Trang chính » Các Số Da Màu định kỳ, Da Màu số 25, Dịch Thuật, Sáng Tác, Song ngữ, Tiểu thuyết Email bài này

Đi tới cuối đường, rồi … (kỳ 9)


♦ Chuyển ngữ:
0 bình luận ♦ 30.04.2007

 

Đi tới cuối đường, rồi… (kỳ 9)

To the End of the Road, then… (Episode 9)

 

Kỳ 9

 

64.

Mặc dù nhớ Phụng, nhưng hầu như tôi không bao giờ tơ tưởng đến thân xác Phụng như một người tình hay một con cái. Tôi luôn cảm thấy Phụng là một thế giới khác, một cô gái khác. Làm bất cứ điều gì với cô ấy cũng trở nên lố bịch. Tôi cảm thấy đau đớn khi nghĩ rằng Phụng bỏ đi vì tôi đã không đáp ứng những mong đợi của cô. Tôi không muốn tưởng tượng những tình huống của một cô gái quê lên thành phố kiếm sống mà cô sẽ gặp phải. Tôi lo lắng và cầu nguyện cho cô.

65.


Hình như đàn ông sinh ra để nhậu và chơi bời. Chiều nào quán cũng đông nghẹt, bia và đồ ăn thừa mứa. Họ ăn và nói, tôi nghe được đủ thứ chuyện trên đời. Đôi khi cũng có người tán tỉnh tôi, nhưng tôi không dám mơ mộng. Lễ độ trước sự bông lơn, tôi đủ thực tế để hiểu con người mua vui với nhau. Phần tôi, tôi đã bán rồi, tôi không thể bán thêm lần nữa như một kẻ gian lận. Hơn nữa, tôi vẫn còn nợ biết bao với ông Hoàng. Ông có khỏe không, ai săn sóc ông? Tôi mong ông tha thứ cho tôi.

66.

Bạn bè tôi bảo: “Dạo này mày sa sút quá.” Một người nói: “Cho nó sang Chợ Lớn ăn Ngọc Dương, Ngầu Pín để cải thiện tình hình.” Tôi cười: “Khỏe cũng không biết để làm gì.” Bọn chúng nói: “Để tiếp tục sa sút.” Vấn đề là có chỗ để sa sút hay không. “Ông bạn cứ yên tâm, đi theo tôi thì không muốn sa sút cũng bị sa sút, nhưng trước hết hãy tẩm bổ cái đã,” một người bạn mới tự hào bảo. Chúng tôi đi nhậu. Quán rất đông, có đến cả ngàn người. Đột nhiên, Phụng hiện ra trước mắt tôi. Cùng lúc, Phụng cũng nhìn thấy tôi. Sững sờ vài giây, tôi gọi: “Phụng.” Nhưng Phụng không trả lời, cô chỉ đứng trân người nhìn tôi, rồi bất ngờ bỏ chạy. Tôi đuổi theo, nhưng không tìm được cô giữa dòng người.

67.


Tôi vẫn cố trốn tránh ông, nên sự xuất hiện của ông ở nhà hàng khiến tôi bàng hoàng. Dù trong bất cứ hoàn cảnh nào, tôi đều không muốn gặp ông, không phải vì tôi thay đổi, nhưng tận đáy lòng, tôi luôn thấy mình có lỗi với ông. Chỉ sự trong sạch tuyệt đối mới xứng đáng với ông, mà tôi càng lúc càng trở nên nhớp nhúa. Chính nỗi xấu hổ về sự nhơ nhớp của mình đã khiến tôi bỏ chạy. Lòng tôi vô cùng đau đớn. Ông có hiểu là tôi yêu ông hơn tất cả mọi thứ trên đời không? Tôi yêu ông hơn cả linh hồn và thân xác tôi. Thế mà tôi vẫn phải lìa xa ông. Tôi vừa đi vừa khóc. Hết con đường này tới con đường khác, tôi cứ đi và khóc như một con điên man dại. Tôi đi cho đến khi không còn đi nổi nữa, rồi ngồi bệt xuống bên vệ đường. Tôi không biết mình phải làm gì. Có một lúc tôi muốn chạy trở lại quán để quì xuống chân ông, xin ông tha thứ và ở lại hầu hạ ông suốt đời tôi. Tôi nghĩ mình cần phải mạnh mẽ để sống cho ông. Khi tôi quyết định kêu một chiếc xe ôm quay về quán thì quán đã đóng cửa. Trời quá khuya. Tôi chợt thấy đêm hoang vắng và lòng tôi càng trống trải cô đơn. Tôi lại khóc một lần nữa. Tôi khóc như tất cả những người thân thuộc của tôi chết. Tôi khóc như thể chỉ còn mình tôi trên mặt đất…

