Trang chính » Sáng Tác, Thơ Email bài này

Bí Mật Tình Yêu Không Có Trong Thơ Tình

0 bình luận ♦ 4.02.2015

 

 

 

Mưa và sông gặp nhau trên mặt nước. Thấm vào nhau, theo xuân hạ thu đông, vượt thăng trầm hướng về thế giới biển.

Trong thế giới đất, mưa và sông, cùng nhau nước ngọt.

Ai biết?

Nước ngọt ra sao khi vào muối mặn đại dương?

“Ngọt và mặn đều buồn,
khác nhau:
Ngọt buồn như khổ đau phải buồn.
Mặn buồn như không buồn, biển vô thường vốn buồn chung thân.
Sông về biển hóa thân.
Ngọt về mặn chung thân để buồn.”

Mưa và sông gặp nhau trên mặt nước

Như em gặp anh

Theo xuân hạ thu đông, vượt bao nhiêu biến đổi thăng trầm

Yêu nhau cho đến ngày nào, ai biết?

Dù ngày ấy ra sao, mưa và sông ước ao mặn mà: Ước ao ăn ở một nhà, ra vào đụng chạm kẻo mà nhớ thương.

Cảnh mưa trên sông là cảnh rất buồn. Mờ mờ rơi. Lành lạnh gió. Sóng nổi lên nhận chìm cảnh trời mây yên tĩnh vừa in xuống trước cơn mưa. Chắc là em nhớ, mưa trên sông Trường Úc.

Mùa xuân có lá, có hoa, thì mùa đông sẽ héo úa, xóa tan hy vọng. Mùa hè nắng đẹp, chim bay, cá vui hội gia đình, thì mùa thu báo tin mất mát, trên màu lá hồi quang. Chắc em còn nhớ mùa thu Dardanelle, Arkansas.

Làm sao có được mùa thứ năm, khi thời tiết do thiên nhiên phân định, khi con người không có quyền lực về thời gian; có chăng, chỉ là ước mơ.

Tình anh và em hoang mang như vậy.

Chắc em còn nhớ: Ở Tuy Hòa có hè phố vắng đêm cuối tuần, đưa em đi, lần đầu hai đứa hôn nhau, vụng về xém ngã. Phố Tuy Hòa có vỉa hè bắt đầu, nơi mưa gặp sông, nơi nước ngọt hòa nhau thành nước miếng, chảy vào máu, theo xuân hạ thu đông, vượt thăng trầm hướng về thế giới tình yêu.

Đi bên nhau bao nhiêu lần, rồi em? Vậy mà muốn đi mãi. Bước chân Nha Trang, bước chân Qui Nhơn, bước chân Đà lạt, bước chân Sài Gòn, bước anh và em. Những ngày tháng đó thật hạnh phúc. Em ngây thơ nhất thiên hạ, anh ngây thơ thứ nhì, chỉ biết ôm nhau sờ nhau, cắn răng không nói năng gì.

Chắc em còn nhớ: Ở Đà Lạt có tất cả những thứ cho tình nhân cần thiết yêu đương. Trời lạnh ở nhiệt độ lãng mạn. Đất trời buồn buồn dây dưa cho dù có nắng mùa hè. Có những con hẻm Trương Chi Mỵ Nương, những con dốc Lan và Điệp, những ngả đi Trọng Thủy Mỵ Châu, những lối về Tiên Dung Chử Đồng Tử; thung lũng Lục Vân Tiên Kiều Nguyệt Nga, ngọn đồi Trống Mái. Mỗi nơi hẹn hò đều có tên gọi cho tình lúc được lúc không; anh và em thường hẹn, nơi Ngã Ba Chùa, tên riêng là Thúy Vân, Thúy Kiều, Kim Trọng. Không biết bây giờ Mã Giám Sinh, Thúc Sinh, Từ Hải đã về đâu?

Chắc em còn nhớ: Ở Sài Gòn có bến xe đò nơi anh đón em về bằng xích lô. Kéo màn che mưa, không ai thấy, hai đứa ôm nhau. Trời mưa lâm râm, cây trâm có trái, ai hái trái trâm? Đêm Sài Gòn, đi đâu cho bằng giăng mùng ngủ ngoài lan can. Ngủ cho sạch, rách cho thơm. Có trăng sao thấy rõ, hai đứa yêu nhau suốt đêm. Chẳng ăn được quả, vin cành cho cam. Đến 6 giờ sáng, uống cà phê ăn bánh bao đầu hẻm, em vẫn còn trinh nữ.

Kể chuyện xưa vài ngàn trang chưa hết, tựu chung chỉ yêu đương. Ai mà chẳng yêu. Ai mà chẳng thao thức chữ tình? Hết người này kể, đến người khác. Làm như chưa ai đau khổ, thương nhớ, thất vọng vì yêu. Làm như cả nước, cả dân chỉ thích yêu. Làm như cả trẻ lẫn già, tuổi nào cũng yêu say đắm. Đặc biệt, hình như họ yêu rất giống nhau. Không có tình yêu bắt chước, chỉ có bắt chước kể lại tình yêu. Rainer Maria Rilke viết, làm thơ tình rất dễ nhưng khó hay.

Thôi thì ngưng làm thơ tình, để giờ bàn về chuyện lầm lẫn:

Hiểu, lầm lẫn chữ Yêu,

tưởng Yêu đồng nghĩa miêu tả Tình,

tưởng Yêu là bóng hình, là chung số mệnh Tình đang Yêu.

