Trang chính » Các Số Da Màu định kỳ, Da Màu số 30, Dịch Thuật, Sáng Tác, Song ngữ, Tiểu thuyết Email bài này

Đi tới cuối đường, rồi … (kỳ 14)


♦ Chuyển ngữ:
0 bình luận ♦ 15.07.2007

Đi tới cuối đường, rồi…


To the End of the Road, then…

Kỳ 14 (Chót)

 
111.
Bất ngờ về hành động của ba Phụng, tất cả chúng tôi đều sững sờ. Đầu tiên tôi tập trung nhìn vào con dao. Nó là một con dao, tôi nghĩ, nhưng giờ đây nó đang trở nên khác với con dao vẫn nằm trong nhà bếp. Điều gì có thể xảy ra nếu không phải chính tôi sẽ phải cầm nó lên và giữ lấy nó. Nhưng tôi đã không thể. Tôi chuyển cái nhìn của mình qua ba Phụng. Mặt ông ta căng thẳng và dữ dội. Ông ta cũng đang nhìn con dao. Tôi nghĩ người ông ta muốn giết chính là tôi. Và ông muốn điều ấy được vợ và con ông chứng kiến.

112.


Tôi run lên khi ba đặt con dao lên bàn. Tôi chỉ có thể kêu: “Ba”. Nhưng tiếng kêu của tôi lọt thỏm vào sự im lặng căng cứng và nó đóng băng trong đầu tôi. Tôi muốn gọi: “Ba ơi, Ba ơi” thay sự giãi bày, bởi tôi biết không thể giãi bày bất cứ điều gì. Tôi không ngờ ba lại quyết liệt đến vậy. Tôi nhìn qua chồng tôi. Chúng tôi là những kẻ có lỗi. Tôi không đọc được điều gì trong đầu anh.

113.
Sống với ba Phụng nhiều năm, dì Ba bình tĩnh hơn. Dì nhìn thẳng vào mắt chồng khi ông quay nhìn dì. Tôi không đoán được dì sẽ làm gì. Hơi ngả người ra phía sau, dì cởi cúc áo, phanh bộ ngực phổng phang. Dì khiêu khích ông ta: “Giết em đi”. Ông ta đứng lên. Tôi canh chừng bàn tay ông. Tôi nghĩ không thể để án mạng xảy ra trong nhà tôi. Nhưng bất ngờ ông đổ sụp xuống.

114.


Chỉ có tôi tiễn ba và dì ngoài cửa. Chồng tôi đã ra khỏi nhà. Tôi nói với dì: “Dì săn sóc ba giùm con”. Dì im lặng bóp nhẹ vai tôi. Tôi cảm thấy thương ba vô hạn, ông sẽ phải sống với nỗi đau suốt đời. Một cuộc chia tay mà tôi nghĩ rất khó có ngày gặp lại.

115.
Tất cả ý nghĩa cuộc sống chỉ là những xúc cảm. Nhưng dường như mọi ngọn nguồn cảm xúc của tôi đang cạn. Tôi nghĩ mình không nên vẽ nữa nhưng tên tuổi tôi vẫn lừa được bọn hãnh tiến. Vả lại, tôi cũng cần tiền để sống. Tôi cầm cọ như một nỗi đày ải. Tôi vẽ Phụng trong mọi tư thế. Và dù ở tư thế nào, những phần sâu kín của Phụng luôn được tôi nhấn sáng, bất kể các qui luật về ánh sáng.

116.


Dì Ba đã bỏ nhà đi, bởi ba tôi luôn tìm cớ đánh đập dì. Không thể đổ lỗi cho ai, tôi nghĩ đến ông tổ Trần Thượng Xuyên ngày xưa mang vợ con phiêu bạt đến đất này và giờ đây dòng máu ông vương vãi và vô định. Tôi cảm thấy mình không có chỗ để quay về. Tôi lo sợ cho tương lai của tôi và con tôi.

117.
Toàn bộ hệ thống thần kinh từ mông trở xuống của tôi đau nhức, đi đứng khó khăn. Nhưng tôi vẫn phải tập cho Tiểu Đức đi. Tôi nghĩ nhân sinh là một vòng luẩn quẩn, một phiên bản khác của tôi đang bắt đầu lại.