68.

Dường như tôi nghe thấy Phụng khóc. Buồn bực, tức tối. Tôi lao ra đường bỏ mặc những người bạn ngồi lại trong quán. Tôi đi, lang thang từ con phố này đến con phố khác, như thể đi hết cuộc đời mình. Và tôi nhận ra mình cũng chẳng hiểu gì cuộc đời. Như thế có nghĩa tôi lại sống từ đầu những kinh nghiệm đau thương và hư vô.

69.


Lời khai của Thu:

Không biết có chuyện gì xảy đến với Phụng. Trông nó buồn rũ rượi mà lòng tôi đau thắt. Hỏi nó, nó chỉ bảo không có gì. Tôi dỗ dành nó bằng cách sáng nào cũng dẫn đi ăn, uống cà phê trước khi đến tiệm. Tôi cũng thích âu yếm nó hơn. Và hầu như nó không phản ứng. Tôi hy vọng nó sẽ quen dần với sự bày tỏ tình cảm của tôi. Tôi thường lợi dụng khi vắng anh Đức hoặc khi chỉ có hai đứa trong phòng phía sau để ôm và hôn nó. Tôi rất muốn đưa nó về nhà, hoặc đến một nơi nào đó như trong rạp hát, hay phòng karaoke để được sờ mó và hôn hít cho thỏa thích, nhưng nó không có thì giờ dành cho tôi. Bốn giờ chiều nó đã rời tiệm để đến quán ăn làm tiếp viên. Tôi đã từng đề nghị với nó nếu không về nhà tôi ở thì để tôi trả tiền nhà trọ cho, nhưng nó không chịu, bảo: “Em còn đủ sức tự lập. Khi nào thật sự cần, em sẽ nhờ chị sau.” Bởi thế trong lòng tôi, lúc nào cũng thèm thuồng khao khát nó.

70.


Lúc sau này, chị Thu hay ôm và hôn tôi. Tôi thấy rất kỳ. Nhưng tôi đang buồn, mặc chị muốn làm gì tôi thì làm, dẫu sao tôi cũng biết được một điều chắc chắn là chị thương tôi. Tình cảm của chị an ủi tôi. Tôi quen dần với những âu yếm của chị. Tôi không thật sự biết những cảm giác của thân xác giữa tôi với chị và giữa tôi với ông Năm có khác gì nhau. Cả sự mơn trớn dịu dàng của chị lẫn việc làm tình cuồng nhiệt của ông Năm đều làm cho tôi sướng khoái, nhưng nó không thể làm vơi đi nỗi đau khổ trắc ẩn cuồn cuộn tôi với ông Hoàng.

71.


