Trang chính » Sáng Tác, Thơ Email bài này

Je Suis Charlie. Nous Sommes Charlie.

0 bình luận ♦ 15.01.2015

 

 

 

Je Suis Charlie. Nous Sommes Charlie.

Ngày 11 tháng 1 năm 2015, hơn bốn mươi lãnh tụ, hơn một triệu ba người, tay trong tay, bước đi lúc ba giờ trưa, trong thành phố Paris, bảo vệ quyền tự do báo chí Charlie Hebdo, “Je Suis Charlie,” bảo vệ nạn nhân khủng bố “Je Suis Ahmed.” Bảo vệ quyền được sống bình an, “I Am Muslim & I Am Against Terrorism.” Nếu linh hồn quá vĩ đại, vì sao ẩn núp trong thân xác bé bỏng, chết một cách dễ dàng?

Dù chảy máu, Paris vẫn thơ mộng; hoặc Paris lãng mạn lâu ngày cần bị đổ máu nhắc nhở đời sống đã đổi thay?

Mỗi đời sống chưa chịu thay đổi là mỗi thất bại của linh hồn, không có khả năng thẩm thấu sự thèm thuồng của lưỡi chết.

Sống là thở liên tục những thói quen liên hoàn

những thói quen cần phá vỡ

cần thắp sáng, cần thói quen mới, cần trổ lại mùa hoa

đó là việc của linh hồn

nhưng hồn đi vắng từ thế kỷ hai mươi, chưa về thế kỷ hai mươi mốt.

Đố ai biết linh hồn ở đâu?

Mỗi người chết vì bạo động là mỗi thất bại của Thượng Đế, không bảo vệ nổi người dân hoặc con chiên không lạc đàn, vẫn bị sói ăn thịt.

Đố ai biết Thượng Đế đang làm gì?

Tôi là Charlie:

“Tôi biết.”

Khóc Thét Cho Tự Do, A cry for Freedom, Thủ tướng Do Thái: Benjamin Netanyahu và tổng thống Palestine: Mahmoud Abbas đứng chung, đi chung tại Paris, Je suis Charlie, nhưng không cùng về Jerusalem. Tổng thống Barack Obama không có mặt vì bận khóc thét cho tự do ở Hoa Kỳ, nơi khủng bố có nghĩa tương đương với đảng phái cực đoan.

Các tổng thống, các thủ tướng, các chủ tịch, các lãnh tụ, các tướng lãnh đang đi dưới bầu trời Paris, cao thấp 40 độ F, không mưa nhưng lạnh và ảm đạm; không chừng cần thêm nhiều khủng bố để dựng Hội Nghị Diên Hồng chân thật. Cảm ơn IS chăng?

Họ bước không đều nhưng vẫn tiến tới. Nous sommes Charlie. Đố ai biết mỗi vị đang nghĩ gì?

Tôi là Charlie:

“Tôi biết.”

Khi cuộc trưng cầu ý muốn chống khủng bố tàn dần theo ngày, tôi bắt đầu kể cho lịch sử về viên đạn bắn xuyên qua thân xác, linh hồn bỏ chạy, để nỗi sợ hãi một mình trong cơn hấp hối.

Tên sát thủ quá tin linh hồn, bắn hơn 50 phát AK 47, la to: Allahu Akbar, Thượng Đế vĩ đại. Họa sĩ biếm họa quá tin linh hồn, thì thầm cầu nguyện, cứu con Chúa ơi. Thượng Đế đứng giữa, bắt không hết đạn bay, mười hai người chết, mười một người bị thương.

Thế chiến thứ ba, thế chiến của các Thượng Đế. Như một thuở Phong Thần diễn nghĩa, như lúc hỗn mang các thần Hy Lạp đánh nhau, như chiến tranh thiên đàng địa ngục. Allah một bên, Chúa một bên, còn Phật ở bên nào?

Anh Lassana Bathily cứu sáu khách hàng, giấu vào tủ lạnh hư, thoát nạn khủng bố bắt con tin ở tiệm Hyper Cacher. Trong khi Yohan Cohen hy sinh tính mệnh vì cứu em bé ba tuổi. Ai chết và ai thoát chết, đố ai giải thích được?

Tuần tới, Charlie Hebdo in hơn cả triệu bản báo thay vì sáu chục ngàn, tự do báo chí gửi không đến bên kia thế giới. Đố ai biết vì sao?

Không hiểu, nếu tôi không vẽ tranh biếm họa thủ lãnh khủng bố, liệu tôi có bị bắn tử hình? Quá muộn để đặt câu hỏi. Hãy hỏi trước khi quá muộn.

Đố ai biết được, nên hỏi điều gì?

“Tôi biết.”

Tôi là Charlie.

 

 

 

.

bài đã đăng của Ngu Yên


Phần Góp Ý/Bình Luận

Xin vui lòng bày tỏ trách nhiệm và sự tương kính trong việc sử dụng ngôn ngữ khi đóng góp ý kiến. Da Màu dành quyền từ chối những ý kiến cực đoan, thiếu tôn trọng bạn đọc hoặc không sử dụng email thật. Chúng tôi sẽ liên lạc trực tiếp với tác giả nếu ý kiến cần được biên tập.

Lưu ý: Xin vui lòng bỏ dấu tiếng Việt để giúp tránh những hiểu lầm đáng tiếc từ độc giả trong việc diễn dịch ý kiến đóng góp. Bài không bỏ dấu sẽ không được hiển thị. Xin chân thành cám ơn.


*

@2006*2018 damau.org ♦ tạp chí văn chương Da Màu Web services provided by InfoResources Center, Inc. Scroll Up Log in | Entries (RSS) | Comments (RSS)