118.


Anh ấy không còn đủ sức khỏe để yêu tôi như trước, chúng tôi chỉ làm tình bằng miệng. Đôi khi áy náy, anh hỏi: “Có đủ với em không?”. Tôi bảo chỉ cần anh vẫn yêu em. Tôi không biết rồi ra có ngày tôi phải nói dối anh không, như đã giấu việc dì Ba vẫn liên lạc với tôi.

119.
Tôi không nghĩ đến việc phải uống rượu Minh Mạng hay dùng thuốc để cải thiện sinh hoạt tình dục, mặc dù tôi vẫn có những ham muốn với Phụng. Được bú liếm Phụng, tôi thấy đủ để sung sướng. Có thêm dì Ba hay không, không ảnh hưởng đến hạnh phúc của tôi.

120.


Tôi nói với anh, tôi muốn làm một công việc gì đó. Tôi cần phải chuẩn bị cho ngày không còn anh. Anh hỏi có thích mở tiệm làm tóc, trang điểm không? Tôi nói không muốn nhìn thấy bóng ma của Đức. Anh tìm cho tôi chỗ mở một quán cà phê, cơm trưa văn phòng. Con Múp giúp tôi tìm người phụ việc. Tôi kêu dì Ba về làm đầu bếp chính. Anh đùa: “Không sợ ba cầm dao phay tới sao?”. Tôi nói: “Em cũng nghĩ đến ngày phải đem ba về nuôi”. Để tránh lập lại mối quan hệ tay ba mà bản thân tôi không còn ham thích nữa, chúng tôi xếp đặt cho dì Ba ăn ngủ luôn ở quán với ba cô tiếp viên xinh đẹp.

121.
Thường sau khi gửi Tiểu Đức ở nhà trẻ, tôi đến phụ coi chừng quán với Phụng cho vui. Thật ra, nhiệm vụ của tôi là mang mặt mình ra cầu tài với khách. Thân hữu biết tôi mở quán cho vợ, họ đến ăn uống ủng hộ, cũng là chỗ tụ tập để anh em gặp nhau. Một sinh khí mới rạng rỡ tỏa ra từ khuôn mặt đến những cử chỉ duyên dáng của Phụng. Lũ bạn tôi bảo: “Mày có phước”. Tôi không nghĩ vậy, dù tôi vẫn coi Phụng là một ân sủng dành cho những ngày tháng cuối đời của mình.

122.


Anh hài lòng với tên nhà hàng là Tiểu Quán do tôi đặt. Tôi muốn nó gắn bó với tôi như Tiểu Đức. Quán đông khách vì dì Ba nấu ăn rất ngon, vì sự có mặt của anh, một họa sĩ nổi tiếng, và cũng vì có tôi. Tôi biết có những người đến chỉ để muốn được nhìn ngắm tôi đi lại. Tôi nói với anh: “Đây là lúc anh cần phải hưởng thụ em”. Tôi mua rượu thuốc cho anh với tất cả những thứ đặc sản cường dương bổ thận. Và tự tay tôi rót cho anh uống mỗi bữa ăn. Tôi sợ có ngày tôi sa ngã.

123.
Thật may, dì Ba đối với tôi cũng như Phụng đã trở lại bình thường, dù dì đã bỏ ông bố vợ tôi, ít ra như tôi thấy. Có thể dì đã tìm được niềm vui với mấy cô tiếp viên trẻ trong quán. Tôi hỏi Phụng: “Em với dì Ba không còn quan hệ”? Phụng bảo: “Anh cũng biết là hồi đó em chiều anh mà. Em đâu có yêu dì Ba, mặc dù đôi khi làm tình có dì Ba em cảm thấy đầy đủ hơn”.

124.


