Trang chính » , Truyện phiếm Email bài này

THẰNG ẤY LÀ CÔNG AN NHƯNG MÀ NÓ TỐT!

 

Hắn nghĩ, thật là không công bằng chút nào khi hắn cứ moi móc những cái xấu của chế độ ra chửi, dù ông bà có câu thuốc đắng giã tật. Cũng phải công bằng mà viết về cái hay nếu nó có thật chứ!

Ai muốn nói ra nói vào thì cứ nói chứ hắn là tay việt kiều, dù đã rời nước ra đi 40 năm có, nhưng rất thân thiện với nhà nước VN hiện nay, với chế độ. Đều đặn hắn lui tới với quê hương, mang đồng EURO vào VN mỗi khi có dịp. Thỉnh thoảng hắn viết bài càm ràm về những điều chướng mắt nghịch nhĩ với mong muốn xã hội có thể sống tử tế với nhau hơn, chứ hắn không hề có ý nghĩ lật đổ chính quyền nhân dân. Hắn có phản động hay thế lực thù địch gì đâu. Đúng là đao to búa lớn quá mức tưởng tượng, người ta cứ làm như hắn quan trọng lắm. Ngược lại, hắn tự hào với hắn, là người dụ bè bạn về VN thành công nhất, đúng với chủ trương vươn ra biển lớn của nhà nước, và hắn cũng thường tỏ ra mình là khúc ruột ngàn dặm đàng hoàng hẳn hòi những khi có dịp. Trong lúc dụ, hắn còn dặn dò thêm với bạn bè hắn là khi đi nhớ mang theo… tiền, càng nhiều càng tốt.

Hè vừa rồi cũng thế, hắn và người yêu cùng đứa con gái năm nay 19 tuổi (chíp hôi) về Việt Nam, mục đích vẫn thứ nhất là thăm thân, thứ nhì là thăm hàng xóm, tiện cả đôi đường.

Từ cửa khẩu nhập cảnh cho tới khâu kiểm tra hành lý, hắn cứ theo thủ tục mà làm, người ta có chen có lấn nhưng hắn thì không, cứ đủng đỉnh. Mọi chuyện êm xuôi, người xí xô, chỉ thiếu vài nụ cười thân thiện của nhân viên an ninh, nhưng hắn nghĩ cũng không sao, các anh các chị ấy đang thi hành công vụ nên căng thẳng, mọi người cũng phải hiểu cho. Hắn biết, khi còn ở trong khu vực an ninh, hắn phải cẩn thận kiểu khác, và khi rời khỏi khu vực này, hắn phải cẩn thận kiểu khác, thế thôi.

Trong suốt kỳ nghỉ hè, được một chú em cho vay chiếc xe Toyota loại cow boy đời mới, xe rộng rãi, đầy đủ tiện nghi, hắn thì đã đổi bằng lái xe nước ngoài ra bằng Việt Nam từ mấy năm trước nên tha hồ mà lái, tha hồ mà… sướng. Hắn phải công nhận là giao thông ở Việt Nam lúc này đã đàng hoàng lên thấy rõ, nhất là ở Sài Gòn (hắn quen dùng từ Sài Gòn bởi nghe ra nó tình tứ và đáng yêu hơn.)

Mới từ năm ngoái, rời mắt ra là hắn đã thấy các loại xe – nhất là xe máy – vượt đèn đỏ như rươi, thế mà năm nay ai nấy chờ đến đèn xanh mới chạy, hắn ngạc nhiên và thích thú. Bản thân hắn không có thói quen vượt đèn đỏ, nhưng dù có muốn vượt hắn cũng không dám sợ người ta nhìn hắn giống đười ươi hay quái vật. Ơ nước ngoài nếu có máu vượt đèn đỏ thì đa phần là những thằng cha nghèo kiết xác, bởi đóng tiền phạt hết rồi còn dư đâu mà giầu với có. Ở những ngã tư nhỏ còn thấy đôi ba con đười ươi, nhưng ở những ngã tư lớn thì hoàn toàn không thấy quái vật nào cả. Hắn lái xe thấy dễ chịu hơn những lần trước rất nhiều. Hắn chở người yêu hắn và chíp hôi đi khắp cả Sài Gòn, chạy ra Vũng Tàu, về Lâm Đồng Đà Lạt… chẳng có ai hành tỏi gì hắn cả mặc dù các chú lúc nào cũng thấp thoáng lúc mờ lúc tỏ khắp trên các dọc đường.

Rồi một cuối tuần thứ nhì đầu tháng tám, hắn và người yêu quyết đi Phan Thiết. Trời tháng tám buổi sáng thứ sáu thật dễ chịu, không mưa, và nắng cũng không gắt, người yêu hắn cũng tỏ ra hiền lành hơn mọi khi. Người người cuối tuần ăn mặc cũng tươm tất hơn, ai cũng đẹp. Trên xe chỉ có ba người, người yêu của hắn thì bận… làm thơ, chíp hôi với cái iphone đang chít chát gì đó, còn hắn thì tập trung lái xe và… nghe đài.

