Trang chính » Sáng Tác, Thơ Email bài này

Hai bóng ♦ Bóng người hình xưa ♦ Tượng bóng

 

 

 

Hai bóng

 

Ta ngồi. Bóng thầm
Ta đi. Bóng động
Ta nói. Bóng câm

Ta vào giấc mộng
Nhẹ tênh bay bổng
Bóng nặng, bóng nằm

Ta vào cuộc sống
Bóng nhẹ, bóng bay

Hóa ra ta, bóng
Chẳng một, mà hai.

 

 

 

Bóng người hình xưa

 

Lẻ một chỗ ngồi
Loang trưa cái bóng
Ngó xuống thềm sôi
Ánh nhìn phải bỏng

Lặng một bóng thầm
Ngó lên người, câm
Lóa bóng trời gần
Chói chan hình ảnh

Người vừa đứng dậy
Một khoảng trống buồn
Chiếc bóng hết hồn
Hình ơi, ngó lại . . .

Trời xa, bóng đuối
Phai dần nắng trưa
Đâu sợi dây nối
Bóng người, hình xưa . . .

 

 

 

Tượng bóng

 

Gió quái động trời im
Nửa vầng trăng úp mặt
Tượng buồn ai khắc trong đêm

Thành một bóng giữa những bóng câm
Cúi xuống quầng thâm mặt đất
Hạt mầm nào ngày mai mở mắt

Huyễn hoặc giấc mơ ai
Nhặt lên chiếc bóng hoài
Thương nặng đêm đè mộng

Nói gì. Nghe gì. Thấy gì
Tượng buồn trong đêm lạnh
Trở mình hóa đá. Đi

 

 

 

.

bài đã đăng của Nguyễn Thị Khánh Minh


Phần Góp Ý/Bình Luận

Xin vui lòng bày tỏ trách nhiệm và sự tương kính trong việc sử dụng ngôn ngữ khi đóng góp ý kiến. Da Màu dành quyền từ chối những ý kiến cực đoan, thiếu tôn trọng bạn đọc hoặc không sử dụng email thật. Chúng tôi sẽ liên lạc trực tiếp với tác giả nếu ý kiến cần được biên tập.

Lưu ý: Xin vui lòng bỏ dấu tiếng Việt để giúp tránh những hiểu lầm đáng tiếc từ độc giả trong việc diễn dịch ý kiến đóng góp. Bài không bỏ dấu sẽ không được hiển thị. Xin chân thành cám ơn.


*

@2006*2018 damau.org ♦ tạp chí văn chương Da Màu Web services provided by InfoResources Center, Inc. Scroll Up Log in | Entries (RSS) | Comments (RSS)