Lời khai của Thu:

Phụng thuộc về tôi. Tôi cảnh báo anh Đức nhiều lần, nhưng dường như anh chỉ coi đó là chuyện đùa. Anh thường cợt nhả với nó và đôi khi giả giọng con gái để chọc tức tôi. Tôi nghiêm nghị nói: “Anh sai lầm” và cố gắng nhẫn nhịn. Dù gì tôi cũng muốn chờ cho tới khi Phụng học thành nghề. Tôi xin phép nghỉ làm về quê nội một tuần lễ, nhưng nhớ nó quá, mới ba ngày tôi lại bò về thành phố. Đến tiệm, tôi thấy cửa khóa trái. Tôi gọi anh Đức. Im lặng. Tôi gọi Phụng. Cũng im lặng. Tôi nói vọng vào: “Nếu anh không mở cửa, tôi kêu công an.” “Chờ chút,” tiếng anh Đức. Vài phút sau, cánh cửa sắt được kéo lên. Tôi xông vào bên trong. Phụng đang nằm trần truồng trên ghế gội đầu, có vẻ như hôn mê. Tôi gào lên: “Anh đã làm gì nó?” cùng lúc tôi cầm cây kéo. Khi Đức còn đang ú ớ, tôi đã đâm thẳng vào anh ta. Tôi đâm nhiều nhát và anh gục xuống.

72.

Tôi đến phòng cấp cứu và chỉ kịp vuốt mắt con trai.

73.


Trong giấc ngủ, có lúc tôi cảm thấy như mình đang ở trên một sườn núi. Cảnh tượng mờ ảo. Có lúc tôi lại thấy mình như đang ở dưới biển và mưa ủ dột miên man. Ở đâu đó trên thân thể tôi bị xé ra. Tôi trở nên phân thân và tôi với tôi tìm nhau không bao giờ gặp. Khi tỉnh dậy, đầu óc váng vất. Tôi không nhớ những gì đã xảy ra trước đó. Một người nào đó cho tôi biết anh Đức đã bị chị Thu giết. Tôi hỏi: “Tại sao?” Không ai trả lời tôi. Người ta dẫn tôi đến nhà thương. Tôi sững sờ khi thấy ông ôm xác anh Đức. Tại sao lại có điều kỳ lạ này? Tôi chạy đến sau lưng, ôm ông và khóc.

74.

Thật quá muộn để hỏi: “Tôi là ai?” Nhưng đôi khi tôi hoang mang, cuộc sống này rốt cuộc là gì vẫn là một câu hỏi lấp lửng như một án treo của số phận. Hơn mười năm, tôi và thằng con không nói chuyện với nhau bởi vì tôi và nó có những lựa chọn khác. Và những lựa chọn này loại bỏ nhau. Tôi nghĩ nó đủ trưởng thành để không cần tới tôi. Và cũng bởi cả tôi và nó đều cần sống cho chính mình. Không chia sẻ. Cũng như mẹ nó, một người đàn bà cực đoan về sự hoàn hảo. Bà ấy không chấp nhận những điều ngoài chuẩn mực được xã hội tôn trọng. Nhưng cả tôi và nó đều có những chuẩn mực riêng, vì thế cuộc sống gia đình tôi bị cắt thành ba, ngay khi nó chọn nghề nghiệp cho mình và ở với một cô gái xa lạ. Tôi không có khái niệm về con dâu. Cái chết của mẹ nó không làm cho cha con gần nhau. Chúng tôi sống như những người đơn độc, cắt lìa khỏi quá khứ và những ràng buộc tinh thần. Giờ đây, nhìn xác nó không hồn bất động, tôi lại càng cảm thấy sự cắt lìa trở nên rõ ràng. Sự cắt lìa tôi với nó chính là sự cắt lìa giữa tôi với tôi. Điều ấy khiến tôi đau đớn. Đồng thời nó lại cho tôi một cảm giác khác. Nó không thuộc về tôi. Đã rất lâu. Và tôi lại có thêm một nỗi đau khác. Cái chết không hòa giải. Cái chết làm sự mất mát trở nên vĩnh viễn.

75.


Chị Thu bị bắt ngay tại tiệm sau khi anh Đức được đưa đi cấp cứu. Tôi không nhìn thấy chị, không gặp chị từ lúc chị về quê, kể cả khi phải đến chỗ công an làm việc. Tôi không cảm thấy mối quan hệ giữa tôi và chị có vấn đề gì, nhưng những người hỏi cung làm tôi khó chịu. Họ đặt tôi vào tình trạng tội lỗi. Những tình cảm và cảm xúc của thân thể tôi thì mắc mớ gì với xã hội?