Vô tình đài đang phát thanh chương trình tư vấn tình yêu, thỉnh thoảng hắn bật cười, có lúc hắn làu bàu: Sao mà cải lương thế. Chíp hôi có vẻ đồng tình không nói gì, nhưng người yêu hắn thì cứ lườm lườm nguýt nguýt mỗi khi hắn phá ra cười hay linh tinh gì đó. Đường trong khu dân cư chỉ được phép chạy không qúa 50Km/giờ nên cũng thoải mái cho hắn lái xe.

Tầm 10 giờ, xe hắn vào địa hạt tỉnh Gia Ray thuộc huyện Xuân lộc. Đang chạy ở khu vực trước ngã ba Gia Ray vài cây số bỗng có một chiếc xe của cảnh sát giao thông (loại xe tải nhỏ, có dung lượng chất được chừng 10 chiếc xe máy) đậu bên hông đường với 2 chú công an, họ giơ hiệu lệnh bắt xe hắn phải dừng. Hắn ngạc nhiên, phản ứng đầu tiên là hắn nhìn đồng hồ tốc độ, thấy còn non một chút mới đến 50Km/giờ, hắn an tâm, biết mình trước sau chạy rất cẩn thận, không phóng nhanh vượt ẩu…

Người yêu của hắn thấy hắn sign tấp vào lề thì dáo dác hỏi:

– Anh định mua gì thế? (cô này rất háu ăn)

– Mua cái gì mà mua, các chú thổi còi! Hắn trả lời.

Dừng xe xong, hắn nhẩn nha, vừa lục giấy tờ tùy thân, của xe và bảo hiểm, bằng lái xe xong thì cũng vừa lúc một chú công an đi bộ đến.

Không chào hỏi gì cả, hắn lớn tiếng gắt:

– Các chú dừng anh lại là phải có lý do đấy nhá!

Chú công an này chừng 40 tuổi, tên là Hòa, đòi và chờ cho đến khi hắn đưa các loại giấy tờ xong thì mời hắn xuống xe theo chú ấy đến chỗ chiếc xe tải công vụ đang đậu đằng sau cách đó chừng 30 mét.

Hắn ấm ức nói với theo lần nữa trước khi xuống xe:

– Các chú phải cho anh biết lý do các chú dừng xe anh lại, anh chạy rất từ tốn, không chen lấn bậy bạ… không có cái kiểu hành dân muốn làm gì thì làm.

Chú công an tên Hòa đi đến chỗ chú công an khác tầm chừng 28 tuổi mà hắn đã quên mất tên, nói gì đó với nhau và nhường cho chú trẻ này làm việc với hắn.

Hắn hỏi mà giọng như quát:

– Xe anh có vấn đề gì? Chú phải giải thích vì sao các chú dừng xe anh lại.

Chú công an trẻ (khá bảnh trai) nhẩn nha móc trong túi quần ra một chiếc máy điện thoại di động loại Samsung đời mới màn hình to, lật lật vài cái, và cho hắn xem một cái hình và bảo:

– Trước đây chừng 6 phút xe anh chạy vượt tốc độ quy định 16Km/giờ, tức là anh chạy trong vùng dân cư với tốc độ 66Km/giờ.

Hắn chững lại, nhìn cái hình trên máy, đúng là xe mình, có ghi rõ thời gian và tốc độ chạy đúng như chú công an trẻ nói. Lúc đầu hắn hơi ngỡ ngàng bởi trong quá trình vừa chạy hắn luôn luôn đề ý tốc độ, còn chủ động nhường rất nhiều những xe tốc hành đường xa muốn vượt ẩu, hắn đã lái xe một cách rất chừng mực, bình thường không thể có chuyện chạy quá tốc độ được.

Hắn bắt đầu đấu khẩu, giọng vẫn cứ ra rả:

– Anh nói cho các chú nghe, hoàn toàn không có chuyện anh chạy qúa tốc độ, cả gia đình anh ở trong xe, anh phải giữ mạng sống cho mọi người chứ, đấy chú thấy cả nhà anh ràng dây an toàn, không những thế, anh rất tôn trọng sinh mạng của những người cùng tham gia giao thông. Có thể là trường hợp bất khả kháng anh phải tăng tốc để vượt qua một chướng ngại vật nào đó rồi trở lại ngay với tốc độ bình thường, các chú chụp được hình thì các chú cũng kiểm chứng được cái phong thái chạy xe của anh, anh vượt tốc độ trong tình huống nào…

Chú công an trẻ cắt ngang:

– Nhưng mà rõ ràng anh chạy quá tốc độ…

Hắn cướp lời:

