Trang chính » Sáng Tác, Truyện chớp Email bài này

Mùa thu lá bay

Tôi không biết chắc mình đã chọn đúng nơi chốn. 10 giờ đêm, và hai đứa cùng đói meo. Chúng tôi cần ăn hơn bất cứ điều gì khác. Các thực khách chung quanh thì khác. Họ đến đây chủ yếu không phải để ăn. Hầu hết đã đứng tuổi, có vẻ như là khách thường xuyên và quen biết lẫn nhau. Tôi đoán họ là những người chí thú làm ăn, đến quán Tre Nướng vào mỗi cuối tuần để gặp gỡ người quen biết và để hát cho nhau nghe những bài hát cũ.

Quán có nhạc sống. Sân khấu nhỏ xíu nằm ở một góc gần cửa ra vào. Bàn Q và tôi ngồi nằm ở phía đối diện, trên một chiếc bục gỗ, lắc lư như chiếc thuyền nan mỗi khi có người lên xuống những bậc thang nối liền chiếc bục với phòng ăn chính. Người hát hầu hết là phụ nữ, trẻ hoặc không còn trẻ. Một bản nhạc Pháp. Hai hoặc ba bản nhạc Việt. Rồi một bản nhạc Trung hoa lời Việt lấy từ một phim tình cảm Hồng Kông, đến lượt dựa trên một cuốn tiểu thuyết của Quỳnh Dao. Rất thời thượng vào những năm 70.

Mùa thu lá bay anh/em đã đi rồi…

… Hẹn anh/em kiếp sau ta nhìn thấy nhau!

Tôi nhìn người hát rồi quay lại nhìn Q ở phía bên kia của chiếc bàn ăn nhỏ. Em sẽ đi xa ngày mai. Vài tuần, hoặc vài tháng, tùy theo nhu cầu công việc. Em sẽ trở lại, tôi biết thế. Nhưng nếu vạn nhất em không trở lại, liệu có kiếp sau để hẹn hò?

Tôi có phần còn lại của đêm để lấy làm chắc chúng tôi sẽ có kiếp sau!

PN
31.08.2007

bài đã đăng của Phùng Nguyễn


Bài này không có phần bình luận.

@2006*2018 damau.org ♦ tạp chí văn chương Da Màu Web services provided by InfoResources Center, Inc. Scroll Up Log in | Entries (RSS) | Comments (RSS)