Trang chính » Sáng Tác, Thơ Email bài này

Trong mùa Hạ của những người lơ đãng

 

 

 

ở cửa hàng tự chọn, tôi ăn một cái cây có mùi mèo và nhìn qua mái vòm của bệnh viện, những đám mây trắng khổng lồ đang ngưng đọng, như thể một giấc mơ trường kì đã phát đến hình ảnh cuối cùng và kéo dài khoảnh khắc ấy mãi. người đàn bà có đường bơi rái cá đã mỏi chân và đang cố sắp xếp lại một cái vảy màu xanh lam bị rơi ra. tôi hát cho bà ta nghe một đoạn ngắn từ tổ khúc màu xanh lá, bài hát kể về sự đau khổ của những đóa hoa sen. người ta làm một cái hồ nhỏ cạnh bức tường ốp toàn kính màu, và những ngọn sen khóc lóc khi phát hiện khuôn mặt của chúng đã được trang điểm quá kỹ lưỡng. với cuống họng mọc đầy lông, tôi luôn ngủ trong một trạng thái an toàn và mơ những giấc mơ đầy chuột. những con chuột được thụ phấn và phát triển thành một loài ấu trùng bí ẩn.

*

T kể cho tôi nghe về mối tình đầu tiên của T khi khu rừng bắt đầu mở ra những lùm cây xám xanh u uẩn. sau đó những tiếng ve hình mũi tên xâm lấn dần chật chội cả tiếng trò chuyện của chúng tôi. tôi và T trèo lên một ngọn đồi nhỏ, nằm trên những cụm đá và nghe tiếng thở phát ra từ lồng ngực của mình mệt mỏi đến thế nào. mùi lá cây mùi đất ẩm mùi lưu cữu của rừng mùi quả dại và mùi mồ hôi của chúng tôi tụ lại thành một đám mây đen lơ lửng. T có cái đầu đã lăn đi được một hành trình dài, và trước khi trở về cùng với một đôi cánh nhỏ T đã từng có ý định trở thành một con cuốn chiếu. tôi nói, tôi sẽ rất lúng túng trong buổi ăn nếu phải cầm nắm quá nhiều thứ từ những đôi chân đó.

*

Z là một nữ họa sĩ chuyên vẽ những bức tranh với đề tài những con bướm đực. mỗi buổi sáng, cô đi bộ hàng tiếng đồng hồ qua những thành phố nhỏ và mua về những cái đầu đàn ông được bán từ một bà lão mù mắc chứng mộng du. trong căn hộ của mình, với beefsteak, cam ép, sau đó là món tráng miệng từ một cái đầu chín mềm, Z cảm thấy hứng khởi và bắt đầu căng lên một tấm ga giường, vẽ lên đó một đôi cánh có mùi oải hương. trong khi đó, những người sinh sống xung quanh căn hộ của cô, họ bắt đầu chui xuống lòng đất với những ổ mối lớn trên lưng. một đứa trẻ nghịch ngợm làm rớt ngón tay của nó, và một bà mẹ đang cố dỗ dành sau khi đã phát triển thành một cây nấm lớn.

*

những kẻ lạ mặt ngồi thành vòng tròn và tận hưởng mùi hương của một cuộc thảm sát. những vườn hoa bị cắt cổ thô bạo và máu sóng sánh khắp mặt đất. hệt như những đứa trẻ đau ốm, chúng xoa đầu, ôm vai, nhíu mày kể lể về ngày hôm qua mọi thứ vẫn còn yên tĩnh và tẻ nhạt. những tên sát nhân lang thang không định vị, bất chợt gặp lại một hình dung cũ, trong ánh sáng không đủ làm nền cho khuôn mặt khổ đau, chúng vẽ vào không trung từng tia nhìn lảng tráng. một kẻ lạ mặt nói không đủ máu để chúng ta thỏa mãn, và một kẻ khác mặc áo choàng đen đã đề xuất về một cuộc đánh bom cánh đồng. những tên sát nhân bị gài bẫy và nổ tung từng phần trên thân thể. những kẻ lạ mặt ngồi thành vòng tròn và dẫu cho đã bị mất hết tà thuật, chúng vẫn hả hê vì đang tận hưởng mùi thối rữa của cánh đồng, như một niềm khoái lạc sau cuối.

*

ra đi từ con đường được ốp bởi những viên gạch hình mặt trăng, người bán gương nghĩ đến một buổi tiệc mà món tráng miệng là những bài thơ được trộn bơ và nướng vàng tinh tế. khách mời có thể ăn một bài thơ vị cổ điển, nhưng nho khô đã vướng vào răng của một cô gái, và buổi tiệc ồn ào lên bởi những người đau răng. một con quạ rời đi khỏi buổi tiệc vì không thể chịu nổi một bài thơ có mùi hạnh nhân nhạo báng những chiếc lông đen đúa của nó. đó là một buổi tiệc nhằm ăn mừng xứ sở đã bước sang kỷ nguyên mới của kỹ thuật nướng bánh. đến tảng sáng, khi những quả khóm bắt đầu thức dậy và thắp lên không khí những luồng sáng ấm áp, người bán gương đã đến lâu đài của những chiếc gương. nơi có những người phụ nữ trần truồng đi lại và sắc đẹp của họ không có một bài thơ nào có thể mô tả được.