Không kể những ông khách trẻ, một vài người trong số bạn anh cũng thích tôi ra mặt. Đôi khi họ đùa, bảo: “Em bỏ thuốc độc cho ông chồng già của em chết đi, sống với anh”. Tôi bảo: “Chồng già là một loài động vật quí hiếm cần bảo tồn”. Hấp dẫn với tôi là một cô gái lúc nào cũng đi một mình. Rất tự tin. Cô khá đẹp. Có lẽ lớn hơn tôi dăm bảy tuổi. Một hôm cô bắt chuyện với tôi: “Bồ hôm nay trông không được khỏe”. Tôi bảo: “Đêm qua em bị mất ngủ”. Cô nói: “Mình thì thường xuyên không ngủ được”. Tôi hỏi: “Chị làm gì”? “À, làm lăng nhăng một số thứ. Có một thứ giống ông Hoàng”. “Chị biết anh ấy?” Cô cười: “Nổi tiếng như ông ấy thì phải biết chứ, nhưng mình đến đây không phải vì ông ấy”. Tôi tò mò: “Thế chị đến vì điều gì?” “Vì bồ”. Hơi giật mình, bỗng dưng tôi bẽn lẽn: “Vì em?” “Đúng vậy. Bồ rất hay”. Tôi bối rối: “Em có gì đâu”. “Bồ là mẫu phụ nữ mình vẫn đi tìm. Ông Hoàng yêu bồ là đúng, nhưng có lẽ ông cũng chưa phải là người biết hết về bồ”. Không thích nhận xét đó của cô, tôi nói: “Chị không biết gì về tụi em”. Cô nhìn vào mắt tôi: “Mình không nói sai đâu”. Cô cầm tay tôi, vuốt nhẹ: “Mình hy vọng sẽ làm được điều gì đấy cho bồ hiểu”. Tay cô mềm và ấm. Bất giác tôi cũng nắm tay cô. Im lặng. “Một ngày của mình bắt đầu từ 5 giờ chiều với một chai bia khi trời nóng và một ly Capuchino khi trời mát. Lúc trời nhá nhem là thời điểm mình thích nhất”, cô nói. Tôi bảo tôi không có ý niệm gì về thời gian và tôi thấy cô lạ. “Rất ít người biết chọn cho mình một cách sống riêng biệt, điều ấy thật ngu xuẩn”. Khi nghe cô nói thế, tôi tưởng cô sẽ phà một hơi khói, nhưng cô không hút thuốc. Tôi bảo có những người sống mà không kịp nghĩ bất cứ điều gì, như tôi. Có lẽ cô cũng nhận ra có một khoảng cách giữa cô và tôi, cô vội nói: “Mình nhìn thấy ở bồ giống như sự đơn giản, nhưng dường như lại có một ký ức mù mịt. Nó làm cho bồ quyến rũ từ bên trong. Mình không thể không muốn đâm đầu vào, mặc dù mình không biết bồ đã cất giấu những ký ức gì”. Tôi chưa từng gặp ai, ngoại trừ chồng tôi, thấu suốt tôi đến vậy. Tôi nói: “Chị giống anh ấy”. Tôi nói thêm: “Nhưng có lẽ chị không nên đến đây nữa”. Tôi nhìn thấy cô hụt hẫng. Cô hỏi: “Tại sao?” Tôi bảo: “Em không muốn có thêm oan nghiệt”.

125.
Dì Ba chỉ cho tôi thấy cô gái vẫn ngồi một mình. Đến chào cô, tôi nói: ”Cho phép tôi ngồi với cô một lát”. “Không có gì”, cô rất bình thản. “Rất vui vì có những khách hàng quen thuộc như cô, tôi mời cô uống thêm một cái gì nhé”? Cô nhỏ nhẹ: “Cám ơn. Cho tôi xin một cà phê đá”. Tôi nói: “Được nói chuyện với những người trẻ như cô thì tuổi già là một sai lầm”. Cô cười: “Sai lầm của ông giết người”. Tôi hỏi lại: “Cô nghĩ tôi đã giết người thật sao”? Cô nói: “Biết đâu tôi sẽ chẳng là nạn nhân của ông”. Tôi bảo: “Cô đánh giá tôi hơi cao. Tôi luôn luôn là kẻ bị giết”. Chờ cho cô thấm hết điều tôi muốn nói, tôi tiếp: “Nhan sắc phụ nữ là điều tối thượng, cô còn có sự thông minh của một nghệ sĩ. Đấy lại là một tối thượng khác. Cô có quan tâm đến những vấn đề nữ quyền không”? Cô hỏi lại: “Ông nghĩ tôi quan tâm đến những chuyện vớ vẩn ấy à”? Tôi cười: “Thời sự mà”. Cô hỏi tiếp: “Ông có biết một phụ nữ đáng kính là thế nào không”? Tôi thấy vui: “Vâng thưa cô, tôi biết, họ không đòi hỏi cái người ta vốn có”. “Ông rất đáng ngưỡng mộ”, cô khen. Tôi nói: “Tôi mong được xứng đáng như thế”. Chúng tôi cùng cười to. Tôi nghĩ thế là đủ. Tôi hỏi thân mật: “Em cũng vẽ”? “Dạ, chút chút”. Tôi nói khi nào tiện cho tôi xem. Cô bảo: “Chỉ có một ngày tiện duy nhất là khi nào em triển lãm”. Tôi thích sự kiêu hãnh của cô.

