Trang chính » Sáng Tác, Trích đoạn tiểu thuyết Email bài này

trích Mùi Chồng

 NguyenHiep-MuiChong-bia

 

 

 

Chương Một

 

I.

Rừng Mật khu A2. Đêm. Pháo nổ rất gần xới tung đất đá. Tiếng súng dữ dội, rồi thưa dần. Trên bầu trời chỉ còn xoẹt đùng mấy đường đạn lửa thưa thớt. Cả cánh rừng chìm vào im ắng. Du kích bò ra khỏi hầm. Chiếc bi đông nhôm méo mó chuyền tay nhau, họ chỉ ngửa cổ chạm vào miệng bi đông, thấm liếm làn môi nứt nẻ, không có giọt nước nào. Những khẩu súng AK đầu gắn lưỡi lê đặt chụm lại theo hình tháp. Những khúc củi khô cũng đặt chụm đồng dạng. Họ đốt lửa ngay giữa lòng suối khô.

Tắm lửa. Những ánh vàng ánh đỏ lay đêm trong cuộc tắm lửa của những du kích ở Mật khu A2. Tiếng người thì thào đứt quãng, tiếng củi lửa lép bép. Những du kích nữ cởi hết quần áo ngồi chồm chồm quanh đống lửa. Mặt nghiêng bên này, nghiêng bên kia. Đứng lên. Xoay vòng. Chầm chậm ưỡn người. Chầm chậm vặn vẹo. Tiếng khúc khích lan ra một thoáng, những nét mặt lại nhanh chóng giãn mềm, lại chăm chú xoay trở, lộn vòng cho cơ thể nóng đều. Càng lúc họ càng áp gần lửa hơn. Mắt bắt đầu hực say. Đường cong bắt đầu lượn say. Da thịt bắt đầu căng say. Say lửa.  Một cơn say nóng ran trong những cơ thể thanh tân, những trái chín căng mộng. Lửa hừng hực từ bên ngoài. Lửa hừng hực từ bên trong. Mồ hôi tuôn túa. Họ bắt đầu kì cọ. Khuôn mặt. Tay chân. Bụng ngực… Họ quay thành từng cặp, kì cọ cho nhau. Những bàn tay mơn trớn. Những cơ thể áp lưng vào nhau uốn lượn, chà xát lên xuống, xuống lên. Mồ hôi, đất bụi quện quyện trườn chảy thành dòng trên da thịt. Trong ánh lửa bập bùng, thân hình những người đàn bà vàng bóng nhuễ nhại trông như những khối đồng đang nóng chảy.

Họ lau khô cho nhau bằng chiếc khăn rằn quấn cổ hàng ngày. Đồng chí Hai, người đàn bà trung niên hít ngửi da thịt mơn mởn của Thu,một nữ du kích trẻ, rồi quay đi, giọt nước mắt lăn dài trên má, bà bối rối chùi cũng bằng chiếc khăn rằn rồi quấn mái tóc dài như suối của mình lại, búi thành khối tròn sau ót, bà choàng vội áo bà ba và chiếc radio có quai đeo lên người. Những khối da thịt ửng hồng, ráo hoảnh lại được che nhanh bằng những chiếc áo bà ba rách vá lem luốc đất cát. Và những bàn tay lại nối nhau nhanh chóng cầm lấy súng từ tháp súng tạo thành một vết nhòe trong đêm.

 

 

II:

Đó là thứ kiến trúc chắp vá nửa Tây nửa Tàu rất thịnh ở các phố làng Việt Nam đầu thế kỷ XXI, những khối bo tròn và những khối tam giác rời rạc chẳng ăn nhập gì với nhau nhưng móc mứu lấy nhau tạo nên một không gian sống của những trưởng giả lên đời. Những bồn hoa đúc bê tông dán gạch trang trí nhô ra đủ dạng như những cục thịt thừa trên cái tổng thể vốn đã làm hoa mắt, không chỉ bởi màu tường xanh đọt non lá chuối, mà nhìn chung nó lòe loẹt với rất nhiều thứ vật liệu sặc sỡ đắt tiền. Cái cổng to lớn quá khổ mang một khối bê tông tam giác dán ngói xám bên trên, cũng quá khổ.

Đó là kết quả những ngày tìm tòi không biết mệt mỏi của Sa, thấy ở đâu có tấm lịch in hình biệt thự là Sa xin về, các tay chân thấy vậy săn lùng tom góp cho sếp, cuối cùng một tên đàn em cắt ghép những phần Sa thích lại thành một bản vẽ kiến trúc thiết kế kiểu cắt dán tả pí lù. Ngôi biệt thự nổi lên giữa thị trấn nhanh chóng trở thành thứ biểu tượng mới, biểu tượng của thói thờ tiền, thờ sự nổi trội vốn xa lạ của vùng quê hiền hòa này. Thứ biểu tượng loa lóa, anh ánh, đủ sức để những con thiêu thân mù quáng dẹp hết các loại giá trị khác qua một bên mà lao như điên như dại vào đó, mong sẽ sánh với, sẽ được như… Biết bao nhiêu người run chân khi đi qua cánh cổng đúc chim cò hoa lá có gắn hệ thống điều khiển đóng mở tự động ấy, họ háo hức muốn tiếp xúc cái làn da bàn chân chai vàng dày cui vì chưa quen giày dép của mình lên những viên gạch rộng cả mét vuông, mát lạnh, bóng lộn của ngôi biệt thự, họ vừa sợ sệt vừa mê đắm trước những thứ lạ lẫm. Nhưng cũng có những người lắc đầu, thở ra, quay gót, quay mặt. Và cũng không sao tránh khỏi có người ngang qua đã muốn nôn ọe vì nó. Tất cả, từ góc sân vườn sáng đèn, đến ban công làm bằng những cây inox chói sáng, từng chi tiết ít phô trương nhất của ngôi biệt thự cũng đều quá khổ.

Trước ngôi biệt thự. Lề đường. Đồng Chí Hai ngồi chồm hổm, dáng xơ rơ xác rác, mái tóc ngắn cũn cỡn, nhiều nếp nhăn co dồn về đuôi mắt như một chiếc đuôi cá già nua xác xơ. Bà vẫn mũ tai bèo, vẫn một cái radio nhỏ có quai luôn đeo trên người, bà đang ngồi cạnh ông lão vá xe râu trắng. Mỗi khi ngang qua ngôi biệt thự này bao giờ người bà cũng trầm xuống, bà cứ nhớ những buổi tắm lửa ở Mật khu A2 ngày nào. Ông lão đang nhấn từng khúc ruột xe đạp vào thau nước để tìm chỗ thủng. Người đàn bà trung niên ấy chợt thở hắt ra một hơi dài, nhìn xa xăm về phía con đường. Một bên là dãy chùa chiền mới tô lòe loẹt, mái cong vút liền nhau, bên kia vòng dài qua con thác Thơm. Đồng Chí Hai hơi xoay người chỉ cho ông già ngôi biệt thự và nói ngập ngừng:

-Đây là… “tổ ấm” của người đồng chí, đồng đội đã từng bắt cặp tắm lửa ngày xưa…

-Tắm lửa là sao?

-Nghĩa là thay vì tắm nước, tắm hơi, thì đây tắm bằng lửa.

Ông lão vá xe dừng tay, căng mắt, căng tai lắng nghe rồi lắc đầu:

-Vẫn chưa hiểu. Cha sinh mẹ đẻ tới giờ, tôi nghe tắm lửa lần đầu.

Đồng chí Hai nhấn giọng:

-Ông ơi, cực chẳng đã, bị bao vây nhiều ngày, giọt nước giọt vàng, uống còn chẳng có. Tắm lửa là lấy nước từ mình ra mà tắm, lửa làm nóng cơ thể, mồ hôi tuôn ra có cái mà kỳ cọ.

-À, ra vậy!

-Sau này, cô ấy còn tắm nhiều lần nữa nhưng với người yêu, với chồng của mình, bất chấp lệnh “Ba khoan” của tổ chức…

Giọng nói của người đàn bà có vẻ buồn buồn, hờn dỗi. Quay mặt đi một thoáng, bà lại nhiệt tình, sôi nổi trở lại:

Tôi nhớ hồi chồng đi học tận Hà Nội, cô ấy có khoe với tôi về gói bưu phẩm đặc biệt vừa nhận được. Chồng gửi cho vợ một chiếc áo thun mặc lót hàng ngày…

Mắt đồng chí Hai chìm vào xa xăm, bà kể chuyện người khác mà cứ như là chuyện của chính mình:

… Cổng nhà, Thu nhận từ tay người đưa thư gói bưu phẩm bọc bằng một loại giấy vàng nâu, góc trái bên trên ghi rõ: Người gởi: “Nguyễn Huỳnh Sa – Trường Nguyễn Ái Quốc – Hà Nội”. Nụ cười Thu rạng rỡ, không kềm chế được mình, sau khi chỉ chỉ tay vài cái chỗ ghi địa chỉ gửi đầy tự hào đó, Thu đã hôn hôn hít hít lên gói bưu phẩm làm cho người bưu tá cũng lây niềm vui mà cười theo. Thu vừa đi vào nhà vừa mở gói bưu phẩm, đôi mắt long lanh, bước chân cứ như nhảy cẫng lên, cả người cứ như muốn bay lên. Tiếng hát từ nỗi vui sướng cất lên ríu rít như tiếng chim sáo: “Có một bài ca không bao giờ quên!…” Vào nhà, Thu ôm chầm chiếc áo thun của chồng gửi về, hít một hơi thật sâu,ngước cổ lên trời, mắt nhắm lại, làn mi cong rậm chớp chớp, rồi từ “cánh rừng” tuyệt đẹp ấy ứa ra một giọt nước mắt, một giọt nữa, rồi ràn rụa tựa như nước mắt đã đầy tràn trong hồn, phả tràn bờ mi, không cầm giữ được. Thu lộn trái chiếc áo, hôn quýnh hôn quíu hôn cuồng hôn dại, hôn từ trái qua phải, hôn từ phải qua trái, hôn từ trên xuống dưới, hôn từ dưới lên trên. Thu ôm, siết, hôn trong nước mắt ràn rụa, những giọt nước mắt nhớ nhung, những giọt nước mắt yêu thương, hạnh phúc. Đêm, nằm khỏa thân trên giường, hai bàn chân tréo lại với nhau, Thu áp chiếc áo ấy lần lượt vào mặt vào bụng, áp thật lâu từng vùng trên cơ thể mình, đôi mắt nhắm nghiền lại trong cơn mê đắm. Thu một mình mê muội với cái mùi ấy, lăn lộn trên giường cho đến khi thiếp đi, nụ cười còn đọng trên môi…

-Đàn bà chúng tôi là vậy mà! Đồng chí Hai vừa nói vừa cười cười bẽn lẽn, hai má ưng ửng hồng.