76.

Tôi nói với vợ Đức: “Ba muốn đưa Đức vào trong chùa, bây giờ và sau khi hỏa táng.” Cô ta bảo mọi chuyện tùy tôi quyết định. Thủ tục xét nghiệm tử thi và xin phép mang xác thân nhân về làm tôi mệt mỏi. Cuối cùng tôi cũng đưa được Đức về ngôi chùa của một người bạn ở ngoại thành. Tôi nói với người bạn trụ trì chùa: “Khi nào tới lượt tôi, nhờ ông thu xếp cho cái hũ của hai cha con tôi gần nhau.” Ông Thày chùa cười: “Ông mà cũng bận tâm về điều ấy sao?” Lúc ấy tôi quên mình đã từng nói với Phụng ở Hà Tiên về một ngọn núi có tên Phụng Hoàng.

77.


Ông hỏi tôi: “Em sống ở đâu?” Tôi bảo ở chung với một người bạn bán cà phê ôm. Ông bảo thế thì không ổn. Rồi ông quyết định: “Đến nhà anh ở.” Tôi nghe lời ông. Ông ngăn cho tôi một cái phòng bằng những tấm tranh. Ông cũng bảo từ nay không đi làm nhà hàng nữa. Tôi cúi đầu vâng dạ và tự cắt đứt mọi liên lạc với ông Năm. Bắt đầu một cuộc sống khác. Ông không lập bàn thờ anh Đức, cũng không có bất cứ một tấm hình nào của anh và vợ ông được treo trong nhà. Tôi thắc mắc nhưng không dám hỏi. Phần tôi, tôi vẫn mua nhang và cắm một bát ngoài hàng hiên như tế trời, nhưng thật ra trong lòng tôi là cúng anh Đức, mẹ anh và tất cả những linh hồn lẩn quất quanh đây. Tôi cầu xin họ cho tôi bình yên. Hàng ngày, tôi đi chợ nấu cơm và dọn dẹp nhà cửa như một người đầy tớ trung thành và tận tụy. Đôi khi tôi cũng ngồi làm mẫu cho ông. Ông không tiếp bạn bè ở nhà, chỉ thỉnh thoảng có khách đến xem tranh. Tôi muốn ông ăn cơm ở nhà với tôi, nhưng ông có đó và nhiều khi không có đó. Một mình lẫn lộn giữa những bức tranh, tôi trở thành một thứ chất liệu, rất ít khi tôi cảm thấy mình là một tác phẩm. Tôi nhận ra khoảng cách về tuổi tác và sự hiểu biết giữa tôi và ông. Giữa lúc ấy, tôi thấy mình tắt kinh. Tôi lo âu nói với ông: “Phụng chậm kinh mấy ngày rồi.” Ông hỏi bình thường thì sao? Tôi nói rất đều đặn. Ông đưa tôi đi khám thai.

78.