126.


Cô mời tôi đến nhà xem tranh. Biết đây chỉ là cái cớ, nhưng tôi không thể nào từ chối. Con hẻm ngoằn ngoèo, cô sống giữa một xóm lao động nổi tiếng nhiều tệ nạn. Cô bảo: “Mình không cảm thấy sợ, mà ngược lại, nó cho mình sự hiểu biết và nhiều cảm xúc”. Cô không biết tôi cũng từng là một cô gái từ những xóm nghèo như thế. Tôi hỏi: “Nhà chị thuê”? “Ừ, vừa rẻ vừa vui”, cô cười nói. Căn phòng đủ cho một người ở, có một gác. Tôi không nhìn thấy bức tranh nào. Cô tóm tắt cho tôi biết cuộc sống của cô ở những góc độ khác nhau: “Ở đây có thể nghe thấy tất cả mọi thứ âm thanh và mùi vị. Vì mình thường ra khỏi nhà vào lúc chiều tối, nên nhiều cô tưởng mình cũng làm đĩ như họ. Nhưng mình lại là người thích sự sạch sẽ. Điều này có ảnh hưởng nhất định đến tác phẩm”. Tôi bảo tôi không nhìn thấy tranh chị. “Ồ, để mình lấy. Mình không vẽ trên giá”. Cô bước vào góc nhà, lấy ra một cuộn vải và trải xuống đất vừa hết chiều dài căn phòng. “Mình hay nghĩ đến ngày tận thế”, cô nói. Tôi thấy cảnh tượng của một biển cạn, màu sắc nâu trầm. Cô bảo: “Cởi quần áo ra và bước vào bức tranh”. Tôi nghĩ có thể đây là một cách “xem” tranh của cô, cũng có thể đơn giản là cô muốn nhìn ngắm tôi. Một lần nữa, tôi không thể từ chối.

127.
Cô pha cho tôi một bình trà, nói: “Nhà không được tiện nghi lắm”. Tôi nói: “Sự dấn thân mới quan trọng”. Cô bảo: “Em cũng nghĩ vậy và em muốn thực hiện một ý tưởng với anh”. Cô trải tấm bố trắng xuống đất. “Anh bước vào đó đi”, cô bảo. Tôi làm theo lời cô. “Hãy thở đều và nghĩ đến một thiên đàng. Anh có thể diễn đạt nó hoặc im lặng cũng được”. Tôi nói: “Anh không tin có thiên đàng”. “Vậy thì hãy tưởng tượng điều gì sẽ xảy ra ngay bây giờ”, cô nói. Tôi bảo: “Em cũng sẽ bước vào trong tấm bố này”. “Sao nữa”? Cô hỏi. “Và chúng ta sẽ hôn nhau”, tôi nói. “Không, anh cứ đứng yên đó. Em muốn anh cởi hết ra”, cô bảo. “Nếu em không cùng bước vào thì anh cởi ra làm gì”? Tôi nói. “Em chỉ muốn thực hiện một ý tưởng là xem người đàn ông sẽ tự phơi bày mình như thế nào trước mặt một cô gái”, cô bảo. “Em thật sự muốn biết điều ấy”? Tôi hỏi. “Dạ”, cô thưa. Tôi bước ra khỏi tấm bố. Cô nói: “Cám ơn anh”. Tôi nghĩ, tôi sẽ kéo quần xuống cho cô bú, hoặc tôi sẽ vén váy liếm cô, đấy là cách tôi muốn biểu lộ, nhưng tôi nói: “Anh thích thấy một phụ nữ thể hiện nữ quyền của mình trong ước muốn tình dục”.

