Trang chính » Sáng Tác, Truyện ngắn Email bài này

Cánh máu

 

Đây là một buổi sáng nắng. Triền đồi phía trước mặt cây cối thật xanh và khoẻ khoắn.

Tôi muốn thức dậy, ngồi ngay chiếc bàn đặt trước hiên nhà và viết điều gì đó.

Đêm qua lũ bướm đến cả vạn con bò vào nhà. Chúng là lũ bướm gần như chết, bay vào nhà như những cái xác không hồn. tôi nhìn những nhăn nheo óng mượt trắng xanh xám đỏ trên lưng chúng, rồi lúc ấy biết lũ bướm này chết đói ánh sáng, chúng thay phiên nhau tụ tập dưới ngọn đèn ne-on trắng nhợt. Ấy vậy mà chúng vẫn đập cánh mỏng lao vào những đốm sáng mạnh nhất. Thật điên dại, sao chúng lì lợm bám vào những nơi có ánh sáng đến thế. Chúng bỏ lại tôi góc tối và dần chìm sâu vào chỗ ngồi bạc nhược.

Đến mười một giờ đêm thì chúng đã phủ kín trần nhà. Chúng chỉ là những bóng ma bé con mà thôi.

Khói bếp từ xa đang toả dần lên. Thỉnh thoảng một đợt gió lạnh thổi qua đây. Bầy gà đang bươi móc trong lá khô. Tôi ở vùng đồi này bao lâu rồi. Đêm qua tôi không ngủ được, tôi đã để lại ánh sáng cho lũ bướm đó, cho chúng tha hồ ăn no nê. Vào lúc trời hưng hửng tôi đã nghĩ rằng ngoài căn phòng kia bầy bướm chắc đã trương phình, có thể chúng đã bằng cách nào đó lớn hơn cái bóng của chúng, trở thành những vật thể đen sậm sịt và sáng ra, khi tôi mở cửa tôi sẽ thấy toàn bộ trần nhà, cửa kính đầy những con bướm khổng lồ đó.

Không, nhưng không. Sẽ có một con tìm cách giao tiếp với tôi.

Con bướm này đầy lằn ranh vào sẹo. Chắc nó đã chật vật khi len lỏi vào đây, cánh xước và chân gầy. Bộ dạng nó mỏng đến mức tôi thấy ánh sáng đã xuyên qua, soi rọi đủ đường trong cơ thể nó. Một nửa nó là máu, một nửa là không khí màu trắng trong suốt. Khi bay nó nghiêng về cánh trắng, vậy nên mọi thứ nó lướt ngang đều bị soi tỏ, xuyên suốt, và chính cánh trắng này cũng làm nó đau buốt bởi đôi lúc nó phải bay qua những vùng nhiệt độ quá cao. Giờ đây nó đang bay vào nhà tôi bằng nửa cánh này. Nhưng khi đậu xuống thì nó lại nghiêng về cánh máu. Và có thể trong cánh máu này, năng lượng của nó bắt đầu thâm nhập và toả ra trên tường. Nó tìm kiếm và hút lấy điều gì, trên bức tường ẩm mốc đó? Có thể, có thể lắm. Suy nghĩ của chúng đã trườn đến tôi.

Nhưng để tôi mô tả hết về con bướm kì lạ này. Phần trắng bay nhẹ ấy luôn làm nó nhức buốt. Để bay trong phần cánh này nó đã phải mỏng đi rất nhiều, mỏng hơn giấy, hơn da người già, hoặc nó như một hơi khói nhẹ của tách trà ấm thôi. Nhưng cái phần dày vò nó không nguôi và chìm dưới vực sâu là phần cánh máu. Phải, cánh máu đã nặng, tích tụ, rỉ rả những gì mà nửa kia đã không mang nổi.