Không đơn giản để sống với Phụng như một người tình hay một vai trò gì đó tương tự. Tôi cần thời gian để làm quen với sự có mặt của cô trong nhà và sự nhìn nhận về mặt xã hội trong mối tương quan giữa tôi và cô. Bởi thế tôi thu xếp cho Phụng có một chỗ riêng, thay vì nằm trên giường tôi. Hơn nữa, sau tai nạn với Đức, tôi mơ hồ cảm thấy một nỗi nghiệt ngã khác đang chờ đợi chúng tôi. Nhiều lúc tôi phải ra khỏi nhà để tránh bối rối. Tôi không biết Phụng nghĩ gì khi thấy tôi giữ một khoảng cách cho nhu cầu tình dục. Tôi mong cô ấy hiểu vấn đề một cách đơn giản là do tôi đang buồn về cái chết của Đức. Khi Phụng báo cho tôi biết cô đã tắt kinh thì tôi biết đã đến lúc tôi phải đối diện với sự thật, đứa con của Đức trong bụng cô. Tôi phải ứng xử như thế nào trong tình huống này? Nuôi cháu và coi Phụng như con dâu? Sống với Phụng và coi cháu nội như con mình? Phụng nói với tôi: “Phụng bây giờ là của anh, tùy anh quyết định.” Sau khi dẫn Phụng đi khám thai, tôi đưa cô ra Đà Lạt. Tôi cảm thấy cần phải có một bầu khí mới giữa hai chúng tôi với một môi trường khác. Trên đỉnh núi Liang Biang nhìn xuống thung lũng, tôi hỏi Phụng: “Em thích có con không?” “Phụng thích có con với anh.” Tôi không biết mình có khả năng cho đàn bà thụ thai không, mặc dù tôi vẫn còn tràn trề sinh lực. Nhưng tôi biết một điều chắc chắn, tôi không muốn có con thêm một lần nữa. Tôi sợ sự bất hạnh. Sợ sự oan nghiệt bởi tôi. Vì thế, tôi nói với Phụng: “Em bảo trọng giữ sức khỏe. Dù sao đứa nhỏ cũng mang dòng máu anh.”

(còn tiếp)

English translation by Song Hạnh

 

Episode 9

          64.

Eventhough I miss Phung, I almost never dream of her body as that of a lover or a female. I always feel that Phung is another world, a different girl. I risk becoming ridiculous no matter what I do to her. It hurts when I think that Phung has left because I could not meet her expectations. I hate to fathom all the situations that a country girl may encounter when she tries to make a living in the city. I worry and pray for her.

65.


Men seem to be born to feast and have fun. Every afternoon the restaurant is crowded, scattered with beer and food. They eat and talk, and I hear all sorts of things in the world. Sometimes a guy flirts with me, but I dare not daydream. Polite at all banters, I am realistic enough to understand that people buy pleasantries from each other. As for me, I have already sold out, so I cannot sell once more like a cheater. Furthermore, I owe so much to Hoang. Is he fine? Who is taking care of him? I hope he forgives me.

66.

My friends tell me, “You sink so low these days.” One says, “Take him to Chinatown to eat goat testicles improve the situation.” I laugh, “To be healthy for what?” They say, “To continue to sink low.” What matters is whether there is room to sink low. “You just rest assured, going with me you will sink low no matter you want it or not, but first of all you need to revive your strength,” a new friend proudly says. We go to a restaurant. It’s quite crowded, seeming like a thousand people. All of a sudden, Phung appears before my eyes. At the same time, she also sees me. Dazed for a few seconds, I call out, “Phung.” But she does not answer, she just stands there looking at me, then unexpectedly run away. I follow, but cannot find her amid the crowd.

67.


I still try to hide from him, so his showing up at the restaurant has shocked me. I do not want to meet him under any circumstance, not because I have changed, but deep down, I always feel like I have wronged him. Only an absolute pureness would measure up to him, whereas I become more and more filthy. It is the shame of my own filth that has made me run away. I feel so painful. Does he understand that I love him more than anything in this world? I love him more than my own soul and body. Yet I still have to leave him. I cry as I walk. Through one street after another, I just walk and cry like a wild crazy girl. I keep walking until I can barely walk, then I sit down on a roadside. I don’t know what to do. There is a moment I want to run back to the restaurant to kneel down at his feet, beg for his forgiveness and stay with him as a servant for my whole life. I believe I should be strong to live for him. When I have made up my mind, I call an embrace-bike and go back to the restaurant. It’s already closed. It’s already too late into the night. I suddenly sense the desolate night, and I feel more lonely than ever. I cry once more. I cry like all my relatives have died. I cry like I alone remains on the face of the earth…

68.

I vaguely hear Phung crying somewhere. Sad, frustrated, I dash out into the street, abandoning those friends still sitting in the restaurant. I wander from block to block, as though to wander the rest of my life. And I realize I understand nothing of life. It thus means that I will relive from the beginning my agonizing and empty experiences.

69.


