- Tạp chí Da Màu – Văn chương không biên giới - https://damau.org -

Xám

 

 

 

Ô cửa mê man với đôi mắt mờ xám
nhìn những bóng đêm tràn ra như tinh dịch
mọi yên tĩnh làm cơn mưa trở nên ẩm ướt
con bướm đêm nằm chết bên chậu ngải cứu

Người phụ nữ sống trong bức tranh
đã lâu rồi không buồn than thở nữa
những vệt tóc rơi trên hồ nước thẳm
những bóng người không chân đi run rẩy

Khuôn mặt mùa Hè chây lười và uể oải
chiếc bình gốm vàng da qua trận sốt
những đóa sen phờ phạc thở
rụng xuống dần trong từng tiếng nấc

Mơ về rạng đông giữa bừa bộn chăn gối
con vẹt bay về với đôi cánh không náo loạn
những ngón tay cũng không còn hoảng hốt
cuộc đối thoại lơ lửng từ gương nở ra

Trong lắng nghe những mùi hương lẩn quất
dập dềnh loang dòng sông thức dậy
lời tiên đoán u ám đã già yếu
thủa chúng ta trôi vào trong ý nghĩ

Ô cửa mê man với đôi mắt mờ xám
mở ra một lối đi đến lòng ngày thăm thẳm.

 

 

 

.

bài đã đăng của Nguyễn Nhựt Hùng