– Anh đã nói với chú rồi, có thể là trường hợp bất khả kháng chú không biết à? Các chú là công an, các chú phải hiểu những tình huống này, nó là trường hợp đặc biệt, các chú phải biết, các chú phải biết châm chước cho dân nếu là những lỗi vô tình hoặc nhẹ. Trường hợp chạy không theo luật định gây nguy hiểm cho các đối tương tham gia giao thông khác, các chú cứ phạt không ai nói gì cả…

Chú công an trẻ lại ngắt lời hắn:

– Nhưng mà rõ ràng anh chạy qúa tốc độ, anh ở nước ngoài, phạm luật là có giấy gửi về nhà ngay chứ ai châm chước cho anh, ai cho anh cãi tay đôi, ai cho anh khiếu…

Hắn đớp lại liền:

– Chú nói sai rồi, việc thứ nhất, nếu phạm luật và máy chụp tang chứng (ta gọi là bắn tốc độ) thì chú nói đúng, nhưng chỉ đúng một phần, anh có quyền khiếu nại trong vòng 2 tuần lễ vì một lý do nào đó. Ở mặt sau của tờ giấy phạt luôn có phần kê khai phản biện này. Những trường hợp tóm dọc đường như các chú đây thì hoàn toàn khác, trước hết họ hỏi “Anh có khoẻ không?” (ý là có uống bia rượu gì không?) rồi thứ đến mới nói lý do, nếu là những lỗi nhỏ như tốc độ vượt không qúa đáng, chạy loạng quạng vì lạ đường, dừng bậy bạ ở chỗ không gây ra nguy hiểm, họ nhắc nhở, có khi ngó lơ, chúc bình an và cho đi, việc thứ hai là bảng bảo trên đường, các chú về bảo với cấp trên là bảng báo giao thông cứ như là gài bẫy chuột …

Chú công an trẻ lại ngắt lời hắn:

– Suốt nãy giờ toàn anh nói mà anh lại lớn tiếng nữa…

Hắn phản pháo liền:

– Anh có vấn đề với các chú nên anh phải nói, công an nước ngoài cũng là công an nhưng luôn thân thiện với dân. Anh về Việt Nam thấy các chú làm việc khác hẳn, tươi cười với dân là chuyện coi như phải mua, hơi chút là các chú hành dân, bắt bẻ dân từng ly từng tí, lại còn móc túi dân nữa, chuyện rõ như ban ngày, đừng có chối. Các chú họp hành nội bộ, cấp trên bảo với các chú là cái gì châm chước được cho dân thì phải châm chước, nên cảnh cáo và nhắc nhở đến sự nguy hiểm tính mạng…v.v…, có đúng thế không…

Chú công an trẻ nói lại:

– Cái đó không có trên văn bản…

Giận qúa hắn lại càng lớn tiếng:

– Thế công an ăn hối lộ của dân có trên văn bản không? Ở đây anh không nói các chú ăn hối lộ bởi các chú chưa lấy tiền của anh, nhưng chuyện ăn hối lộ của công an nó hà rầm trẻ con đứa nào cũng biết, chúng nó còn ngồi trong góc đếm giùm, đời thuở nào cứ gặp dân là mắt trước mắt sau…

Đang nói tới đây thì cô bạn gái của hắn sốt ruột, cũng khoảng 15 phút rồi chứ ít gì, cô ấy xuống xe, lững thững đến chỗ hắn, nghe tới đấy cô ấy nổi đóa (cộng sản con nhà nòi mà) bắt đầu giở nghề nhà báo cách mạng. Lúc này thì cô ấy quên cà hắn, cô ấy nói nào là thông tư số x của bộ, nào là văn bản số y của chú Nhanh, rồi anh hùng núp z, các chú chọn điểm kiểm tra không đúng quy đinh gây nguy hiểm giao thông, rồi báo chí đưa tin… và còn nhiều điều mà chính hắn cũng mới nghe lần đầu không thể nhớ nổi. Nói một thôi, đã và mệt cô ấy dừng và… ho.

Hắn, sau một hồi xả hơi, nói với chú công an trẻ (chú công an lớn tuổi tên Hòa thì đứng đầu kia làm nhiệm vụ với một công dân khác):

– Thật tình với các chú, anh không muốn gì cả, anh chỉ muốn các chú cư xử tử tế với dân, lỗi nhỏ, châm chước cho dân, nhắc nhở và cảnh cáo dân, như thế dân đội các chú lên đầu. Phạt 10-20US$ với anh không là gì cả, các chú cứ việc viết giấy phạt cho hẳn hòi, ghi rõ tên tuổi chức vụ ở dưới, ghi lệnh phạt, tình huống, thêm vào lời trình bày của anh là chỉ muốn công an thông cảm với những lỗi vô tình và nhỏ, và công an phải có thái độ nhã nhặn với dân, anh ước ao rằng khi anh rời đất nước, cái hình ảnh của công an ít nhất là nó còn luẩn quẩn êm đềm, còn… công an còn mình khi nghĩ đến…

Chú công an trẻ nghe tới đấy thì ngắt lời hắn:

– Anh bảo chị đi về xe đi!