-Lúc trước chắc bà và cô Thu đây thường gặp nhau?

Đồng chí Hai chợt cười chua chát:

-Chỉ lúc trước thôi, sau này ngạch cửa nhà họ cao quá và cũng tại tôi sợ con chó to lớn đó.

Ông già râu trắng ậm ừ, gật gật.

Đồng chí Hai ngoái nhìn sang ngôi chùa cạnh bên.

-Có phải vì gần chùa chiềng nhang khói nhiều mà thác này gọi là thác Thơm không hở ông?

Ông lão đưa miếng dán đã trét keo lên môi thổi nhẹ rồi áp vào chiếc ruột xe, vừa dùng hai khúc cây tròn vỗ ép cộc cộc ông vừa nói:

-Nhiều người lầm tưởng vậy. Ai cũng nhìn hàng lư to lớn đủ dạng dát vàng, dát đồng, sơn xanh, sơn đỏ mà nghĩ như vậy. Thác có tên Thơm nhờ một loại cỏ phát hương mọc ven bờ nước… Tôi rõ vì là người sửa xe đạp lâu năm ở đây. Không khí trời đất nơi này thoang thoảng mùi hương suốt ngày đêm nên cả cái miền này gọi là Miền Thơm. Bây giờ thì… Quên đi… lấy cái tinh thần!

Ông lão vá xe lại cụp mặt xuống với công việc. Đồng Chí Hai trả tiền rồi dắt xe đi. Vắng khách, ông lão hết ngồi nhìn thác nước trắng xoá đổ miên man lại nhìn tượng Phật Bà Quan Âm bất động với bình nước cam lồ trên tay trong ngôi chùa. Yên lặng. Ông lão râu trắng ngồi bó gối như con ốc cúc hoá thạch với cái ống bơm và thùng đồ nghề sửa xe đạp màu rêu tưởng cũng đã hoá đất hoá đá hoá bụi hoá bờ, cả hai cái dáng, dáng người cong vòng và dáng thùng lù lù vuông vức, không thay đổi, không cử động.

Tất cả đều bất động, cả khi chiếc Benz E300 màu đen sang trọng từ cổng ngôi biệt thự trườn êm ra ngoài.

 

 

III.

Trong ngôi biệt thự. Thu giờ đã trở thành một mệnh phụ sang trọng đang trong bộ đồ ngủ bằng lụa mỏng, đôi mắt luôn u buồn. Một khung cửa sổ lớn bằng gỗ quý chạm khắc cầu kì, bên phải treo chiếc lồng chim bằng tre vàng ánh, một con cưỡng bông đang nghiêng đầu nhìn Thu. Thu đứng ngắm mưa qua khung cửa sổ ấy, có mấy cành hồng rũ xuống từ góc trái bên trên, một đóa hồng phấn mãn khai, màu đã nhạt quằn quại bởi những giọt mưa xiên mạnh, vài cánh nặng nước rã ra từ từ rớt xuống. Chầm chậm quay vào, Thu đi đi lại lại trên nền đá lát bóng lộn, rồi ngồi xuống, đưa bàn tay bâng quơ sửa mấy cánh hoa trắng muốt từ giò lan trên bàn, lại chống cằm, mắt nhìn bức chân dung trắng đen của vợ chồng mình thời trẻ, Thu mũ tai bèo, áo bà ba, khăn rằn quấn cổ, nụ cười rất tươi, Sa cũng mũ tai bèo nhưng kiểu cười có vẻ ngường ngượng, lên gân. Thu ngắm một thoáng rồi lắc đầu đứng dậy. Thu đi qua buồng tắm, hờ hững nhìn bóng mình soi trong những chiếc gương lớn có khớp xoay, ngang lò sưởi trống hoác, Thu dừng lại nhìn vào cái vòm xám tối lạnh lẽo ấy giây lâu. Con chó becgie nằm nơi góc nhà lim dim mắt nhìn theo, đuôi khẽ ngoe nguẩy.

Thu lại đến ngồi đối diện chiếc laptop. Trên màn hình hiện ra trang blog có tên MÙA THU với dòng chữ bên dưới: “Kí ức ơi, xin ngủ yên!” , một entry đang viết dở dang có dấu chuột nhấp nháy. Bàn tay bà đặt trên bàn phím lưỡng lự, định gõ gì đó lại thôi. Bà thở thườn thượt, ngước nhìn lên góc nhà. Hình ảnh đứa con gái của Thu độ chừng 20 tuổi chợt hiện ra trong đầu, lời nói thì thầm của nó nghe như của một bà cụ non nào đó: “Má viết tất cả ra trang blog này! Má không cần đọc lại. Chỉ đơn giản là má gõ bàn phím để chữa bệnh. Nghĩ gì viết nấy nghen má!”.

Thu đặt tay lên bàn phím, khó nhọc nhấn từng phím bằng ngón trỏ phải. Những dòng chữ nối nhau cứ dài ra, dài ra mãi thành một vết đen nhòe nhoẹt. Trên má Thu, những giọt nước mắt cũng nhòe nhoẹt lăn tràn.

Thu gõ từng chữ chầm chậm như những tiếng nấc nghẹn: Rỗng. Lạnh. Từ ngày anh biết nguyên nhân của những “cơn mưa rào qua nhanh” là do thiếu lửa thì ngay lập tức anh đã cho người xây thêm cái lò sưởi thật lớn, thật đẹp này, nhưng… cũng từ lúc ấy, chưa một lần lửa được nhóm lên. Ai cũng tưởng lò sưởi được xây chỉ để mục đích trang trí, bởi xứ này nóng nực quanh năm và lò sưởi lại xây trong buồng tắm, chỉ có mình và anh là hiểu xây nó để làm gì. Và thật ra nó chẳng để làm gì cả! Ngày trước, nhà cũ chật hẹp nhưng anh cứ nhất định phải nhóm lửa lên, anh nói: “Đã quen với những ngày tắm lửa trong rừng, giờ không có lửa, không có mùi nhau, anh không có những phút giây tột đỉnh hứng khởi”. Mình cũng thèm như vậy nhưng không nói ra. Mỗi khi thấy ngọn lửa bập bùng là mình cứ rạo rực, sự thèm khát mùi anh, da thịt anh, cơ thể anh, vốn kín đáo từ đâu trong người mình, chợt dâng lên, dâng lên. Cơ thể mình bỗng trở thành ngọn lửa cháy bùng trong đam mê, trong đòi hỏi tột cùng. Khi anh ôm mình trong ánh lửa bập bùng, nhập nhòa vàng đỏ ấy, môi lưỡi anh lướt khắp cơ thể mình, tay chân, da thịt anh bóp, nắn, cạ, xoa không xót nơi nào trên cơ thể thì da thịt mình cũng cuộn trào những cơn sóng mạnh mẽ, dường như máu cũng đang réo sôi, thịt cũng đang hừng hực than đỏ. Mình cuồng lên, chồm lên, quằn quại trên anh, bật ngửa trên anh, dập người điên dại trên anh. Và khi mình hất mái tóc ngược lên chuẩn bị cho hồn phiêu bay chạm đến thiên đường đê mê ấy thì mình không kềm được, tiếng hú hét cứ tuôn ra như một thứ bọt sóng mãn nguyện khi đã vượt vạn dặm đại dương để vào được bờ, để được là một với bờ, để được cuộn trộn, nhập quyện cùng bờ, ở trong bờ. Chính những giây phút thần tiên ấy làm cho mình ngầm ủng hộ anh xây lò sưởi giữa xứ nóng nực này, dẫu biết rằng đây là việc làm điên rồ, dở hơi nhất trong con mắt người dân quanh vùng. Giờ thì cái lò sưởi ấy chỉ là dấu vết của một câu chuyện cổ tích…

 

Mình tỉnh ngủ giữa khuya và bắt gặp ánh mắt êm ái căng thẳng của chồng. Khép hờ chờ đợi. Bàn tay anh ấy vòng sang. Mình khẽ hít thật sâu, cố tìm lại hơi hướm của chồng ngày nào. Mình nhắm mắt cố tưởng tượng trong đầu hình ảnh một ngọn lửa nhưng chỉ vô ích. Vẫn một mùi xa lạ. Mùi người đàn bà nào nó thấm đẫm trong da thịt anh ấy đã làm cho mình tự dưng dị ứng. Cơ thể mình khép lại, cứng đơ, lạnh lẽo. Có gì lan ra ươn ướt hai khóe mắt. Ước gì mình khóc nấc lên được, mình gào thét lên được, mình quăng quật chính mình cho bầm dập, tan nát, rã rời như mưa gió điên dại ngoài kia…

 

. . .

