Trang chính » Sáng Tác, Thơ Email bài này

Cây Đậu Tương Tư ♦ Linh Xác

1 bình luận ♦ 17.10.2014

 

 

 

Cây Đậu Tương Tư

 

Hạt đậu đỏ bầm
Cậu bé nuốt vào vì trò nô lệ
hạt đậu không tiêu chôn rất sâu.

Cậu bé yêu chị hàng xóm. Chị nói bò, cậu bò. Chị nói đi, cậu đi. Chị nói nằm, cậu nằm. Chị nói cởi áo quần, cậu không dám.
Anh đầu phố kể chuyện hạt đậu tương tư, màu đỏ bầm, nuốt vào sẽ thương nhớ. Cậu không dám mời chị, đành nuốt một mình.
Bao nhiêu ngày qua, hạt đậu không tiêu. Đôi khi nhớ lời chị nói, cậu cởi hết áo quần, nằm nhìn đêm đen.
Một đêm sinh nhật mười hai tuổi, bỗng dưng hạt đầu nẩy mầm. Nhanh chóng mọc ra từ bụng, cây đậu tương tư.
Càng ngày cây mọc càng cao. Thương nhớ càng dữ dội. Chẳng còn cách nào hơn, cậu tước lá, bẻ cành, nhổ tận gốc.
Trước ngày chị hàng xóm lấy chồng dặn cậu: Đừng cho ai biết trò nô lệ.
Đêm đó, từ trong bụng, cây đậu lại mọc lên.

 

 

 

Linh Xác

 

Linh hồn phải chăng là xà phòng, tắm rửa thân xác khi bị ghẻ lở? Một loại chữa bệnh ngoài da hiệu nghiệm. Quảng cáo khắp nơi và có khuyến mãi lên trời.
Đúng hơn, linh hồn là thuốc dán, bám chặt vào thân xác, lựa những nơi có mụt nhọt.
Linh hồn không sinh ra một lượt với thân xác, sinh ra với trí khôn.
Linh hồn cao lớn nhanh hơn tuổi. Thoáng chốc đã già. Ôm lấy thân người như nhập viện dưỡng lão.
Ai cũng sợ linh hồn bị bệnh, phạm pháp, bị giam tù.
Ít ai ngờ linh hồn là cai ngục.
Không có tù, cai ngục sẽ làm gì?

Một đêm, tôi mơ thấy linh hồn
đen bầm và nhầy nhụa
không có mặt, không có tay nhưng có cánh bay
và biết bóp cổ.
Khi thức giấc, thấy dấu tay nhớt nhợt mồ hôi.

Bây giờ, qua bao thăng trầm hỗn loạn
Tôi cảm giác linh hồn không phải xà phòng thuốc dán. Linh hồn là thân xác.
Còn thân xác chính là linh hồn.

 

 

 

.

bài đã đăng của Ngu Yên


1 bình luận »

  • thường mộng viết:

    Sáng chủ nhật không biết đi đâu,ngồi đọc “Linh Xác”…Đã mấy năm rồi tôi không tốn một xu nào cho cái tạp chí từ thiện nầy,còn ngôn loạn giữa đúng và sai,đạt cùng không đạt…
    Chỉ là hai tiếng “cảm ơn”,nó không nói được gì,nhẹ hơn cánh hoa rơi-bây giờ là mùa Thu-nhỏ hơn tiếng lá vàng thổn thức ở một nơi nào đó.
    Mùa sẽ qua.
    Chữ nghĩa có phải là hành trang.
    Thật sự cần có chiến tranh cho con người biết sám hối.
    Thân xác cùng linh hồn.
    Địa Ngục mờ ra và Thiên Đường đóng lại.
    Con voi không vòi.
    Vẫn còn đôi cánh của loài chim di…

    Cảm ơn.

Phần Góp Ý/Bình Luận

Xin vui lòng bày tỏ trách nhiệm và sự tương kính trong việc sử dụng ngôn ngữ khi đóng góp ý kiến. Da Màu dành quyền từ chối những ý kiến cực đoan, thiếu tôn trọng bạn đọc hoặc không sử dụng email thật. Chúng tôi sẽ liên lạc trực tiếp với tác giả nếu ý kiến cần được biên tập.

Lưu ý: Xin vui lòng bỏ dấu tiếng Việt để giúp tránh những hiểu lầm đáng tiếc từ độc giả trong việc diễn dịch ý kiến đóng góp. Bài không bỏ dấu sẽ không được hiển thị. Xin chân thành cám ơn.


*

@2006*2018 damau.org ♦ tạp chí văn chương Da Màu Web services provided by InfoResources Center, Inc. Scroll Up Log in | Entries (RSS) | Comments (RSS)