Hắn suy nghĩ một chút rồi bảo với người yêu là chú ấy nói thế thì em về xe đi. Thế là cô ấy cắp tay sau đít đỏng đảnh trờ lại xe. Còn chú công an trẻ tay cầm giấy tờ xe của hắn với biên bản đã ghi gần xong.

Không biết đã họp kín với anh công an tên Hòa lúc nào, chú công an trẻ bảo với hắn:

– Anh thấy không, suốt nãy giờ hết anh nói đến chị nói, lại còn lớn tiếng nữa. Chúng em hoàn toàn chỉ làm nhiệm vụ. Vừa nói, tay chú ấy vừa trả lại bộ giấy tờ cho hắn, chú ấy còn chúc anh chị và cháu đi bình an, nhớ cẩn thận, ở VN người ta chạy ẩu lắm, hôm nay là cuối tuần say xỉn rất nhiều.

Thoáng chốc hắn ngạc nhiên, hoàn toàn hắn chẳng bị phạt mà cũng chẳng đút lót đồng nào. Mục đích của hắn ngay từ ban đầu là không phải chí phèo để tránh phạt. Hắn cũng phải công nhận là bọn hắn đã lớn tiếng thật, hình như những cái xấu nghe về công an hằng ngày nó nén trong lòng đã lâu, xui cho hai chú công an này hôm nay gặp hạn, bị ăn quả xổ.

Hắn cũng cảm thấy đôi chút ân hận vì sự lớn tiếng của mình. Hắn ngỏ lời cám ơn và nói:

– Anh cũng chỉ muốn nhìn các chú thân thiện, thật ấn tượng lần này với các chú. Chắc chắn anh sẽ mang theo hình ảnh và cảm giác này về bên kia, cho anh xin lỗi về sự lớn tiếng!

Trong lúc trở về xe, hắn cũng không quên chào chú công an tên Hoà. Một người dân đang bị xét giấy tờ cứ trố mắt nhìn, chẳng hiểu chuyện gì xảy ra cả..

Chui vào xe, đang cất giấy tờ thì hai chú công an đã chầm chậm chạy về phía trước, thùng xe vẫn trống. Khởi động được một lúc sau thì xe hắn bắt đẩu vượt xe của các chú công an vừa nãy (nhưng tốc độ không quá 50Km/giờ). Người yêu hắn (xinh), và cả chíp hôi (cũng xinh) nữa, vẫy tay chào tạm biệt các chú ấy. Cả hai chú công an nhìn sang tủm tỉm cười!

Đấy, rõ ràng "thằng ấy tuy là công an nhưng mà nó tốt thật!" Không phải các chú ấy không phạt hắn là các chú ấy tốt, nhưng mà là các chú ấy biết thế nào là bạn dân. Cái cảm giác nhẹ nhàng trong suốt chuyến đi nó kéo dài cho đến hôm nay, ra đến nước ngoài, chính xác là sau ba tuần khi rời quê hương không hề nhạt đi. Lòng hắn chùng lại.

Lần đầu tiên hắn có cảm tình với công an, hắn cảm thấy gần gũi với họ. Hắn muốn nhắn gửi là ai hoặc chú công an nào ở thị xã Gia Ray thuộc huyện Xuân Lộc có đọc được bài này, biết chú Hoà và chú trẻ là ai thì cho hắn chuyển lời thăm. Hắn sẵn sàng mời các chú ấy café cà pháo cuối tuần, ngay dịp tới.

Hắn nói thật tình.

Đinh Phương

___________

bài đã đăng của Đinh Phương


Phần Góp Ý/Bình Luận

Xin vui lòng bày tỏ trách nhiệm và sự tương kính trong việc sử dụng ngôn ngữ khi đóng góp ý kiến. Da Màu dành quyền từ chối những ý kiến cực đoan, thiếu tôn trọng bạn đọc hoặc không sử dụng email thật. Chúng tôi sẽ liên lạc trực tiếp với tác giả nếu ý kiến cần được biên tập.

Lưu ý: Xin vui lòng bỏ dấu tiếng Việt để giúp tránh những hiểu lầm đáng tiếc từ độc giả trong việc diễn dịch ý kiến đóng góp. Bài không bỏ dấu sẽ không được hiển thị. Xin chân thành cám ơn.


*

@2006*2018 damau.org ♦ tạp chí văn chương Da Màu Web services provided by InfoResources Center, Inc. Scroll Up Log in | Entries (RSS) | Comments (RSS)