LỜI KHAI CỦA DÌ BA:
Tôi đã theo dõi và thấy cả hai vợ chồng họ đến nhà cô gái vài lần. Tôi không chịu nổi việc họ chơi nhau mà không có tôi. Bởi thế tôi đã đến đó và bày tỏ theo cách của mình. Tôi mua mấy trái táo và cầm theo một con dao. Họ ngạc nhiên và khó chịu, chỉ có Phụng hiểu được tôi muốn gì. Tôi bỏ bịch táo lên bàn, bảo: “Mời mọi người. Tôi muốn được chung vui”. Không ai nói gì. Tôi thản nhiên cầm một quả, lấy dao gọt vỏ, nói trống không: “Không ăn được thì đạp đổ cũng là lẽ thường”. Cô gái phản ứng: “Ra khỏi nhà tôi”. Bị xúc phạm, tôi bật dậy lao về phía cô ta. Đâm.

31.3.2007

Episode 14 (Final)

 

111.

Caught off-guard by the action of Phung’s father, all of us are dumbfounded. At first I watch the knife closely. It is a knife, I am thinking, but now it has become different from all the knives that use to be in the kitchen. What can happen if it’s not I who will have to pick it up and keep it. But I cannot have done it. I move my gaze to Phung’s father. His face is tightened up and fierce. He is also looking at the knife. I think the one he really wants to kill is me. And he wants it to be witnessed by his wife and daughter.

112.


I tremble when my father puts the knife on the table. I only manage to cry out, “Dad.” But my cry falls into a stiffening silence and it freezes inside my head. I want to call out “Daddy, oh daddy” instead of an explanation, because I know one cannot explain anything. I never suspect that he can be this decisive. I turn to my husband. We are the guilty ones. I cannot read what is in his head.

113.

With her many years living with Phung’s father, Third Aunt is more composed. She looks straight into her husband’s eyes when he turns to look at her. I cannot guess what she is going to do. She provokes him, “Go ahead, kill me.” He stands up. I keep looking at his hand. I have decided not to let a murder happen in my house. But suddenly he collapses.

114.


Only I see Dad and Third Aunt to the door. My husband has left the house. I say to Third Aunt, “Please take care of Dad for me.” She silently squeezes my shoulders. I feel my love for Dad is infinite, for he will have to live with this pain throughout his life. It’s a difficult parting since there will unlikely be a day when I may see him again.

115.

Feelings make all the meanings of life. However, all my sources of feelings seem to have dried up. I think I’d better not paint any more, but my name can still deceive the newly rich. Anyway, I need money to live too. I hold my brush as in a torture. I paint Phung in all positions. And no matter in which position, Phung’s hidden parts are always highlighted by me, regardless of the rules of light.

116.


Third Aunt has left, because my father always looks for causes to beat her up. Unable to blame anyone else, I think of my ancestor Tran Thuong Xuyen who drifted to this land bringing his family along, and nowadays his blood is scattered and unsettled. I feel that I no longer have a place to go back to. I fear for my son’s future as well as my own.

117.

My entire nervous system from buttocks down hurts, rendering me hard to walk. But I still have to train Little Duc to walk. I think that human life is a full circle, which another version of myself is beginning anew.

118.


He no longer has enough strength to love me as before. We only make love orally. Getting anxious sometimes, he asks, “Is it enough with you?” I say your still loving me suffices. I don’t know whether there may be a day when I have to lie to him, like I have hidden the fact that Third Aunt still keeps in touch with me.

119.

I don’t think about having to drink Emperor Ming Mang’s alcoholic potion or using drugs to improve my sexual activities, although I still have desires with Phung. I am happy just being able to suck and lick her. Whether Third Aunt is present or not does not affect my happiness.

120.


I tell him that I want to get some job. I should prepare for a day he is no longer with me. He asks whether I want to open a hair and beauty salon. I say that I don’t want to see the ghost of Duc. He seeks out a place for me to open a cafe, which serves lunches to the office workers. Mup helps me find some assistants. I asks Third Aunt to come and be the main chef. He jokes, “So you’re not afraid that she will bring a broad-bladed knife along?” I say, “I have thought about the day I would bring Dad in so I could take care of him.” To prevent a repeat of the three-way relationship that I myself no longer desire, we arrange for Third Aunt to live in right in the cafe with the three pretty waitresses.