Thu’s deposition:

Something must have happened to Phung. Seeing her so sad broke my heart. When asked, she simply said there was nothing. I consoled her by taking her every morning to a coffee breakfast before we go to the shop. I also wanted to fondle her. She almost did not react. I hoped she would get used to my expression of love. I usually exploited the occasions when Duc was absent, or when there were only the two of us in the room in the back, to hug and kiss her. I really wanted to bring her home, or to some places such as the theater, or a karaoke parlor where I would be able to pet and kiss her as much as I liked, but she did not have time for me. At four o’clock she left the shop to go to the restaurant where she waited tables. Once I proposed to pay for her lodging if she would not want to move in with me, but she objected, saying, “I can still be on my own. When I really need help, I will call upon you.” So from inside my heart, I always desired and craved after her.

70.


These days, Thu likes to hug and kiss me. I find it strange. But I am being sad, so I just let her do whatever she wants to me. At least I know one thing for sure, that she loves me. Her love consoles me. I am getting used to her fondling. I don’t really know if my body would feel differently when I am with her as compared to when I am with Nam. Her sweet caresses and Nam’s enthusiastic love-making both make me happy, but they cannot soothe the pain of compassion which swirls within me that I reserve for Hoang.

71.


Thu’s deposition:

Phung belonged to me. I had warned Duc many times, but he seemed to dismiss it as jokes. He usually trifled with her and sometimes imitated a female voice to provoke me. I said soberly, “You are wrong,” and tried to let go. After all, I wanted to wait until Phung finished her training. I asked for permission to leave for a week to my paternal village, but I missed her so much, so after three days I groped my way back to the city. Back at the shop, I saw the door locked tight. I called Duc. Silence. I called Phung. Still silence. I called in, “If you don’t open, I will call the police.” “Just a moment,” voiced Duc. In a few minutes, the iron door was pulled up. I rushed to the inside. Phung was lying naked on the shampoo chair, seeming unconscious. I screamed, “What did you do to her?” and at the same time picked up the scissors. While Duc still uttered some incoherence, I had stabbed straight into him. I stabbed many times and he collapsed.

72.

I arrive at the emergency room just in time to close my son’s eyes.

73.


In my sleep, sometimes I feel like I am on a mountain side. The sight is unreal. Sometimes I feel like I am under the sea and there is this wet, unending rain. A certain part of my body is ripped apart. I become divided and I and myself keep looking for each other without ever meeting. Waking up, I am dizzied in my head. I don’t remember what has previously happened. Someone tells me that Duc has been killed by Thu. I ask, “Why?” Nobody answers me. They bring me to the hospital. I am dumbfounded to see him clutching Duc’s body. Why is there such a strange thing? I run toward him from behind, embrace him and cry.

74.

It’s really too late to ask, “Who am I?” But sometimes I am befuddled, what this life is, after all, still remaining an evasive question, like a suspended sentence by destiny. For more than ten years, I and my son no longer talk to each other because we have made different choices. And these choices are mutually exlusive. I think he is mature enough not to depend on me. And we both need to live for ourselves. No sharing. Like his mother, an extreme perfectionist. She does not accept anything beyond the standards respected by society. But both he and I have our own standards, therefore our family has been cut into three, as soon as he chooses his profession and lives with an unknown girl. I do not have any idea of a daughter-in-law. His mother’s death has not made us close. We live like unrelated individuals, cut off from the past and all moral ties. Now, looking at his soul-less inanimate body, I feel even more sharply the feeling of being cut off. Him being cut off from me is in fact me being cut off from myself. That makes me grieve. At the same time it gives me another feeling. He does not belong to me. From long ago. And I have yet another pain to suffer. Death does not reconcile. Death makes loss permanent.

75.


Thu is arrested right in the shop after Duc has been transported to emergency care. I do not see her, having not met her since she left for the country, not even when I have to report to the police. I do not see any problems in our relationship, but the interrogators annoy me. They put me into a sinful situation. What do my sentiments and bodily senses have to do with society?

76.