 

Chương Sáu

 

I.

Khu vườn sáng ánh đèn. Ba bàn ăn trải khăn trắng, ghế thắt nơ lụa đỏ, sắp xếp theo hình tam giác. Giữa các bàn đều có một bếp gas loại nhỏ, trên đó, nồi lẩu đang sôi. Thức ăn thừa mứa đầy bàn, bốn năm chiếc đùi gà có dấu cắn một góc vương vải đó đây. Cả ba bàn đều có mấy chai rượu Chivas ngã ra, mấy chai đang dùng quá nửa. Thực khách hầu hết là những người đàn ông trung niên trán hói bụng phệ, áo trắng cài măng séc (trong đó có cán bộ Một và cán bộ Hai), chỉ dăm ba người mặc gấm nút áo thắt dây kiểu Tàu, còn những người đàn bà thì đa phần đẫy đà, ăn mặc lòe loẹt, mặt bự phấn như những cái mả tô vôi, chỉ lẫn lộn dăm ba “chân dài” thiếu vải trên người.

Tất cả ngà ngà say, mắt dài dại, đàn ông mặt mày đỏ kè, cố bệ vệ, đàn bà điều điệu, sường sượng, mặt dương dương căng căng cố ra vẻ thượng lưu, bề trên. Từng cụm người đang chụm đầu khó nhọc tìm kiếm những từ ngữ hoa mỹ mà tâng bốc nhau hoặc khoe mẽ nhà đẹp, xe đời này đời kia, giọng người nào cũng lắp, nhão. Một người đàn ông mắt lờ đờ, cầm ly rượu nhề nhệ: “Năm… say… chưa… chai…”, đang còn kéo nhựa thì cả cái mặt mỡ đã ẹp xuống mặt bàn, không biết gì nữa. Mấy cặp đàn ông đàn bà đang chồm người đến nghe một gã vừa nói vừa múa tay, khuôn mặt hề hịch: “… Cứ ăn, cứ chơi tới tới, một đời ta hai ba đời nó. Sợ bệnh gút hả? Chân phải gút, chân trái gút… chân kia vé… ri… gút… ”. Cả đám đàn ông đàn bà ấy bật ngửa ra mà cười hằng hặc, cười ha hả, cười khùng khục. Có mấy tay đỏ mặt tía tai, vừa cười vừa ôm bụng oặt ẹo người hết qua phải lại qua trái. Mấy ả vừa cười rú lên vừa vỗ bành bạch xuống đùi. Cái vẻ thượng lưu toàn cảnh ban đầu nhanh chóng biến mất.

Xuân, người đàn bà lùn béo mặc bộ đầm lửng có cái nơ màu đỏ to cạnh ngực trái, không cười, mặt thản nhiên, ả đang ngồi nặn mụn, ngón cái và ngón trỏ của bàn tay phải liên tục rà ép hai bên cánh mũi, chốc chốc lại miết móng tay chùi vào khăn bàn. Sa ngồi cạnh, cũng không cười, đưa ly rượu lên ực cạn, rồi cầm chai Chivas rót tiếp, rồi ực cạn, rồi rót tiếp, rồi ực cạn. Người đàn bà lùn béo vừa dừng tay nặn mụn liếc xéo vào đôi mắt dài dại của Sa liền bị Sa nắm tay kéo đứng lên và kéo loạng choạng ra sau một lùm cây.

-Cô… Cô đã dùng cái gọi là… lòng tốt, sự cao đạo “mở cửa” tôi, có được tôi rồi… cô lại ném cái chìa khóa ấy đi. Sợ… quá…!

Xuân nép người lả lơi, chợt cười cười khinh khỉnh:

-Cả tiền bạc nữa chớ cưng yêu. Không có tiền sao mở được cửa? Cưng nhìn hết những người ở đây đi, có ai sống bằng sự cao đạo mãi không. Đấy, họ đấy, có ai “lý tưởng” bằng họ không? Bây giờ, cái gì họ cũng chỉ vào túi. Luật đời mà!

-Càng ngày… tôi càng thấy rõ mình bị… sập bẫy.

-Sao hôm nay ra vẻ văn chương chữ nghĩa dữ hà? Sến! Mà này, cưng nói thẳng thì tôi cũng chỉ thẳng cho cưng thấy sự sòng phẳng: Tôi cho cưng giàu sang, cưng bù đắp tình yêu cho tôi. Có gì lạ đâu? Ai cho không ai? Biệt thự. Xe hơi… Trên trời rơi xuống hả? Bẫy biệt thự. Bẫy xe hơi. Bẫy tình. Giống nhau hết à cưng. Tôi đưa cưng lên được thì hạ cưng xuống được. Tôi chọn cưng. Cưng có được chọn không? Giờ thì không. Không bao giờ được quyền từ chối, nghe chưa. Nói cho mà biết, kẻ nào chống tôi kẻ ấy thân tàn ma dại.

-Cô đừng hù dọa tôi… Tôi… Tôi biết tỏng là… là… cô rửa tiền chứ giúp đỡ gì tôi.

-Thôi mà cưng! Chuyện đó đâu phải chuyện cưng quan tâm… Nói vậy thôi chớ em nỡ lòng nào làm cho cưng bị tổn thương…

Đột ngột người đàn bà lùn béo quắt mắt, nghiến răng, đưa bàn tay lên trước mặt, đầu ngón giữa và ngón cái chạm nhau.

-Em chỉ búng tay một cái là cưng để tang vợ con ngay. Đừng để em phải xuống tay!

-Chết… thì chết hết…

-Ấy chết! Cưng làm cho em thành người lắm lời rồi. Bản tính em đâu có vậy, phải không?

-Chết… thì… chết…

Nói chưa hết câu Sa đã ngã bệt xuống nền cỏ và lịm đi. Xuân khinh khỉnh nhìn rồi bước trở lại bàn, ngón cái và ngón trỏ lại ép ép quanh hai cánh mũi, ả thản nhiên nặn mụn như chưa có chuyện gì xảy ra.

 

 

II.

Phòng chủ tịch ủy ban thị trấn. Sa đang ngồi với mấy chồng giấy tờ trên bàn. Bà Già Trầu vừa bước vào đã ném cái nón lá xuống nền, chống tay. Sa chưa kịp phản ứng gì đã bị Bà Già Trầu chỉ tay vào mặt, lớn tiếng:

-Đồng tiền làm mù mắt ông hay sao mà ông lại cướp cả đất của người chết, hả? Hả!? Hả!? Hả!?

Sa vừa rót nước vừa xoa dịu:

-Là chủ trương… là quy hoạch… là nhu cầu xây dựng… con có muốn vậy đâu.

-Tôi dốt nát hông hiểu chủ trương chủ triết gì ráo, ăn cướp đất của người chết là tội tày đình, trời không dung đất không tha. Tôi nói cho mà biết: Ông liệu mà sám hối đi, dừng lại đi, kẻo muộn, kẻo muộn ông chủ tịch à…

-Dì bình tĩnh, chuyện đâu còn có đó mà! Dì cháu, có gì về nhà nói, chỗ này là cơ quan…

Sa lấy ghế mời, rồi trở về vị trí của mình, trong đầu Sa hiện ra hình ảnh Bà Già Trầu dang tay dạng chân cản đường xe tăng khi chúng kéo xác một đồng chí của anh trên đường. Bọn lính xe tăng nhảy xuống chỉa súng, bà nắm luôn họng súng dí vào ngực mình. Bà trừng mắt hét lớn: “Dừng lại! Dừng lại ngay!” Khi chiếc tăng chịu dừng hẳn bà mới tuôn một thôi một hồi: “Tôi không biết Việt cộng là ai, tôi không bên này bên kia gì cả, nhưng người ta chết rồi không nên ác như vậy. Dù sao mình cùng da vàng mũi tẹt với nhau, Nghĩ cho cùng cũng con một nhà. Đừng, tôi xin các ông đừng hành hạ người ta nữa! Tôi biết tâm các ông không ác nhưng nhất thời bị ma xui quỷ khiến mà làm vậy. Thả người ta ra để bà con chúng tôi đem chôn. Bà con đâu! Tháo dây mau để mấy ông đây còn đi làm công vụ!” Chính tay bà bế xốc cái xác lên chịu một mình một đầu khiêng đi. Bọn lính không biết do bà đánh trúng huyệt hay chúng chưa chuẩn bị cho tình huống bất ngờ này nên không phản ứng gì, cứ đứng đực ra đó một lúc rồi lên xe đi mất…

Sa dịu giọng:

-Dì à, con hứa sẽ cho người xem xét liền vụ đất nghĩa địa. Chắc là bên Công ty hợp đồng họ làm ẩu.

Bà Già Trầu trước khi cầm cái nón lá te te đi ra, bà nhìn xoáy Vũ hồi lâu.