Tình và Yêu là hai thứ

khác nhau

như một cặp song sinh nhìn giống như đúc

nhưng có hai quả tim và hai đời sống riêng

lúc trẻ họ thường gặp, về già tự dưng xa cách.

Tình cần thực tế, nếu hoang đường sẽ chia ly

Yêu chỉ cần tưởng tượng, thường chấm dứt sau mùa trăng mật.

Thông thường yêu bắt đầu, cho tình kéo dài đến chết. Tình bám sát hai người, trong khi yêu ngẫu hứng lân la.

Có tình chưa hẳn được yêu

Có yêu chưa hẳn được tình

Khi bạn cảm thấy say đắm, mê man, cầm tay nàng, bạn có nói: “Anh tình em.” Không, bạn sẽ nói: “Anh yêu em.”

Vì sao tình chỉ đẹp khi còn dang dở vì yêu lúc nào cũng vui cho dù ngắn hoặc dài.

Điều bí mật hóa Yêu và Tình thành một, như Lan và Điệp, như Trọng Thủy Mỵ Nương, như Tiên Dung Chử Đồng Tử, như những kẻ bên nhau suốt đời hạnh phúc, như anh và em: chính là

Rung động miên man.

Rung động cháy lên như lửa, soi sáng hai người trong tối đen mê muội:

máu họ sôi

tim họ chín

trí họ dư thừa.

Không bao lâu sau, lửa tắt.

Gạo nấu thành cơm, ván đóng thành thuyền. Ăn cơm rồi sang sông, mai mốt mới hay chuyện vợ chồng, thường vì lỡ. Coi như chị đã sang sông đắm đò.

Cảm tưởng: Rung động thường bị hiểu lầm.

Làm sao rung động liên miên, tình yêu sẽ bền vững.

Làm sao rung động xuất hiện nhiều lần cùng một đối tượng, tình yêu sẽ tự nhắc nhở bởi say mê.

Người nữ thường lầm, khi sống hiền hậu, nuông chiều hoặc trang điểm đẹp để giữ chồng. Xấu cũng được, ác cũng được, miễn làm chồng rung động, người ấy sẽ không đi đâu.

Người nam thường lầm, khi cố lập công danh, làm giàu, cưng chiều để giữ vợ. Nghèo cũng được, đánh đập cũng được, miễn làm vợ rung động, người ấy sẽ ở mãi bên cạnh.

Nhưng tốt hơn:

Yêu em, trẻ đã yêu,

yêu đến chiều yêu cả nhăn nheo,
tuổi già cảm xúc trả treo,
dùng hoang tưởng ngòng ngoèo đam mê.
Tình muôn thuở phải gần kề.
Yêu muôn thuở phải đi về có nhau.
Đêm đêm quên bạc đầu,
xoa lưng hỏi tình đau chỗ nào?

Hoá tim hỏa diệm sơn, mỗi ngày âm ỉ cơn ái tình, trăm mưu ngàn kế bình sinh, giữ cho lửa sáng cho mình yêu nhau:
Thì ra tại chỗ này đau,
xoa cho đắm đuối, xức dầu cho thương.
Bỗng dưng tình nổi phi thường.

Cho dù mai mốt ra sao, bây giờ xin chỉ ước ao mặn mà: Ước ao ăn ở một nhà, ra vào đụng chạm kẻo mà nhớ thương.

Người ta nói:

Yêu cho nhớ

Tình cho thương

Yêu như mưa hoà vào sông, tình theo xuân hạ thu đông, vượt ngàn dặm thăng trầm, nước vẫn ngọt.

Sóng là rung động của sông; lấp lánh đẹp bình minh; sóng sánh đẹp hoàng hôn; nhấp nháy đẹp trăng sáng.

Sóng rung động suốt dòng sông chảy, làm cho sông sống đẹp một đời.

Mưa và sông cùng nhau về biển

như anh và em trên đường về thế giới bên kia

Biển có Long vương, ngư nhân hay toàn người chết đuối, không ai biết, chúng ta không cần biết làm gì.

Biển chia lìa mưa và sông, biến thành nước mặn

như chết sẽ chia lìa chúng ta.

 

 

GHI:

Chữ in đậm là trích ca dao hoặc lời nói của người khác.

bài đã đăng của Ngu Yên


Phần Góp Ý/Bình Luận

Xin vui lòng bày tỏ trách nhiệm và sự tương kính trong việc sử dụng ngôn ngữ khi đóng góp ý kiến. Da Màu dành quyền từ chối những ý kiến cực đoan, thiếu tôn trọng bạn đọc hoặc không sử dụng email thật. Chúng tôi sẽ liên lạc trực tiếp với tác giả nếu ý kiến cần được biên tập.

Lưu ý: Xin vui lòng bỏ dấu tiếng Việt để giúp tránh những hiểu lầm đáng tiếc từ độc giả trong việc diễn dịch ý kiến đóng góp. Bài không bỏ dấu sẽ không được hiển thị. Xin chân thành cám ơn.


*

@2006*2018 damau.org ♦ tạp chí văn chương Da Màu Web services provided by InfoResources Center, Inc. Scroll Up Log in | Entries (RSS) | Comments (RSS)