Trang chính » Sáng Tác, Thơ Email bài này

Đợi và Chờ… ♦ Hy Vọng và Thất Vọng…

0 bình luận ♦ 9.04.2015

 

 

 

Đợi và Chờ Không Biết Cái nào Đến Trước?

 

Như cây mọc, nó chờ đợi gì? Bốn mùa hay mưa nắng? Những lập lại cần gì phải chờ. Những thói quen cần gì phải đợi. Những luân hồi không ý nghĩa xanh tươi. Nó chờ đợi gì? – Một đàn chim từ phương xa, bất chợt đậu lên cành kể lể. Những chuyện không ngờ, không biết, không đoán ra. Những chuyện tin hay không tin, không quan trọng nhưng tò mò cho rễ mọc sâu hơn.

Như sông chảy, nó chờ đợi gì? Ngày về biển hay ngày nước cạn? Không, nó chờ hội ngộ những dòng sông. Nơi suối kể chuyện dài trên đỉnh núi, chuyện những dốc đèo, đá tảng, hang sâu. Nơi nước lớn kể mênh mông có giới hạn lúc chân trời xây hư ảo cầu vồng. Có tạo hóa hay không, có gì đáng suy tưởng. Đường bảy màu tạo dựng bởi nắng với nước rơi.

Như núi sừng sững, nó chờ đợi gì? Mỏi mòn hay bất tử? Ngày trở thành sa mạc hay cao nhất trần gian? Những ước mơ mang theo khổ lụy để cuối cùng tắt thở. Núi không đợi chờ: ngày khát gió, đêm đói trăng.

Như cục phân, nó chờ đợi gì? Nó chẳng chờ gì cả. Chờ càng lâu, ruồi nhặng càng nhiều. Nếu là cục phân, hãy mau tan ra thành đất. Từ nơi này, không chừng sẽ bón một cây cao. Một cây cao, không chừng sẽ nở hoa thơm ngát.

Như Đợi Chờ, nó chờ đợi gì? Nó chờ đợi nó. Chuyện đến rồi, sẽ hết đợi chờ. Chuyện không đến sẽ hóa đợi chờ thành vô hạn.

Phải chăng chúng ta đều sống để đợi chờ?

 

 

 

Hy Vọng và Thất Vọng Không Biết Cái Nào Chết Sau? Hay Chết Một Lượt?

 

Phải chăng chúng ta đều sống để hy vọng?

Hy Vọng có trước hoặc có sau Thất Vọng, hoặc cả hai đều có trước Vô Vọng? Hoặc cả ba đều có sau Ảo Vọng?

Một người đi bộ quá lâu, hy vọng tìm một chỗ nghỉ; rồi thất vọng vì chỗ nghỉ không thể ngồi. Tiếp tục đi, chỉ thấy đồng không mông quạnh, lòng sinh ra vô vọng; rồi hận sầu vì ảo vọng chỗ ngồi.

Người tranh nhau ngồi cao, ngồi tận trời càng tốt.

Người chê nhau ngồi thấp, ngồi sát đất càng hèn.

Ai ngồi thấp nhất? Chính là Đức Phật. Ai ngồi cao nhất? Chưa ai biết, mọi người đang hy vọng.

Một người đi bộ quá lâu, ảo vọng một chỗ ngồi nghỉ. Nhìn thấy đình làng xa xa, hy vọng nổi lên, vọng động chạy đến. Quả thật, mái che, gió mát, như ý nguyện, không biết thất vọng là gì. Bắt đầu ảo vọng một chỗ ngồi tốt hơn.

Chỗ ngồi nào tốt nhất? Chỗ ngồi vô vọng.

Chỗ ngồi nào hay nhất? Chỗ ngồi ảo vọng.

Chỗ ngồi nào dễ nhất? Chỗ ngồi thất vọng.

Một người đi bộ, bất chợt trúng gió ngã lăn. Không kịp ảo vọng. Không kịp hy vọng. Không kịp vô vọng. Không kịp thất vọng. Chỉ kịp tắt thở.

Phải chăng tất cả chúng ta đều sống để chết?

 

 

 

.

bài đã đăng của Ngu Yên


Phần Góp Ý/Bình Luận

Xin vui lòng bày tỏ trách nhiệm và sự tương kính trong việc sử dụng ngôn ngữ khi đóng góp ý kiến. Da Màu dành quyền từ chối những ý kiến cực đoan, thiếu tôn trọng bạn đọc hoặc không sử dụng email thật. Chúng tôi sẽ liên lạc trực tiếp với tác giả nếu ý kiến cần được biên tập.

Lưu ý: Xin vui lòng bỏ dấu tiếng Việt để giúp tránh những hiểu lầm đáng tiếc từ độc giả trong việc diễn dịch ý kiến đóng góp. Bài không bỏ dấu sẽ không được hiển thị. Xin chân thành cám ơn.


*

@2006*2018 damau.org ♦ tạp chí văn chương Da Màu Web services provided by InfoResources Center, Inc. Scroll Up Log in | Entries (RSS) | Comments (RSS)