-Ông chủ tịch à, ông không nhớ để tôi nhắc cho mà nhớ. Cái dãy mộ quét vôi trắng mới bị sụt lở đổ gãy chính là mộ của ông bà dòng họ ông đó, mộ của cậu Năm, người dìu dắt ông ăn học đó. Không ai dám nói, dám nhắc điều đó với ông hả? Người ta sợ chớ tao… Ông biết rõ mà…

Hình ảnh những ngôi mộ bị xúc đất trụt chân toác làm hai lòi ra những bộ xương gẫy vụn lóe lên trong trí não Sa, đập vào trí não Sa cùng lúc với tiếng sét rền động. Hai tay Sa ôm lấy cằm, đầu cúi gục.

 

 

III.

Trong ngôi biệt thự.

Chiếc laptop đang mở trên bàn, màn hình hiện rõ giao diện blog MÙA THU.

Thu tóc tai rũ rượi, vừa đi vừa hít hít ngửi ngửi quanh căn phòng. Bước đi càng lúc càng nhanh, vẻ mặt càng căng thẳng. Chợt Thu hét lên.

-Con ơi! Có người muốn giết má!

Con gái của Thu chạy vội từ cầu thang xuống, mặt hớt hãi.

-Má! Gì vậy?

-Có người xả gas muốn giết má. Mở cửa ra! Mở cửa ra!

Con gái Thu đến bên bệ bếp, mở cánh cửa gỗ đậy ngăn chứa bình gas, nhìn ngó, hít hít, bật bếp, chỉ có tiếng lách cách của bộ phận đánh lửa manheto, lửa không bật lên được.

Con gái của Thu bực dọc:

-Van đang khóa mà má.

-Khóa thật hả con? Vậy mà má tưởng… Má xin lỗi! Thôi, con đi ngủ đi!

Con gái của Thu vừa bước lên cầu thang vừa ngoái đầu lo ngại.

Thu lại ngồi trước laptop, mắt nhìn quanh căn phòng rộng đầy đủ tiện nghi hiện đại. Tia mắt Thu chợt dán chặt lên cái vòm giếng trời ở góc xéo. Một vùng bàng bạc, đen không ra đen, trắng không ra trắng, sắc khí nhập nhòa u ám. Mắt Thu đang chìm đắm chợt căng thẳng trở lại. Thu đứng dậy bước nhanh tới bệ bếp. Thu khom người mở cánh cửa gỗ, kéo cần gạt van bình gas qua phải rồi đóng lại. Thu về chỗ chiếc máy tính, gật gật đầu yên tâm. Chợt Thu lại bật dậy đi đến chỗ bệ bếp, lại kéo cần gạt qua phải, rồi qua trái. Thu gãi gãi tai lại kéo cần gạt về lại bên phải. Thu chớm quay đi chợt xoay người gạt qua trái trở lại. “Phải là đóng hay trái là đóng đây? Phải là mở hay trái là mở đây?” Thu vò tung mái tóc của mình, rồi cứ thế hết gạt cần qua phải lại gạt qua trái…

Con gái của Thu đứng trên cầu thang nhìn, nó chậm rãi bước xuống vẫn không thôi bực dọc.

-Má làm gì vậy? Con đã nói đang khóa mà.

Nó lại kéo van về bên trái khoá gas rồi ôm vai dìu mẹ đến giường ngủ.

Khi con gái đã lên lại trên lầu, Thu bật dậy, mắt trợn tròn, tay lần chiếc nhẫn cưới rút ra khỏi ngón tay, ném mạnh xuống nền nhà.

“Nhẫn nhịn này! Nhẫn nhục này!” Ném xong, Thu ủ rũ nằm bật ra giường, kéo cái mền lông màu hổ phách đắp lên tới giữa ngực, mắt nhìn trân trân bàn tay mình. Hai bàn tay tự nhiên đan siết vào nhau, siết thật mạnh, mấy đầu ngón tay trắng bợt ra. Chợt mắt Thu dịu lại, bối rối ngồi dậy, đưa hai tay vuốt vuốt mái tóc.

Thu thì thào: “Nếu không vì con thì…” Thu lại lồm cồm bò quanh căn phòng tìm chiếc nhẫn. Thoạt đầu bò chầm chậm, vừa bò vừa ngó quanh. Sau, Thu bò hối hả, bối rối, quýnh quíu, khi nhìn thấy nó dưới chân ghế,Thu mừng quýnh, vội đeo nhanh vào ngón tay trỏ trái, nước mắt ràn rụa trên má.

Thu lại đến ngồi với chiếc laptop. Màn hình hiện entry mới:

Đêm hôm khuya khoắt, mình lại để cái nhìn của mình dán nghiêng qua cái vòm giếng trời của căn nhà. Một vùng bàng bạc, đen không ra đen, trắng không ra trắng. Mình thèm có anh lúc này biết bao.

Anh à, anh có tin bàn tay em đang biết thở không? Nó thở. Nó đòi cử động, đòi bấm siết vào đâu đó. Em đang sợ bàn tay của chính mình. Em ước sao nó chết đi! Cả đôi môi hé mở của em cũng nên chết đi. Em ước sao chưa từng có cái mùi anh trong máu thịt em, chưa từng có cái mùi yêu thương ấy trên đời này!

Em cố nén người mình lại một cách mệt mỏi. Hai chân cứng đơ, em cố lún sâu cơ thể mình xuống nệm. Hơi lạnh tích tụ từ chiếc nệm bốc lên. Chiếc mền lông màu hổ phách hâm hấp phần trên, lưng, gáy, tim, gan vẫn lạnh. Tấm drap trải giường như da người phơi khô, mỏng trơ và vô hồn. Em mệt mỏi quấn hai tay mình lại với nhau, em quấn đến mức đã hình dung các đốt xương cọ lún vào nhau. Em hít mùi lạnh chết, mùi sơn nước, mùi bê tông, mùi bức tường, mùi của vòm giếng trời đen không ra đen, trắng không ra trắng. Em đếm từng hơi thở rã rời của mình. Em muốn thở hắt ra thật mạnh nhưng không đủ sức, lồng ngực cứng đơ, hai bầu vú em đã xẹp xuống, teo lại, đã chết.

 

 

IV.

Sân bay Tân Sơn Nhất. Chiếc Benz E300 trờ tới. Sa vòng ra sau mở cốp xe. Sa và con gái hối hả xếp hai vali lên chiếc xe đẩy. Con gái ôm Thu hôn vội rồi đẩy xe đi, được vài bước nó ngoái lại vẫy vẫy tay rồi sực nhớ một điều quan trọng, nó chạy lại ghé sát tai Thu thì thầm:

-Má nhớ viết blog đều nghen má!

Nó hôn Thu lần nữa rồi quay sang Sa.

-Qua Sing, con sẽ mở tài khoản liền, sẽ liên lạc với ba…

Chưa nói dứt câu nó đã chạy đi, bước nhanh vào xếp hàng trước bàn làm thủ tục. Thu và Sa theo vào tới chấn song inox. Hàng người xếp hàng nhích dần lên, con gái Thu đã xong thủ tục, nhận lại passport, đẩy xe vào trong. Trước khi vào phòng kiểm tra an ninh, con gái của Thu còn ngoái lại đưa tay hôn gió về phía cha mẹ.

Thu và Sa đứng lặng hồi lâu trong im lặng. Khi mở cửa xe bước vào, Thu nói như chỉ để cho mình nghe.

-Con bé đi du học cho thỏa chí nó mà cũng để thoát khỏi cảnh địa ngục của gia đình…

Sa tì tay lên vô lăng trầm ngâm một thoáng rồi đạp ga. Cảnh người người chuyển động qua lại, lại qua như kiến bu cành cây trên sân bay Tân Sơn Nhất xa dần. Cảnh phố xá, nhà tầng nhấp nhô, điện đóm lòe loẹt trôi nhanh ngoài khung cửa xe tạo ra những khoảng tối sáng chuyển động liên tục, khoảng xam xám trên cửa kính hiện rõ bóng khuôn mặt nghiêng của Thu, một khuôn mặt trơ lạnh, vô hồn.

 

. . .

 

Chương Tám

 

I.

Trên chiếc bàn ăn lớn làm bằng gỗ gõ đỏ, một mâm cơm được đậy lên chiếc lồng bàn hình quả trám màu hồng. Thu lọt thỏm trong chiếc ghế gỗ cao to có bọc da kiểu nhăn dún bo tròn chỗ dựa lưng, khuôn mặt Thu méo nhàu không khác gì lớp da bọc ghế, chốc chốc lại quay nhìn ra cửa mà thở ra thườn thượt. Căn phòng sụp tối nhợt nhạt. Thu ngã dụi đầu vào thành ghế, sau vài hơi thở dài hắt ra, khuôn mặt vốn xanh xao càng bợt nhạt đi, bất động, hơi thở nhẹ như không thở rồi cái nhịp yếu ớt ấy cũng đều dần đều dần chìm vào giấc mê man và nhanh chóng chìm vào cơn ác mộng.

