Trang chính » Sáng Tác, Thơ Email bài này

Sáng nay

 

 

 

Năm năm trước
Tôi tháo vội chiếc băng tang ngày bà mất
Trên đường từ nghĩa trang về nhà nắng xối
Bàn tay âm thầm bóc gỡ từng mảnh đau nhức nhối
Cố tình đánh lạc hướng mọi người thân

Sáng nay
Ngồi trong căn phòng lạnh lẽo cô đơn
Tôi bóc tôi ra vô số mảnh nhỏ
Rồi đau khổ chơi trò ghép hình
Ô kìa, tôi vẫn thở, cười tươi
Bước đi loạng choạng đụng nhầm bàn ghế
Soi gương, lạ lùng gương mặt mình biến dạng

Mùa này,
Sương mù độc địa phủ ám đầy cuộc sống.

 

 

 

.

bài đã đăng của Trần Hữu Dũng


Phần Góp Ý/Bình Luận

Xin vui lòng bày tỏ trách nhiệm và sự tương kính trong việc sử dụng ngôn ngữ khi đóng góp ý kiến. Da Màu dành quyền từ chối những ý kiến cực đoan, thiếu tôn trọng bạn đọc hoặc không sử dụng email thật. Chúng tôi sẽ liên lạc trực tiếp với tác giả nếu ý kiến cần được biên tập.

Lưu ý: Xin vui lòng bỏ dấu tiếng Việt để giúp tránh những hiểu lầm đáng tiếc từ độc giả trong việc diễn dịch ý kiến đóng góp. Bài không bỏ dấu sẽ không được hiển thị. Xin chân thành cám ơn.


*

@2006*2018 damau.org ♦ tạp chí văn chương Da Màu Web services provided by InfoResources Center, Inc. Scroll Up Log in | Entries (RSS) | Comments (RSS)