*

những cơn mưa được mài kỹ lưỡng đã trở nên rất sắc bén
một người bị cắt cụt hết chân tay vẫn thản nhiên đi đến quảng trường
ngồi xuống và ca hát
nếu khát, chúng ta có thể uống nước từ cơn mưa này
chiếc lưỡi rụng xuống vỉa hè và biến thành một cái cây im lặng
những người hát bài ca im lặng
họ ồn ào đến mức
đã làm bóng đêm phải khóc lên nức nở
những cái bóng của ánh sáng cũng nức nở
tất cả là một sự hổ thẹn đáng quý
một người chỉ còn đôi mắt đã ngủ quên trên ghế đá
trong mơ, anh ta thấy mẹ của mình
giờ đã là một con mèo cái nhị thể
con mèo đi lang thang và ăn những bộ nội tạng bầy nhầy được cơn mưa chém đứt
sau đó, những con mèo con được sinh ra
bắt đầu khóc lóc
mẹ anh nhẹ nhàng bước đến bên anh
bà ta nói anh có một chiếc đuôi thật đẹp

*

cầm mùi hương trên tay
những con ma bị đói trên tấm bản đồ
những ai đang nằm trong khe cửa
những bông hoa được treo lên như dây thòng lọng
rồi cũng đến,
buổi tự sát của bóng đêm
những ngọn nến run rẩy được thắp lên
tôi trở thành một khu phố ọp ẹp
và những sợi tóc của em
từ từ rụng xuống
một lục địa của nỗi u sầu

*

chúng ta thức dậy từ chiếc máy nướng bị hỏng nút điều chỉnh nhiệt độ. ước gì bánh mì có thể vàng hơn và người đại diện cho thời tiết im lặng trong chốc lát. sữa đã hết từ đêm hôm qua và những cái đầu vẫn còn xanh vỏ. em ngồi chải đầu tóc rối bù và nói với tôi về những con cá em đã mơ thấy. tôi trát bơ đậu phộng lên ngón tay biến mất của em và lặng im ngắm nhìn những cơn ho chảy rực rỡ qua căn phòng này. em sẽ hết ốm thôi, và chúng ta sẽ lại đi dạo trong cơn ác mộng của kẻ vô gia cư. hắn nói những con gà trống làm tổ trong thành phố này, và trong những ngày quên thức dậy, hắn lại quên mất lời của một bài hát u buồn. vào lúc 9h, một bóng ma trèo qua dãy hàng rào kẽm gai và bấm chuông inh ỏi. em đã chải tóc xong và đang loay hoay với một cái đầu khác, nhiều tóc hơn. trong khi đó, tôi vẫn chưa ăn hết buổi sáng của mình. tiếp đến là ăn những hoa hồng, máu của một cái cây ngủ đông giữa mùa hạ.

*

bây giờ là mùa Hè, và giờ giấc của những giây phút buồn rầu. thị trấn yên tĩnh, những khu vườn um tùm cỏ dại và những người mất bóng đi dưới những tán hoa đại im lìm như xác ướp. những bóng tối được chúng tôi nấu chảy, và thời khắc của những giấc mơ tím bầm, run rẩy. em cất giọng âm u, than thở về một cơn mưa xâm nhập vào thực quản, nó làm chúng tôi có màu xanh thẫm của rong biển, và bơi nhẹ nhàng trên bề mặt dao động của đại dương. đã qua một mùa ký ức dài, và còn rất ít người có thể trông thấy chúng tôi. trong những buổi ăn muộn, chúng tôi cười nói thật khẽ khàng và cắt cụt dần những ngón tay xoa dịu của chính mình. dưới ánh sáng bàng bạc của mặt trăng, chúng tôi leo lên những vòm xà cừ, nằm ở đó, kể cho nhau nghe, hồi tưởng về những năm tháng vừa yêu đương vừa sốt rét, vừa mộng du vừa tỉnh thức, vừa hiển hiện vừa tan biến. chúng tôi dịch chuyển chậm chạp suốt một cuộc trôi của thời gian và không sao nhớ nổi những tử thi nỗi buồn, bằng cách nào đó, đã bị tiêu hủy đi, không một dấu vết. những cơn bão sẽ tràn vào thị trấn và hát lên bằng giọng nói của một người già. chúng tôi, phải chỉnh đốn lại tư thế nằm, thật ngay ngắn, ngay lúc này đây, họ bước vào căn phòng, toàn thân được bao phủ bởi những thứ trôi giạt vô định hình. họ nói, chúng tôi sẽ phải rời khỏi xứ sở trống rỗng này, rời khỏi những chiếc giường đã sắp rệu rã, rời khỏi những buổi ăn toàn mùi máu, chỉ cần thức dậy thôi, chúng ta sẽ đến vùng đất của những thứ được sưởi ấm trong đầu, nơi mà mọi sự bày tỏ như ánh sáng và những điều đơn độc được kể vô cùng hoang đường, như một sự hư cấu xa xăm.

 

 

 

.

bài đã đăng của Nguyễn Nhựt Hùng


Phần Góp Ý/Bình Luận

Xin vui lòng bày tỏ trách nhiệm và sự tương kính trong việc sử dụng ngôn ngữ khi đóng góp ý kiến. Da Màu dành quyền từ chối những ý kiến cực đoan, thiếu tôn trọng bạn đọc hoặc không sử dụng email thật. Chúng tôi sẽ liên lạc trực tiếp với tác giả nếu ý kiến cần được biên tập.

Lưu ý: Xin vui lòng bỏ dấu tiếng Việt để giúp tránh những hiểu lầm đáng tiếc từ độc giả trong việc diễn dịch ý kiến đóng góp. Bài không bỏ dấu sẽ không được hiển thị. Xin chân thành cám ơn.


*

@2006*2018 damau.org ♦ tạp chí văn chương Da Màu Web services provided by InfoResources Center, Inc. Scroll Up Log in | Entries (RSS) | Comments (RSS)