121.

Usually after sending Little Duc to day care, I come to the cafe to assist Phung in watching over it for fun. Actually, my mission is to just show up and socialize with guests. Relatives and friends hear that I open this cafe for my wife, so they frequent the place in support, which is eventually a gathering place for friends. From Phung’s face to her graceful gestures, there brightly radiates a new liveliness. My friends tell me, “You are blessed.” I don’t think so, although still I consider Phung a blessing in the remaining days of my life.

122.


He is pleased with the name Little Cafe that I mint. I want it to attach to me like Little Duc. The cafe draws crowds because Third Aunt cooks very well, because of his presence, a famous artist, and because of me. I know some people just come here to watch me walking back and forth. I tell him, “This is the time that you need to enjoy me.” I buy him a medicinal brandy with all kinds of male-strengthening and kidney-invigorating ingredients. And I serve this drink to him with my own hands in each meal. I am afraid I may yield to temptation one day.

123.

Quite luckily, at least as I see it, Third Aunt is back to normal terms with us, despite having left my father-in-law. Probably she has found joy with those pretty waitresses in the cafe. I ask Phung, “You and Third Aunt no longer have a relationship?” Phung replies, “You know it too, that I did it to please you. I didn’t love Third Aunt, although sometimes while making love with Third Aunt being there, I felt more complete.”

124.


Not mentioning the young guests, even some of his friends like me overtly. Sometimes they joke, “Drop some poison so your old husband dies, then live with me.” I tell them, “Old husbands are an endangered species that need to be preserved.” I find so attractive a girl who always comes alone. So confident. She is quite beautiful. She’s probably five to seven years older than me. One day she talks to me, “Today you don’t look quite healthy.” I reply, “I lost my sleep last night.” She says, “Me, I usually cannot sleep.” I ask, “What do you do?” “Oh, just a few worthless things. There is one thing that’s similar to what Hoang is doing.” “You know him?” She laughs, “A famous man like him I ought to know, but I am here not because of him.” I am curious, “So what are you here for?” “For you.” A bit startled, I suddenly grow timid, “For me?” “That’s right. You are very interesting.” I am embarrassed, “I am up to no good.” “You are the type of woman I have been looking for. Hoang loves the right woman, but probably even he is not the one who knows all about you.” Not liking her remark, I say,”You don’t know anything about us.” She looks straight into my eyes, “I don’t say the wrong thing.” She holds my hand, caressing it softly, “My dear, I hope I can do something so you understand.” Her hands are soft and warm. Suddenly I also hold her hands. Silence. “My day begins at 5 PM with a beer when it’s hot or a cappuccino when it’s cool. When it’s twilight, it’s the time I like the most,” says she. I say that I have no idea about time and that I find her strange. “Very few people knows how to choose for themselves a unique way of life, and that’s so stupid.” When I hear that, I imagine she is puffing out smoke, but she is not smoking. I say that some live without having the time to think about anything, like me. Perhaps she recognizes the distance between her and me, so she quickly says, “I find something like simplicity in you, but there seems to be a dark memory. It makes you appealing from the inside. I cannot help diving head-long into you, eventhough I don’t know what memories you are hiding.” I have never met anybody, except my husband, who understands me as such. I tell her, “You are similar to him.” I add, “But perhaps you should not come here any more.” I can see her disappointment. She asks, “Why not?” I say, “I don’t want more misery.”

125.

Third Aunt shows me the girl who uses to sit alone. Coming to greet her, I say, “Allow me to sit here with you for a moment.” “No problem,” she appears very calm. “I am very glad to have frequenters like you, can I offer you another drink?” She says softly, “Thanks. Give me an iced coffee.” I say, “Being able to have a chat with young people like you, I feel my old age is a mistake.” She laughs, “Your mistake is murderous.” I ask, “You think I have in fact killed people?” She says, “Who knows if I am you victim.” I say, “You regard me rather highly. I am always one who is killed.” Waiting for her to absorb all what I mean, I continue, “A woman’s beauty is supreme, and yet you have the intelligence of an artist. That’s another supreme quality. Are you concerned with feminist issues?” She asks, “You think I am concerned with those silly things?” I laugh, “It’s the topic of the day.” She continues to ask, “Do you know what a respectable woman is like?” I feel enthusiastic, “Yes miss, I do know: it’s she who does not demand something that people in fact posess.” “You deserve my respect,” she compliments me. I say, ”I wish I am up to it.” We both laugh out loud. I think that’s enough. I ask in a more familiar tone, “You paint too?” “Yes, a little bit.” I want to see her work whenever it’s convenient. She says, “There is only one convenient time, that’s when I exhibit.” I like her pride.