Giờ thì nó bắt đầu nhả cho tôi những suy nghĩ này. Cánh máu. Chính chúng sẽ truyền tới, mang lại nghĩ suy gì đó mà tôi không cưỡng lại được. Con bướm này không đậu trên trần nhà hoặc kề cận ngay ánh đèn, mà nó đậu trên khung cửa kính. Nơi bóng đêm nhập nhoạng ngoài kia cũng có thể len vào những đám cây rậm rạp, những đợt gió thổi và sương giá rét. Nó phải đứng một nơi giữa bên này và bên kia, trên mặt phẳng bóng nhợt và bụi bặm. Nó đứng đậu, trì trệ một góc cánh đen. Nó nói, tôi lơ lửng bên này trời, một cánh tôi chạm đất, một cánh tôi thả cho mọi sự luồn qua. Bên nào tôi cũng có trọng lực, bên nào tôi cũng có thể tới, bên nào tôi cũng bay, bên nào tôi cũng mỏng, nhẹ và nặng. tôi là loại bướm chỉ có trong đêm hè, trong những ngày cô dai dẳng nơi đây, rồi cô thấy đó, khi sáng ra tôi giúp cô nói năng vài điều, rồi khi mùa tới, mùa tới nữa, tôi cũng biến mất hoặc tôi trở thành loài côn trùng khác, tôi tiếp tục sự thay đổi của mình.

Và rồi ai sẽ kể tiếp câu chuyện hôm nay. Ngày kia, ngày tới, khi mọi chuyện chỉ nặng phần bên này, khi đêm vẫn dài ngay cả buổi sáng tới. Người ta sẽ hỏi, có thấy khói đằng kia không? Đâu, nó đâu. Chỉ là do cánh trắng mang tới, xuyên qua nó thì cái gì mà không bạc màu, ủ rũ, ướt đi trên lá khô, thềm xi măng nóng, nước sôi, rồi những vụn vặt của hạt nữa. Tất thảy sẽ dừng tại ngay đó hay nó tiếp tục khô thành những hạt khác. Hay chúng rồi cũng như hư tưởng ngày qua mà thành trong những đêm đen, trong bầy bướm đã chọn nơi đây làm lễ hội, đã đập cánh rả rích, đã giãy chết thâu đêm, đã bắn lên tường những hạt phấn khô độc, đã bảo tôi hãy ngủ đi rồi thức dậy sẽ thấy vô vàn xác chết đậu trên tường nhà này. Chết khổng lồ, chết dang tay, chết không mặt mũi, chết khi đang nhảy múa tơi bời. Hẳn, khi sáng ra tôi đã thấy một con bướm lớn khôn bất thường, rơi xuống nền nhà, tôi nhặt lên nó chỉ là cái bóng.

Trời mây hôm nay không có bóng. Không có gì che đậy mặt đất này. Tôi nhìn xuống ngón chân, một nửa đã nát, một nửa tiếp tục mọc ra những đợt da mới. Chân này hôm kia vừa vùi sâu vào cát, nơi từng cụm sầu bi bay phất phơ trên dải rộng trắng muốt. Rồi chân này tìm cách bám lên đá, như thiêu như đốt và gai đâm gót chân. Rồi chân này lại đi lên một tháp cao và nhìn biển xanh ngút mắt. Chân này cũng đã trèo leo bám đậu với lũ bướm rồi nhả xuống đất những u ám khổng lồ.

Đêm hay ngày cũng rơi xuống, tụ lại thành những hình nhân khổng lồ, phải không?

bài đã đăng của Nguyễn Thúy Hằng


Phần Góp Ý/Bình Luận

Xin vui lòng bày tỏ trách nhiệm và sự tương kính trong việc sử dụng ngôn ngữ khi đóng góp ý kiến. Da Màu dành quyền từ chối những ý kiến cực đoan, thiếu tôn trọng bạn đọc hoặc không sử dụng email thật. Chúng tôi sẽ liên lạc trực tiếp với tác giả nếu ý kiến cần được biên tập.

Lưu ý: Xin vui lòng bỏ dấu tiếng Việt để giúp tránh những hiểu lầm đáng tiếc từ độc giả trong việc diễn dịch ý kiến đóng góp. Bài không bỏ dấu sẽ không được hiển thị. Xin chân thành cám ơn.


*

@2006*2018 damau.org ♦ tạp chí văn chương Da Màu Web services provided by InfoResources Center, Inc. Scroll Up Log in | Entries (RSS) | Comments (RSS)