I tell Duc’s wife, “I want to bring Duc into the pagoda, now and after his cremation.” She says everything is up to me. The procedures of examining the corpse and getting permission to carry the body of a relative make me tired. Finally I am able to bring Duc to a pagoda headed by a friend in the suburb. I say to my head bonze friend, “Whenever it is my turn, please arrange so our urns lie next to each other.” The monk laughs, “You of all men are concerned about this too?” At that moment I forget having told Phung in Ha Tien about a mountain named Phoenix.

77.


He asks me, “Where do you live?” I tell him I am living with a friend who works at the embrace-cafe. He says that’s not OK. Then he decides, “Go to my house.” I listen to him. He uses some paintings to divide a room for me. He tells me from now on not to work at the restaurant any more. I bow my head while saying yes and single-handedly sever all ties to Nam. To begin another life. He does not set up an altar for Duc, neither has he any picture of his son or of his wife being hung in the house. I want to know but dare not ask. On my part, I buy some incense and plant a bowl out on the veranda as though I worship god, but inside my heart I dedicate it to Duc, his mother, and all souls wandering nearby. I pray them to give me peace. Everyday, I go to the market, cook and clean up the house like a loyal and devoted servant. Sometimes I sit as a model for him. He does not receive his friends at home, only some customers coming by to see the paintings. I want him to eat at home with me, but he is there and sometimes not there. Alone among the paintings, I become a sort of material, very seldom do I feel myself as a work. I recognize the gap of age and knowledge between him and me. Right at this time, I observe my period missed. I anxiously tell him, “My period lags for several days now.” He ask what it would usually be like. I say it’s very exact. He brings me to a pregnancy checkup.

78.

It’s not simple to live with Phung like a lover or in some similar role. I need time to get used to her presence in this house and to obtain some social acknowledgement of the relationship between her and me. So I arrange for Phung to have a separate place, rather than to lie down on my bed. Furthermore, after the accident with Duc, I vaguely sense some fateful event waiting for us. Many times I have to get out of the house to escape embarrassment. I do not know what Phung is thinking when she sees that I am keeping a distance from sexual needs. I wish she understands it in a simple way that this is because I am grieving over Duc’s death. When Phung lets me know about her missed period, I know it’s time I have to face reality, Duc’s child inside her belly. How do I adapt to this situation? Raise my grandson and see Phung as a daughter-in-law? Live with Phung and see my grandson as my own son? Phung tells me, “Phung now belongs to you. Everything is for you to decide.” After the pregnancy checkup, I bring her to Dalat. I feel the need for a new atmosphere between us and another environment. From the Liang Biang mountain top looking down to the valley, I ask Phung, “Do you like to have a child?” “I like to have a child with you.” I do not know if I am able to impregnate a woman, although I am still full of vigor. But I know of a sure thing, that I don’t want to have a child once more. I fear misfortune. I fear harsh retribution caused by me. Therefore, I tell Phung, “You take good care of yourself. Nevertheless the child carry my blood.”

 

(to be continued)

 

 

 

 

 

bài đã đăng của Nguyễn Viện


Phần Góp Ý/Bình Luận

Xin vui lòng bày tỏ trách nhiệm và sự tương kính trong việc sử dụng ngôn ngữ khi đóng góp ý kiến. Da Màu dành quyền từ chối những ý kiến cực đoan, thiếu tôn trọng bạn đọc hoặc không sử dụng email thật. Chúng tôi sẽ liên lạc trực tiếp với tác giả nếu ý kiến cần được biên tập.

Lưu ý: Xin vui lòng bỏ dấu tiếng Việt để giúp tránh những hiểu lầm đáng tiếc từ độc giả trong việc diễn dịch ý kiến đóng góp. Bài không bỏ dấu sẽ không được hiển thị. Xin chân thành cám ơn.


*

@2006*2018 damau.org ♦ tạp chí văn chương Da Màu Web services provided by InfoResources Center, Inc. Scroll Up Log in | Entries (RSS) | Comments (RSS)