… Thu đang nằm trên băng ca, mắt đưa theo những chiếc áo blu trắng xoay quanh, xoay quanh. Họ đang ghép mặt cho Thu. Phải trải qua nhiều cuộc phẩu thuật lớn nhỏ, đến lần cắt chỉ cuối cùng người ta mới cho Thu soi gương. Một bộ mặt mới toanh trơ ra gượng gạo xa lạ nhưng không còn rúm ró như khuôn mặt cũ. Trên một cái khay i-nox sáng bóng, Thu liếc thấy khuôn mặt cũ bèo nhèo dị hợm máu me, không có mũi, hai hốc mắt trống hoác như hai vùng đen thăm thằm. Đó là khuôn mặt người ta vừa vứt ra sau cuộc giải phẫu cuối. Một bác sĩ nào đó quần áo trắng toát thì thầm nói sẽ giúp các dây thần kinh phát triển trở lại, máu sẽ lưu thông tốt hơn và các cơ sẽ cử động bình thường. Mồ hôi lạnh tuôn túa nhòe nhoẹt hai bên thái dương của Thu làm cho vị bác sĩ phải rút cả khăn mùi xoa, rồi vạt áo blu của mình lau liên tục hết bên phải lại bên trái cho cô. Chợt tay chân Thu run lật bật, đôi môi lập bập lạnh, cô gào lên: “Trả khuôn mặt cho tôi!” Thu nhào tới cái khay i-nox, vung tay bứt hết các dây chuyền dịch quanh đầu…

Thu lại thấy mình đang lang thang trong dòng người đông đúc giữa chợ. Thu sựng lại khi nghe một con bé hỏi người mẹ: “Mẹ ơi! Phải con quỷ đó không mẹ?” Thu loay hoay tìm cái giấy chứng minh trong túi rồi lao theo tìm con bé, cô muốn nói với bé rằng “Cô Thu đây, khuôn mặt trước khi giải phẩu của cô đây mà, cô là con người đàng hoàng chứ không phải quỷ đâu…” Cô lao đi tìm con bé trong dòng người, cô vừa chạy vừa dáo dác tìm, tìm mãi, thấy hai bím tóc gần giống là nhào tới hăm hở nhưng liên tiếp thất vọng vì không phải. Lại thất vọng. Lại sụp xuống. “Không thể để cho cô bé ấy tưởng mình là quỷ” Nghĩ vậy, Thu lại bật dậy lao đi. Vừa thở hổn hển vừa gọi: “Cháu ơi! Bé ơi! Hình cô đây này, cháu xem… cháu xem…”

Thu từ từ mở mắt, một thực tại trống vắng trước mắt rõ dần. Thu đưa tay sờ lên trán, lên mũi, lên mắt mình như một thói quen làm những động tác bâng quơ của người vừa ngủ dậy.

Nhìn chiếc đồng hồ lớn trên tường chỉ hơn 12 giờ, Thu uể oải đứng dậy, đưa tay che miệng ngáp dài. Thu bước vào phòng ngủ, xoay lưng lại thay bộ đồ lụa mỏng rồi nằm gác tay lên trán. Mãi không chợp mắt được, Thu ngồi dậy bật laptop và bắt đầu gõ:

… “Mình đã đợi không biết bao nhiêu lần, đêm nay, mình ngồi mà không đợi. Sự mệt mỏi, thất vọng đã làm tâm hồn mình chai lạnh. Mình trốn chui trong chiếc áo dày câm lặng để khỏi đau thêm. Mình tự bào mòn khả năng của cơ thể để giảm bớt những dày vò tinh thần, níu kéo được ngày nào hay ngày đó cái gia đình tro tàn ghẻ lạnh trong xa hoa đủ đầy phù phiếm này… Không biết bao nhiêu lý do gặm nhấm tâm hồn mình, hút hết sức sống mình. Không biết bao nhiêu suy tư, lý lẽ đóng khung con người mình trong chiếc áo câm lặng mòn mỏi ngán ngẩm, không còn cả những buồn vui thông thường của một kiếp người. Gần như tất cả âm thanh, mọi lời nói, mọi suy nghĩ đều thừa trong nhà này, tê liệt, chỉ sự tê liệt là ngự trị lên người, lên vật, lên các khoảng trống trong nhà…

Tê liệt. Câm lặng. Nhưng tìm được một giấc ngủ thì sao quá khó, nhiều lúc mình mơ nằm xuống và được chìm vào giấc ngủ ngàn thu, mà đâu có dễ. Mấy ngày trước, mình mua được đĩa kinh cầu siêu, về cứ mở lên với hy vọng tiếng tụng, tiếng mõ sẽ ru mình ngủ, ru cho mình được siêu thoát, dù chỉ là thoáng chốc. Cầu siêu thoát cho một người còn sống thì thật buồn, thật tận cùng nỗi buồn, nhưng rồi mình vẫn nằm đó, thao thức, trăn qua trở lại cho đến khi trời sáng. Có lẽ mình còn nặng lắm nợ đời.

 

 

II.

Chiếc Benz E300 trôi từ từ trên đường vắng. Thị trấn đã chìm vào giấc ngủ. Trong xe một bài hát của Trịnh với giọng ca Khánh Ly đang rền rĩ khàn khàn:

“Bao nhiêu năm rồi còn mãi ra đi

Đi đâu loanh quanh cho đời mỏi mệt…”

Sa bấm nút mở cửa kính bên phải, ánh đèn đường chống sương mù vàng chạch hắt vào tận vô lăng.

Chiếc điện thoại trên ghế trống cạnh bên rung lên kèm với nhạc hiệu là đoạn vọng cổ: “Điệp ơi! Mai anh lên chốn thành đô nhà xe rực rỡ…”. Sa mở tin nhắn, một dòng chữ không dấu hiện lên: “Cung oi, nho cung qua, den voi em ngay nhe!”. Sa thở ra thườn thượt. Hình ảnh Sa bước lên xe khuỵu chân, rã rời suýt té trong một đêm nào đó vừa hiện lên. Sa lại thở ra thườn thượt lần nữa, chần chừ một thoáng cuối cùng sa lắc đầu bất lực, tay quay vô lăng cua xe. Chiếc xe quay đầu vòng vèo qua một bùng binh đầy hoa giấy đủ màu lòe loẹt, rồi lượn vào một ngõ tối. Chiếc xe lướt qua một khung cổng lớn có biển hiệu: Nhà Trọ Bình Dân.

 

 

III.

Xuân khoá trái cửa, vứt cái khăn tắm trắng tinh xuống nền nhà, mắt mụ dại si ép Sa vào tường, mụ xà vào kéo khóa quần, rút sợi dây nịt, mái tóc Xuân ập ập liên tục vào giữa hai chân Sa rồi đẩy Sa xoay người ngã xuống giường. Sa nằm bật ngửa ra trơ mắt chịu đựng, cơ thể người đàn bà lùn béo cong vòng, gục đầu lên xuống giữa cơ thể Sa. Cơ thể Sa lắc lư nhưng mắt vẫn trơ ra nhìn trân trân lên trần nhà.

Xuân bật dậy, hằn học ném mạnh chiếc mền trùm lên người Sa.

-Sao vậy? Có bao nhiêu “lúa” trút hết cho vợ rồi hả? Chợt ả xuống giọng nũng nịu: Anh dùng thần dược nhé!

Xuân mở tủ lấy ra một lọ thuốc có nhãn màu cam hiệu Gravimax ngồi xuống cạnh giường, chồm qua đặt lọ thuốc vào tay phải Sa một cách cố tình để cặp vú như nhứ quệt cạ qua mặt Sa. Bàn tay Sa vẫn hờ hững, không cầm mà cũng không hất ra. Không nói gì, bất động, Sa cứ như thế tựa một xác chết mở mắt.

Xuân giọng nũng nịu:

-Đàn ông đàn ang gì bết bát quá! Loại thuốc kích rất mạnh này sẽ cứu anh một pha trông thấy đó.

Nói xong, Xuân đưa ngón trỏ và ngón cái ép ép quanh hai cánh mũi. Ả đang nặn mụn chợt dừng lại, mắt quắc lên.

-Hay anh muốn gì?

Sa vẫn bất động. Im lặng kéo dài.

Xuân tiếp tục nặn mụn nhưng mắt đã dịu lại chớp chớp long lanh, giọng lả lơi:

-Em nhớ những ngày đầu anh như ngọn lửa nóng rực mạnh mẽ lắm mà.

Sa thều thào chua chát:

-Những… ng… ày… đầu…

Mắt Sa dại đi. Trần nhà xoay vòng chầm chậm đưa Sa vào những hồi tưởng.

…Người đàn bà lùn béo, tướng ngũ đoản tên Xuân nhìn thẳng vào mắt Sa, răng môi không hở, chỉ nghe từ đó một giọng nói lành lạnh: Cưng đẹp trai, phong độ thật! Cưng rất xứng đáng được tôi chọn lựa để đặt niềm tin. Tôi biết chuyện lo cho tôi hai chục mẫu đất gần khu du lịch là chuyện trong tầm tay của cưng. Chỉ thế thôi, xong việc, cưng sẽ nhận đủ tiền công hai tỷ đồng. Nếu làm mạnh hơn, được nhiều hơn cứ thế mà tính. Mọi khoản khác, kể cả đối phó, bôi trơn, cần tới đâu sẽ được rót tới đó. Xong vụ resort, ta bàn tiếp đến vụ sân golf. Giờ tôi ứng trước cho cưng một ít để đổi đời. Sa cầm gói tiền hai tay run run.

 

 

IV.

Thu đang ngồi vò vò mân mê chiếc áo của Sa trong thau nước thì hai thanh niên mặc đồng phục xanh có logo siêu thị khuân vào một chiếc máy giặt hiệu LG 3760 màu bạc, khung quan sát tròn xanh ngọc. Họ chào Thu rồi loay hoay lắp ráp ống thoát, chuyển dây nước từ chiếc máy giặt cũ sang. Họ nói đây là loại máy giặt hiện đại giặt bằng hơi nước, chỉ cần 19 phút là giặt xong, bởi vậy nên mới có giá bốn mươi triệu. Nhà bà là nhất ở đây rồi.