126.


She invites over to see her paintings. Knowing it’s just a cause, I cannot refuse though. The alley meanders. She lives in the midst of a laborers’ quarter famous for its many crimes. She says, “I am not fearful, but in contrary, it gives me understanding and a lot of excitement.” She does not know that I have been a girl from such a poor neighborhood. I ask, “You rent your house?” “Yes, both cheap and fun,” she says laughing. The room is enough for one person, and there is an upper floor. I don’t see any painting. She briefly describes her life for me from different angles, “Here you can receive all kinds of sounds and smells. Since I usually leave the house in the afternoon, many girls think that I am a whore like them. But I really like cleanliness. This has a certain effect on my work.” I tell her that I don’t see her paintings. “Oh, let me get them. I do not paint on an easel.” She walks towards a corner, takes out a roll of cloth and spreads it out to almost the length of the room. “I often think of the doomsday,” says she. I see the scene of a dried sea, in deep brown colors. She says, “Take off your clothes and step into the painting.” I think it’s a way of seeing her painting, or probably she simply wants to watch me. Once more, I can’t refuse.

127.

She mixes me a pot of tea, saying, “My place does not have all the comforts.” I say, “Commitment is the important thing.” She says, “I think so too and I want to carry out an idea with you.” She spreads the canvas on the ground. “Please step into it,” says she. I do as she says. “Breathe regularly and think of a paradise. You can express it, or keeping silent is OK too.” I say, “I don’t believe there is paradise.” “Then imagine something that will happen right now,” says she. I say, “You will step into this canvas too.” “What’s next?” asks she. “And we will kiss each other,” say I. “No, you just stay there. I want you to strip all off,” says she. “If you don’t step in, then I strip off for what?” ask I. “I just want to realize the idea of observing how a man exposes himself before a girl,” says she. “Do you really want to know that?” ask I. “Yes, please,” says she. I step out from the canvas. She says, “Thank you.” I am thinking, I am going to pull down my pants for her to suck, or I am going to pull up her skirt and lick her; that’s the way I want it to unfold, but i say, “I like to see a woman realizing her own feminist rights in her sexual desires.”

Third Aunt’s deposition:

I followed them and saw the couple coming to the girl’s house a few times. I could not bear the fact that they did each other without me. Therefore I went there and set forth in my own way. I bought some apples and brought along a knife. They were surprised and uneasy, and only Phung understood what I want. I dropped the bag of apples on the table, saying, “Please take some. I want to share the fun.” No one said anything. I calmly picked up an apple, used the knife to peel the skin, saying into the open air, “It’s common to kick them down if one can’t eat them.” The girl reacted, “Get out of my house.” Offended, I sprang up and hurled myself towards her. Stabbed.

31.3.2007

 

 

 

bài đã đăng của Nguyễn Viện


Phần Góp Ý/Bình Luận

Xin vui lòng bày tỏ trách nhiệm và sự tương kính trong việc sử dụng ngôn ngữ khi đóng góp ý kiến. Da Màu dành quyền từ chối những ý kiến cực đoan, thiếu tôn trọng bạn đọc hoặc không sử dụng email thật. Chúng tôi sẽ liên lạc trực tiếp với tác giả nếu ý kiến cần được biên tập.

Lưu ý: Xin vui lòng bỏ dấu tiếng Việt để giúp tránh những hiểu lầm đáng tiếc từ độc giả trong việc diễn dịch ý kiến đóng góp. Bài không bỏ dấu sẽ không được hiển thị. Xin chân thành cám ơn.


*

@2006*2018 damau.org ♦ tạp chí văn chương Da Màu Web services provided by InfoResources Center, Inc. Scroll Up Log in | Entries (RSS) | Comments (RSS)