của miền Nam còn non trẻ và còn nhiều khiếm khuyết nhưng vẫn tốt hơn gấp trăm lần chế độ Việt Nam Dân Chủ Cộng Hòa ở miền Bắc trước 1975 và đương nhiên tốt hơn gấp nghìn lần chế độ Cộng Hòa Xã Hội Chủ Nghĩa VN hiện nay. Chúc ông vui khỏe.

  • Nguyễn Trọng viết:

    Cảm ơn ông Nguyen đã chia sẻ câu chuyện của ông và cậu con trai 8 tuổi. Tôi thấy những câu chuyện từ cuộc sống hàng ngày, tưởng nhỏ mà suy nghĩ thêm lại thấy thấm thía. “Cộng đồng” rồi ra cũng nhờ cậy vào thế hệ 1.5 hay thế hệ thứ hai thôi. Qua vụ triển lãm FOB 2, tôi thấy những người thuộc thế hệ trẻ cũng có nhiều bất đồng ý kiến với nhau. Tôi chỉ mong sao mọi người tôn trọng ý kiến của nhau, không thể mang tư tưởng lấy số đông gạt bỏ hay dập tắt những ý kiến đối lập.

    Về nỗi đau mà cộng đồng Việt Nam gánh chịu (mà nhà văn Phùng Nguyễn gọi là “nỗi đau thiêng liêng, vĩnh cửu, bất khả xâm phạm, bất khả tư nghì”) tôi thấy nó còn là một nỗi đau rất ư là “chọn lọc.” “Chọn lọc” là vì nó tạm…ngưng đau khi người ta phải về Việt Nam với trăm ngàn lý do khác nhau. Nó phải là một nỗi đau “chọn lọc” vì cũng cùng một tấm hình “gợi lại nỗi đau”, nhưng khi được một trường đại học Mỹ treo thì nhiều báo chí Việt ngữ trong vùng lờ đi coi như không hề có, không hề đưa tin, và người đi biểu tình chống đối thì chỉ 70, 80 là cao.

    Nỗi đau của cộng đồng Việt Nam đương nhiên là có thật, sau quá nhiều mất mát từ chiến tranh, vượt biển, tù đày. Tôi chỉ không muốn thấy người ta cứ nhân danh “nỗi đau” mà làm nhiều chuyện thiệt hại cho người khác, để thủ lợi riêng mình.

Phần Góp Ý/Bình Luận

Xin vui lòng bày tỏ trách nhiệm và sự tương kính trong việc sử dụng ngôn ngữ khi đóng góp ý kiến. Da Màu dành quyền từ chối những ý kiến cực đoan, thiếu tôn trọng bạn đọc hoặc không sử dụng email thật. Chúng tôi sẽ liên lạc trực tiếp với tác giả nếu ý kiến cần được biên tập.

Lưu ý: Xin vui lòng bỏ dấu tiếng Việt để giúp tránh những hiểu lầm đáng tiếc từ độc giả trong việc diễn dịch ý kiến đóng góp. Bài không bỏ dấu sẽ không được hiển thị. Xin chân thành cám ơn.


*

@2006*2018 damau.org ♦ tạp chí văn chương Da Màu Web services provided by InfoResources Center, Inc. Scroll Up Log in | Entries (RSS) | Comments (RSS)