Thu nói bâng quơ:

-Máy móc tiện nghi đầy nhà, mua thêm làm gì không biết…

Khi hai thanh niên vừa đi ra, Thu đùng đùng đứng lên bưng cả thau quần áo đổ ập vào chiếc máy giặt mới rồi bỏ về giường nằm, nước mắt tràn ra thấm thành một vết sậm lớn trên áo gối.

Ánh sáng chuyển từ từ sang màu đỏ. Qua khung cửa sổ lớn, màu hoàng hôn hắt đỏ một góc phòng. Các vật dụng máy móc trong nhà đều viền ánh đỏ. Căn phòng tối tăm, Thu ngồi ngược sáng, tóc rối tung lên ven đỏ hực, dáng Thu uể oải ngồi gõ trên bàn phím laptop trong thật nhỏ nhoi, cô độc.

Một entry của trang blog MÙA THU hiện ra:

…Nhà có máy giặt nhưng mình vẫn giặt quần áo của anh bằng tay. Mình cố bám víu vào chút mùi ít oi của chồng mà mình cảm nhận được để biết mình còn gắn kết với chồng, để biết mình còn có chồng. Anh loáng thoáng về nhà rồi loáng thoáng ra đi, chiếc xe êm ru lướt đi lướt về như một cái bóng. Mình chỉ còn biết bám víu vào những thứ sót lại trên quần áo sau một ngày của anh. Mùi chồng mình bây giờ vốn đã quá mơ hồ vậy mà chiếc máy giặt hiện đại hơn của anh vừa mua đã nỡ cắt đứt những sợi dây mỏng manh ràng buộc cuối cùng…

…Đầu mình nặng như chì. Ngày nào cũng mang chì như một thợ lặn. Chỉ khác là khi hụt thở thì người thợ lặn bung đống chì ấy ra mà ngoi lên, còn mình thì không thể, chì đã dán dính vào từng tế bào, từng hơi thở, từng tấm khung kí ức nóng rát… Người ta có thể sống với một tâm hồn đã chết không? Cũng có đấy! Là em. Và có lẽ cũng là anh.

Thu đã gục đầu bên chiếc laptop mà ngủ thiếp đi. Cơn ác mộng làm cho cơ thể Thu rung giật từng hồi, tiếng ú ớ cứ một chốc lại vang lên:

… Con búp bê nhựa màu hồng cũ kĩ, gẫy chân trái hiện lên trên đám cỏ. Thu ngày còn bé tóc thắt con rít hai bên, mỗi bên có một dải lụa đỏ buộc phía đuôi tóc. Bé Thu nhào tới ôm con búp bê lên, tay vuốt ve chỗ chân búp bê bị gẫy, chợt con búp bê biến mất. Khóc như cha chết, Thu chạy mãi trong khu vườn rậm rạp, vừa chạy vừa đưa tay lên miệng hú tìm. Rồi một Thu đàn bà tiếp nối bước chạy, chạy mãi, vừa la khóc vừa chạy cho đến khi thấy trước mắt là một miệng vực sâu hút. Thu hốt hoảng chà chân thắng lại nhưng vẫn cứ bị trượt đi về phía miệng vực…

Thu ú ớ rồi giật mình, một tay ôm lấy ngực trái, một tay vuốt chùi mồ hôi hai bên thái dương. Căn phòng chìm vào im lặng. Con cưỡng bông trong lồng treo gần cửa sổ chợt leo lẻo: “có khách… có khách…”. Thu liếc nhìn nó, thở ra một hơi dài, rồi lầm bầm một mình:

-Nhà này chỉ còn mình mày nói tiếng người.

 

. . .

 

 

Chương Mười

 

I.

Hai trụ cổng đã xây dựng xong nhưng biển hiệu Resort Thiên Thai còn dựng đứng bên trụ, chưa đưa lên. Trên bãi đất trống, một đoàn xe ba chiếc dàn hàng ngang ben đất xuống thành ba đống lớn rồi chạy đi. Rất nhiều máy ủi, máy xúc đang lù lù tiến về phía trước, ống khói từ những cỗ máy ấy phùn phụt từng cụm khói trắng lên nền trời. Những ụ đất được bang phẳng dần, phần đất mới đang lấp tới, đè dần, nuốt dần cái nền xanh mướt của khu vườn rau. Đối diện lại là cảnh những bụi chuối, những cụm dừa nhô cao yên ả. Nhưng trên con đường làng,những đàn ông, đàn bà, trẻ con nheo nhóc, áo xốc xếch, quần ông thấp ống cao, vẻ mặt tiều tụy, đang co rút quây quần theo từng cụm, từng đống bàn tủ giường chiếu bao tải lớn nhỏ. Một người đàn ông đứng lên, cởi phăng chiếc áo đang mặc, vắt lên vai, ngửa cổ lên trời, hét lớn: “Chịu hết nổi… rồi…!”.

Bà Già Trầu đang ngồi giã trầu trong chiếc túc đạn, dừng tay, kéo vạt quần chùi lên cái miệng đang tỏm tẻm nhai trầu. Chợt bà đứng phắt dậy, gào: “Ông Trời ngó xuống mà coi! Chịu hết nổi rồi!” Nhiều người đàn ông nơi những đống đồ đạc khác lần lượt đứng lên. Tiếng nói “Chịu hết nổi”, “Chịu hết nổi”… râm ran truyền nhanh. Họ bước tới bên người đàn ông đầu tiên và bắt đầu bước đi, nhiều người nhảy qua những mương nước, những bờ đất, nhập dần vào đoàn người. Họ tiến ra khoảng đất trống, những dáng người nhỏ thó nhô dần lên, lớn dần lên thành một khối nâu đen nhấp nhô nhấp nhô. Đoàn xe ủi chạy đầu đang lù lù ủi đất, tiếng máy rền động chợt dừng lại, lần lượt những cỗ máy phía sau dừng theo. Một tài xế xe ủi rút điện thoại gọi, vẻ mặt hớt hãi.

Bên phía nông dân, bà già trầu đi trước cởi phanh chiếc áo bà ba nắm trên tay huơ huơ, những người khác đồng loạt nắm tay giơ lên, tiếng hô to dần: “Dừng lại! Bọn cướp đất dừng lại!” Đồng Chí Hai cầm lá cờ Tổ quốc và khung ảnh Bác Hồ lúi húi chạy ra, chân vấp ụ đất té chúi nhủi. Đồng Chí Hai vừa ngồi dậy được đã kéo vạt áo chùi cẩn thận khung ảnh Bác Hồ, xong mới nhào tới lượm cây cờ chạy nhập vào đoàn người.

Ngay lúc ấy, một chiếc xe Mercedes 24 chỗ có gắn logo Resort Thiên Thai cũng vừa trờ tới. Sa cùng với hơn chục người đồng phục xanh lơ bước xuống xe, hùng hổ tiến lên. Sa mặt mày đỏ kè xăm xăm bước lên nói lớn:

-Mấy người làm gì vậy? Tránh ra cho người ta ủi đất. Mọi chuyện xong rồi, sao giờ này còn quậy?

Những người nông dân vẫn tiến lên, hô vang: “Dừng lại!”, “Không được cướp đất!”

Đồng Chí Hai đưa khung ảnh Bác Hồ cho người bên cạnh,lách lên trên, một tay cầm cờ, một tay chỉ vào mặt Sa, hét lớn:

-Xong là xong làm sao hở thằng đại gia biến chất kia! Đồng tiền làm cho mày bất nhân thất đức đến mức này hả?

-Đất quy hoạch, chủ trương chung chớ riêng gì tôi. Đồng chí Hai coi chừng mắc tội chống người thi hành công vụ, lúc ấy đừng trách tôi.

Đồng chí Hai vỗ tay vào chiếc radio và túi vé số mang trước ngực:

-Mày bắt tao đi! Tao thách! Mày nói chủ trương, chủ trương nào? Chủ trương là quy hoạch để xây dựng trường trại, công viên, công sở… ích dân, ích nước. Chủ trương nào cướp đất bán cho tư nhân làm giàu. Mày đừng qua mặt tao!

-Vu khống! Vu khống! Mời bả về trụ sở làm việc đi!

Đồng chí Hai dạng tay chống nạnh:

-Mày dám?!

-Tôi không nể bà từng là đồng chí thì tôi còng đầu bà từ lâu rồi kìa. Bà muốn gì? “Diễn biến hòa bình” hả? Mời bả đi anh em!

Mấy thanh niên mặc áo xanh lơ chồm người lên bẻ quặc hai cánh tay Đồng Chí Hai, chợt một tiếng thét thật to vang lên làm cả bọn phải khựng lại: “Thả ra!” Bà Già Trầu bước tới trước mặt Sa.

-Mày bây giờ ngon quá há?! Muốn bắt ai thì bắt hả? Đồ lộng hành! Đồ bất nhân! Mày mở mắt nhìn cho kỹ những người này là ai! Đó! Những người nếm mật nằm gai cùng sống cùng chết với mày trong rừng đó. Mày không nhớ sao? Bà con lối xóm nơi chôn nhau cắt rốn của mày đó. Mày không nhớ tao nhắc cho mà nhớ…

Sa cụp mắt xuống đất nhưng giọng vẫn còn lớn:

-Dì! Dì về đi cho con làm việc. Đất của dì con sẽ tính.

Bà Già Trầu quắc mắt:

-Tao không cần mày ban ơn! Cướp cả đất người chết, cả đất của người sống. Dòng họ tao nhục nhã vì mày…

Sa Quay mũi dùi sang Đồng Chí Hai:

-Chuyện không liên quan gì đến Đồng Chí Hai, sao lại xía vô xích động mọi người quậy quọ?

