Trang chính » Chụp và Chép, Sáng Tác, Truyện thình lình Email bài này

Những nạn nhân đầu tiên của mùa Thu

nannhanmuathu5

Sáng sớm. Hắn rời nhà, chậm rãi băng qua con đường trải nhựa vắng hoe, và quẹo trái để đi vào lối mòn nhỏ rợp bóng cây. Từ đây, đi thêm khoảng hai trăm thước nữa sẽ gặp chiếc cầu nhỏ sườn sắt cong vòng, lát gỗ. Qua khỏi cầu, lối mòn tách làm hai. Nếu đi thẳng chừng vài mươi bước sẽ thấy chiếc hồ. Hồ khá rộng, chu vi khoảng 2 km, bao quanh bởi con đường dành cho khách bộ hành và người đi xe đạp. Lúc mới đến ở vùng này, con đường vòng quanh hồ là lộ trình ưa thích của hắn trong những cuộc đi bộ buổi sáng, một “công việc” khá nhàm chán mà hắn cố gắng thực hiện đều đặn với hy vọng điều này sẽ giúp trì hoãn nhịp độ suy sụp về mặt sức khỏe của mình. Tuy nhiên, việc chiếc hồ nằm song song với dãy đường sắt dành cho các chuyến xe điện/metro đi vào thủ đô khiến hắn thường xuyên bị quấy rầy bởi âm thanh ồn ào của những chuyến xe sầm sập lui tới. Buổi sáng sớm, mặt hồ yên ắng, và xe điện, có cái gì đó không ăn khớp cho lắm!

Đôi khi hắn chọn rẽ trái khi đi qua khỏi chiếc cầu nhỏ. Con đường bên trái dẫn đến một lối đi dành cho xe đạp có tên là “nhánh Đông Bắc.” Lối đi nhỏ, chưa đến 2 mét, tráng nhựa, có những vạch ngắn màu vàng ở tim lộ. Con lộ đi xuyên qua khu rừng cây, trong đó các loại cây phong chiếm đa số. Vào mùa Hè, rừng cây xanh ngắt. Mùa Đông, rừng xám xịt, trơ trụi. Ở một đoạn, bóng lá thưa đi khi con lộ bắt đầu chạy dọc theo dãy hàng rào lưới sắt của cái phi trường xưa nhất thế giới. Nghe nói một trong hai anh em nhà Wright đã đến đây vào đầu thế kỷ 20 để huấn luyện hai sĩ quan của quân đội Mỹ cách lái chiếc máy bay hiện đại nhất vào thời điểm đó, máy bay cánh đôi mỏng mảnh mô đen “1909 Wright Military Flyer!” Cái phi trường nhỏ xíu và cũ mèm này vẫn tiếp tục hoạt động cho đến bây giờ, và vào những hôm xui xẻo, hắn phải chịu đựng tiếng động cơ ồn ào của chiếc máy bay cánh quạt đang cất cánh hoặc hạ cánh trên cái phi đạo duy nhất. Thay vì tiếp tục đi theo con lộ nhánh Đông Bắc, vốn kéo dài thêm bốn năm km nữa, hắn có thể rẽ vào một “nhánh” lộ khác dẫn vào cái công viên nhỏ nằm cạnh phi trường. Cuối con lộ là một tòa nhà lớn bỏ hoang, mái nhà cánh bên trái dột nát, để lộ ra những sườn gỗ đen đủi. Hắn thường quanh quẩn trong khuôn viên tòa nhà hoang vắng này một tí trước khi quay trở lại con đường cũ để kết thúc chuyến đi bộ hàng ngày của mình.

Sáng nay hắn lại rẽ trái sau khi qua cầu, không vì một lý do rõ ràng nào hết. Mặt đường loáng ướt bởi nước đọng lại từ cơn mưa nhỏ đêm qua, và những chiếc lá nâu lá đỏ, lá vàng nằm la liệt. Hắn không ngạc nhiên vì quang cảnh này. Chiều hôm qua hắn đã nhìn thấy cây phong cao lớn bên nhà hàng xóm vật vã trong mưa gió, rãi bầy lá vàng lá nâu trên bãi cỏ sau nhà hắn. Vào lúc đó, hắn chỉ có thể nhăn nhó nghĩ đến lượng lao động cần thiết phải đầu tư vào việc cào dọn đám lá này. Bây giờ, thả bước trên con lộ nhỏ sở hữu bởi… mọi người, hắn có thì giờ để nghĩ đến câu thơ cổ Ngô đồng nhất diệp lạc/Thiên hạ cộng tri thu. Trên thế giới, đã có hàng trăm, thậm chí hàng ngàn những áng thơ văn tuyệt tác ca tụng mùa Thu. Ngay cả ở Việt nam, nơi cây phong hiếm còn hơn… lá mùa Thu, cũng có Nguyễn Du với Rừng phong (ở mô rứa?) Thu đã nhuộm màu quan san! Màu quan san đẹp não nùng, cho nên lá phong ơi, hãy rụng. Rồi mạch dẫn nhựa cây đóng lại, dưỡng chất cạn dần, cuống lá héo khô, và chỉ một cơn gió nhẹ, lá lìa cành. Đâu chỉ nhất diệp lạc, mà lá rụng đầy trời. Lá, nạn nhân đầu tiên của mùa Thu.