Đồng chí Hai oặn người vung tay hất đám thanh niên ra, bước lên:

-Mày nói ai xích động? Mày cướp đất người ta để tư túi. Tao hỏi thẳng: Lương mày cao lắm hai triệu một tháng, tao cho mày được phụ cấp kiểu trên trời nữa là ba triệu, vị chi năm triệu. Một năm mười hai tháng, sáu chục triệu. Mười năm không ăn không uống, không bệnh không đau, tom góp mót mét cao lắm sáu trăm triệu. Tiền đâu ra mà mày xây lầu đài, biệt thự mấy tỷ, mua xe mắt híp mắt hít tỷ này tỷ nọ? Mày trả lời đi! Không trả lời được hả? Mày đúng là thằng táng tận lương tâm… Bị ăn cướp, một miếng đất cắm dùi không còn thì cần gì ai xích động. Tiến lên bà con ơi! Đảng Cộng Sản Việt Nam muôn năm! (Đồng thanh: Muôn năm!) Bác Hồ sống mãi trong sự nghiệp chúng ta! (Đồng thanh: Muôn năm!)

Đoàn người lại kết thành một khối tiến lên. Từ những bụi chuối lùm dừa, từ những mái nhà khuất lấp trong vườn tược phía sau, có nhiều người áo nâu, quần ống thấp ống cao chạy ra, mấy bà xồn xồn lạch bạch chạy vấp mấy ụn đất té lăn cu chiêng, lại trở mình đứng dậy, lại chạy về phía trước, mấy ông già vừa rướn người vừa ôm ngực vẫn cứ từng bước tiến lên, dòng người như con sóng nâu, người càng đông, càng lúc càng đông, con sóng càng lượn mạnh, giật mạnh, sức cuốn phăng bất kỳ rác rến nào. Những nắm tay đồng loạt đưa lên, tiếng đồng thanh “muôn năm! Muôn năm!” vang dậy một góc trời. Đi đầu đoàn người là Đồng chí Hai và người đàn bà cởi trần, những người đàn ông cũng lần lượt cởi trần vắt áo lên vai, mắt người nào cũng trừng trừng phẫn nộ.

Sa và những người mặc áo xanh lơ thụt lùi, thụt lùi, có người vấp té vội lồm cồm vừa lết vừa chạy, tất cả lùi dần đến chỗ những chiếc xe. Trước khi bước lên xe Mercedes, Sa phẩy tay ra hiệu cho đoàn xe ủi, xe xúc quay đầu. Đoàn người hất đổ biển hiệu Resort Thiên Thai, rồi hàng trăm bước chân đạp ào lên mà đi tới. Tiếng chân nện lên tấm thép biển hiệu nghe thùm thụp như những cú đấm mạnh. “Bác Hồ sống mãi trong sự nghiệp chúng ta! Sống mãi! Sống mãi!” Tiếng hô lại dậy lên, cuộn lên như từng đợt sóng lớn.

 

. . .

 

Chương Mười Bốn

 

I.

Không gian phòng rộng, một màu xam xám bao trùm. Hai tia nắng xiên khoai chéo nhau tạo thành một chữ X lớn. Sa, trong bộ quần áo cải tạo sọc trắng xanh, đang ngồi bó gối nhìn vô vàn bụi bặm nhảy múa trong đường chéo sáng ấy. Những hạt bụi quay cuồng lớn dần, nhòe dần, Sa chìm vào thế giới của những hồi tưởng, ray rức.

Sa chợt nhớ đến hình ảnh những ngôi mộ sụt lỡ, trong đó có mộ của cậu Năm, em ruột dì Tư- Bà Già Trầu. Sau cái hôm dì Tư đến cơ quan làm ầm lên, Sa có ra tận nơi xem lại, hình ảnh ngôi mộ cậu Năm nứt toát một mảng lớn, dấu cạp xúc đất vào đến sát móng làm Sa choáng váng, nên vội vội vàng vàng quay đi. Hình ảnh người cậu gắn bó, thân thương một thời chợt hiện về cùng với tuổi thơ của Sa. Mười hai tuổi, ở miền quê gọi là tuổi hết “đốt”, Sa được nhìn mặt cậu lần đầu. Ông bà Giáo Hồng, ba má cậu rất hiền,ít nói, dì Tư ngược lại, trực tính, hay nói thẳng mọi chuyện, từ nhỏ đã có cách nói đốp vào mặt người khác, sự thật mất lòng nhưng được cái là thường nói đúng nên người ta cũng nể. Khi ông bà lớn tuổi không còn đi dạy nữa thì chuyển sang nghề hốt thuốc Nam và cùng dì Tư canh tác thêm trên mảnh vườn nước nhỉ sau nhà. Những đêm trăng sáng, Sa thường có dịp đến nhà ông bà chơi, khi thì lặt đậu phộng, khi thì lẩy bắp và bao giờ cũng được hưởng lộc, một chén bắp rang ngào đường, một dĩa đậu phộng luộc luôn làm cho câu chuyện càng về khuya càng râm ran, đó là những niềm vui ít oi nơi góc quê nghèo. Mảnh vườn hương hỏa ấy do ông cố Sa để lại. Khi lớn lên thì Sa ít nghe nói đến cậu Năm, dòng họ khi nhắc tới cậu, người ta hay gọi “Năm điên”. Má Sa cũng gọi “Năm điên” bằng giọng quý nể. Ai cũng gọi cậu như vậy nhưng ai cũng quý vì cho rằng cậu Năm học cao quá nên hoá điên điên. Ngày đó, đậu Primair đã vật heo ăn mừng, chớ đừng nói đến Brevet trường Tây, cao đẳng sư phạm như cậu Năm.

Ba Sa bị bệnh gan, người vàng vọt, teo tóp cho đến khi trút hơi thở cuối cùng, má Sa chạy khỏi Ấp chiến lược dẫn Sa về thị xã Phan Thiết tá túc trong một ngôi chùa nhỏ sập sệ. Có lần Sa thấy một người đàn ông cao ráo, giày da đen, áo quần kí giả trắng, kính gọng đồi mồi, tóc chải chuốc láng bóng đang bước vào chùa, Sa chạy ù vào hỏi má mới biết là cậu Năm ở Sài Gòn về. Cậu Năm đến thăm má con Sa và thuyết phục má cho Sa đi học. Sa nhớ cậu Năm nắm tay dẫn sa đi mua sách vở ở một nhà sách bên bờ sông gần cầu lớn. Cảm giác sung sướng lúc ấy thật khó tả. Nhưng câu chuyện học giỏi hoá điên của cậu Năm làm Sa hơi lo, chẳng biết mình học rồi có sao không. Những tập vở trắng tinh, những cây viết mực ngòi lá tre thon thả, những cục gôm hai màu và cả tờ giấy chặm mực (thấm) hồng hồng bằng nửa trang vở… Những vật dụng ấy với Sa lúc đó như những báu vật.

Cậu Năm lại dắt Sa đến nhà một người bạn cậu, là thầy Hiệu trưởng ngôi trường tiểu học mà Sa sẽ được gửi vào học. Sa cứ phồng mũi lên với đám bạn bè mới vì mối quan hệ “người quen” này. Thầy hiệu trưởng xoa đầu Sa, dặn dò và nhắc ngày giờ đến trường. Mới vào Sa phải chịu xếp vô lớp tư, nhưng chỉ hơn tháng, thầy Hiệu trưởng bàn bạc với các cô giáo cho Sa nhảy lớp. Khi lên được lớp nhất, cậu Năm về tặng Sa quyển sách in màu rất đẹp, Sa quý lắm, đi đâu cũng mang theo, ôm áp trên ngực. Có năm Sa được lãnh thưởng hạng nhất toàn trường, phải kêu xe xích lô chở nào cặp, nào sách, nào vở, phần thưởng nặng đến mức không thể nào ôm xuể. Cậu Năm nghe tin gửi cho Sa một bức thư hết lời khen ngợi, thư viết trên giấy pelure mỏng, nét chữ của người có học thật mạnh mẽ nhưng không kém phần lả lướt. Đang học ngon lành, không hiểu nguyên nhân thế nào đó mà má con Sa buộc phải đùm túm về lại quê ngoại. Chấm dứt giấc mộng thi vào Trung học đệ nhất cấp, sa khóc hết nước mắt. Sau đó một thời gian, Sa quyết định nhảy rừng…

Giờ, ngồi đây, Sa thật ân hận, không hiểu sao mình lại làm cái việc động mồ động mả tày trời như vậy. Chợt Sa thấy rùng mình, hơi lạnh làm tay chân Sa cứng đơ. Cậu Năm hiện ra nơi góc tường đối diện, vẫn bộ kí giả trắng, vẫn đầu tóc chuốt bóng, vẫn đôi mắt đen thẳm pha lê ấy. Cậu đưa tay ngoắc ngoắc, giọng nói đặt sệt Nam Trung bộ: “Biểu! Biểu! Lại đây biểu!” Sa chết điếng, bất động, muốn chạy trốn nhưng không nhúc nhích được cơ thể, mồ hôi lạnh tuôn ướt hai bên thái dương. Một cán bộ Sa quyền lực mạnh mẽ, ngang dọc ngày nào giờ chỉ là một đứa nhỏ sợ sệt, run rẩy, trước ông cậu đã chết vẫn còn cặp mắt nhìn xuyên thấu tất cả kia…

Đôi mắt ấy vẫn còn nhìn xoáy vào Sa, ngay cả khi hình dạng bóng ma đã tan đi.

Nhìn.

Rất lâu.

Tỉnh lại, cố xua những ám ảnh, những ray rức này ra khỏi đầu, Sa lại rơi vào những ray rức khác:

Chợt cảnh mật khu A2 lại hiện lên mồn một trước mặt. Những du kích đang đào mỗi người một cái lỗ lớn. Đó là thời kinh hoàng nhất, người hao hụt đến mức không ai có thể thay mình đào lỗ huyệt cho mình nếu như sau chuyến đánh vào Chi khu đêm nay mà mình trở về trên vai đồng chí, đồng đội, trở về chỉ là cái xác không hồn. Những xẻng đất cát vồi vội tung lên từ các miệng lỗ. Sa đang đào thì dừng tay xẻng, từ cái lỗ sâu tới ngực, Sa ngước lên nhìn Thu cũng đang lúi húi với cái lỗ bên cạnh. Sa xé miếng vải túi áo đã hơn một lần thấm máu của mình chồm sang đưa cho Thu: “Em nhớ cái lỗ này của anh! Nếu sau trận đánh đồn này, không lấy được xác anh thì… bỏ vào đây lấp lại, trong này có thấm chút máu anh hôm bị thương. Anh sẽ tìm máu mình mà về…” Sa nói xong thì ngồi thụp xuống hố, Sa không muốn cho đồng đội thấy những giọt nước mắt của mình. Thu chết trân với lời trăn trối đột ngột này, tay cầm miếng vải túi áo thấm một vệt máu nâu đỏ, mắt Thu căng ra nhìn cái miệng hố của Sa, dường như cả đêm tối của trần gian đã trút hết màu đen khủng khiếp của nó xuống đó. Sau khi dụi lau sạch nước mắt, Sa nhô lên len lén nhìn bàn tay co quắp của Thu, anh thấy hình như máu đang tuôn ròng ròng từ bàn tay ấy, máu tràn ra, trườn xuống, đầy dần miệng huyệt và Sa đớn đau tự hỏi: Có nơi đâu trên trái đất này, con người ta phải tự đào huyệt cho mình không?

Thu cứ cầm miếng vải ấy trên tay.

Chết lặng.

Rất lâu.

Đôi mắt mở to sợ hãi ám ảnh của Thu hiện lên từ miệng huyệt ngày nào, nó lớn dần, lớn dần thành một vùng xoáy đen trước mắt…

…Lửa cháy bập bùng từ đống củi hình tháp. Ngọn lửa lớn dần. Tháp súng hiện ra tua tủa lưỡi lê và những bàn tay cầm súng chạy đi tạo thành một vệt mờ…

Một vệt mờ thân quen.

Và cứ thế kéo dài.

Rất lâu.

… Đồng Chí Hai một tay cầm cờ, một tay chỉ vào mặt Sa:

-Xong là xong làm sao hở thằng đại gia biến chất kia! Đồng tiền làm cho mày bất nhân thất đức đến mức này hả?

… Dì Tư, Bà Già Trầu quắc mắt, nhìn Sa khinh bỉ.

-Tao không cần mày ban ơn! Cướp cả đất người chết, cả đất của người sống. Dòng họ tao nhục nhã vì mày… vì mày… vì mày…

Hai tiếng “vì mày” ấy cứ vọng mãi, vọng mãi.

Rất lâu.

Sa, ôm đầu, hai tay càng lúc càng siết mạnh. Vò đầu, Siết tai, dù có vò siết trăm lần cũng không xua nổi những hình ảnh kí ức, những âm thanh kí ức, những lời trách móc, những ánh mắt khinh bỉ ra khỏi đầu. Cơ thể Sa gục xuống, nhích dần, nhích dần, lết vào một vùng xám sậm của phòng giam. Sa cuộn người co ro, hai tay ôm đầu. Sa muốn mình tan biến đi thật nhanh, nhưng không, những hình ảnh cứ hiện ra, những âm thanh cứ vọng vọng. Sa càng co rút người thì những kêu đòi, ám ảnh càng phình to, càng vọng lớn. Mí mắt sa căng ra thất kinh, ánh mắt lạc trong vũng tối mơ hồ.

Lạc trong ấy và thấy mình sắp nổ tung.

Sa muốn nổ tung để giải thoát.

Nhưng không, Sa vẫn mãi co rút, quằn quại.

Nỗi dằn vặt là cái túi không đáy, trăm ngàn mũi kim từ đó bay ra đâm xoáy vào tim, vào não người.

Đâm nhói.

Đâm nhói.

Cơn mưa kim đâm nhói.

Rất lâu.

 

 

II.

Chiếc laptop, đang mở với giao diện blog Mùa Thu, đặt lệch xéo trên bàn. Khung ảnh của vợ chồng Thu đội mũ tai bèo đã bị vỡ mặt kính, nằm ngửa bên cạnh, những mảnh kính sắc nhọn nằm chồng nhau, cắt ngang, đâm dọc hai nụ cười ngày xưa.

Một giọt nước mắt đang lớn dần, ánh sáng đọng anh ánh hiu hắt, một thứ ánh sáng được phát ra từ nỗi buồn, từ tâm hồn người, giọt nước mắt trĩu nặng, từ từ lăn tràn xuống, vỡ nhòe trên má Thu.

Thu mặc bộ đồ ngủ bằng lụa mỏng ngồi trước laptop, quay lưng lại phía cửa chính, căn phòng quá rộng đối với người đàn bà cô đơn, cô độc. Các ngón tay Thu gõ trên bàn phím, nhấn nhấn từng chữ, từng chữ rã rời như những bước chân cò trong buổi chiều ảm đạm, những con chữ đùn nhau ra đời, hồn xác chúng còn ảm đạm hơn ngàn lần như thế. Thu dừng tay, kéo thanh cuộn, đọc lại từng chữ những dòng thương đau tột cùng do chính mình vừa viết ra:

– Đi qua chiến tranh, ai người ta cũng bị ám bởi chết chóc, mất mát, hy sinh, còn chúng ta lại bị ám bởi điều chúng ta đã từng có được, ám bởi cái mùi đã quyện chặt lấy anh và em. Phải, em đã ám mùi hạnh phúc, mùi người, mùi chồng… Em biết mình đã mất mãi mãi, mãi mãi… thật rồi.

Hoa mắt.

Hai thái dương buốt đau.

Liên tục có những khoảng hẫng trống trong đầu.

Cơ thể rã rời. Không chịu nổi nữa, Thu lết chân đến gần cửa sổ, gió mưa bên ngoài thổi giật từng cơn. Hai bàn tay Thu ôm lấy bờ vai, mơn man lần xuống hai cánh tay trần rồi siết mạnh. Thu quỵ chân trượt theo góc tường, đôi vai rung lên, nấc từng cơn, càng lúc càng nức nở rồi khóc òa.

Rung.

Nấc.

Nức nở.

Khóc òa thành một tiếng rú lớn.

Cả khuôn mặt Thu ràn rụa, nhòe nhoẹt, nhăn nhúm, méo xệch.

Không gian tối dần,

đặc dần,

                đông cứng.

Không mùi.

 

 

Chân núi Tà Cú, 8/2012
N.H

bài đã đăng của Nguyễn Hiệp


1 bình luận »

  • black raccoon viết:

    -Xong là xong làm sao hở thằng đại gia biến chất kia! Đồng tiền làm cho mày bất nhân thất đức đến mức này hả? (NH)

    大家 đại gia

    Đại gia có thể dịch qua Việt văn là:
    – Nói chung, phàm sự, đại phàm, người ta nói, mọi người nói
    – Người lão luyện, chuyên môn, nổi bật. Nhất là trong lĩnh vực văn học. Đường Thi Bát Đại Gia, Nguyên Khúc Tứ Đại Gia

    Trad. Simp. Pinyin English
    大家 dà jiā authority; everyone

    http://www.mandarintools.com/cgi-bin/wordlook.pl?word=%E5%A4%A7%E5%AE%B6&searchtype=chinese&where=whole&audio=on

    大家 [dàjiā] (also: 一切, 全部) all

    据大家所说 by all accounts

    Cứ đại gia sở thuyết: theo như người ta nói

    http://en.bab.la/dictionary/chinese-english/%E5%A4%A7%E5%AE%B6

    ……….

    Dường như người VN trong nước xử dụng “đại gia” theo nghĩa là người nhà giàu có và đầy quyền lực. Thiếu gia là con của “đại gia”.
    Thật ra từ “đại gia” không bao hàm các nghĩa như vậy. Nếu người VN chế ra và dùng theo cách của mình thì tôi không có ý kiến. Bằng như họ nghe phim Tàu” đại gia đại gia, tà ché tà ché” rồi hiểu nhầm chăng?

Phần Góp Ý/Bình Luận

Xin vui lòng bày tỏ trách nhiệm và sự tương kính trong việc sử dụng ngôn ngữ khi đóng góp ý kiến. Da Màu dành quyền từ chối những ý kiến cực đoan, thiếu tôn trọng bạn đọc hoặc không sử dụng email thật. Chúng tôi sẽ liên lạc trực tiếp với tác giả nếu ý kiến cần được biên tập.

Lưu ý: Xin vui lòng bỏ dấu tiếng Việt để giúp tránh những hiểu lầm đáng tiếc từ độc giả trong việc diễn dịch ý kiến đóng góp. Bài không bỏ dấu sẽ không được hiển thị. Xin chân thành cám ơn.


*

@2006*2018 damau.org ♦ tạp chí văn chương Da Màu Web services provided by InfoResources Center, Inc. Scroll Up Log in | Entries (RSS) | Comments (RSS)