Hắn tiếp tục bước trên con đường đầy xác lá dẫn đến tòa nhà bỏ hoang. Thỉnh thoảng, hắn bắt gặp một vài chiếc lá khô với góc lá vễnh cong bướng bỉnh, như một xác chết cứng quèo, khô khốc. Đây chắc là những chiếc lá mới rụng sáng nay, chưa kịp bị dày xéo bởi khách bộ hành. Chúng nổi bật lên một cách lạc lõng, như thể không muốn hòa nhập cùng đám lá nằm bẹp dí trên mặt đường ướt át một cách cam chịu. Chúng ồn ào lạo xạo dưới gót giầy của hắn, “Chúng tôi ghét mùa Thu!” hắn đoán chừng chúng đang kêu la như thế mỗi khi bị dày đạp.

Hắn dừng lại, lôi ra từ túi quần chiếc điện thoại di động. Quỳ gối trên con đường mòn ướt át., hắn muốn chụp bắt cái điều vừa đến với hắn qua hình ảnh chiếc lá khô với góc lá vễnh cong bướng bỉnh bên cạnh đám xác lá cam chịu nằm bẹp dí trên con lộ nhỏ ướt át một buổi sáng đầu mùa Thu. Vào lúc hắn cho rằng đã tìm được góc cạnh thích hợp cho bức ảnh, có tiếng chuông xe đạp leng keng vang lên từ phía sau. Có thể hắn không nghe thấy vì quá chú tâm vào việc chụp hình, có thể hắn có nghe nhưng lại nấn ná để chụp bắt cái góc cạnh tốt nhất cho bức hình và do đó không kịp né tránh, hoặc cũng có thể người đi xe đạp, vì bất ngờ, không né kịp gã đàn ông nằm bò giữa đường ngay sau một khúc quanh khá gắt. Bất kể tai nạn xảy ra vì lý do nào, hắn chỉ kịp nghe tiếng chửi thề và toàn thân hắn ngã sấp về phía trước, đầu đập vào mặt đường nhếch nhác đầy lá rụng, mắt tóe đom đóm.

Hắn nằm co quắp trên con lộ nhỏ, một cánh tay vắt qua đầu, trông như một xác lá khô bướng bỉnh. Tai hắn vang lên tiếng đập cánh vi vu của ruồi nhặng, mỗi lúc mỗi lớn dần. Đầu óc quay cuồng, và hắn nghĩ mình sắp ngất đi. Trong cái chớp mắt trước khi rơi vào cơn hôn mê, hắn tìm thấy cái tựa thích hợp cho bức ảnh hắn vừa chụp. Những nạn nhân đầu tiên của mùa Thu! Khá chuẩn, hắn nghĩ. Và yên tâm trôi vào cơn mê thiếp.

16.10.2014

bài đã đăng của Phùng Nguyễn


1 bình luận »

  • black raccoon viết:

    Những nạn nhân đầu tiên của mùa Thu!

    Lá, nạn nhân đầu tiên của mùa Thu. (PN)
    … có thể hắn có nghe nhưng lại nấn ná để chụp bắt cái góc cạnh tốt nhất cho bức hình và do đó không kịp né tránh, hoặc cũng có thể người đi xe đạp, vì bất ngờ, không né kịp gã đàn ông nằm bò giữa đường ngay sau một khúc quanh khá gắt.(PN)

    Một bài tuỳ ký đẹp. Tuy nhiên, theo tác giả PN thì lá là nạn nhân của mùa Thu. Và “hắn”, nhân vật chính, là nạn nhân của lá. Lá mùa Thu. Lá phong vàng. Nghĩa là, cũng là nạn nhân của mùa Thu. Ở những quốc gia Bắc Mỹ như Hoa Kỳ hoặc Canada, mùa Thu, lá phong vàng đỏ, màu vivid đẹp rực rỡ.

    Nhưng thật sự nạn nhân là ai? Tôi thấy, nạn nhân chính là anh chàng lái xe đạp. Dưng không, đụng ngay một người đứng giữa đường tại một khúc quanh gắt! Khiến té bò cạng (Không chừng anh ta cũng đang đi ngắm lá phong vàng). Người phải chịu trách nhiệm chính là “hắn”. Mùa thu không có lỗi.

Phần Góp Ý/Bình Luận

Xin vui lòng bày tỏ trách nhiệm và sự tương kính trong việc sử dụng ngôn ngữ khi đóng góp ý kiến. Da Màu dành quyền từ chối những ý kiến cực đoan, thiếu tôn trọng bạn đọc hoặc không sử dụng email thật. Chúng tôi sẽ liên lạc trực tiếp với tác giả nếu ý kiến cần được biên tập.

Lưu ý: Xin vui lòng bỏ dấu tiếng Việt để giúp tránh những hiểu lầm đáng tiếc từ độc giả trong việc diễn dịch ý kiến đóng góp. Bài không bỏ dấu sẽ không được hiển thị. Xin chân thành cám ơn.


*

@2006*2018 damau.org ♦ tạp chí văn chương Da Màu Web services provided by InfoResources Center, Inc. Scroll Up Log in | Entries (RSS) | Comments (RSS)