Trang chính » Sáng Tác, Truyện chớp Email bài này

Kẻ được bốc hơi ♦ Khung trời biệt lập

0 bình luận ♦ 26.01.2010

 

 

 

Kẻ được bốc hơi

 

Tỉnh dậy sau một giấc ngủ trưa, nhân gian biến đi đâu mất cả. Như thể thình lình tất cả bị bốc hơi. Tôi lang thang tìm kiếm dấu vết con người và không ngừng tự hỏi chuyện gì đang xảy ra. Đột nhiên tôi bị ném văng ra rìa thế giới. Cảm giác này thật không ai chịu nổi. Sao không ai nói với tôi lời nào, sao không ai rủ tôi đi với? Hay là họ để yên cho tôi nghỉ trưa, hay là tất cả biến đi nhanh quá không kịp nói lời từ biệt. Tôi rong ruổi từ đồng bằng đến non cao, từ miền quê ra phố thị, đi đâu cũng một mình một bóng. Phải tập thích nghi, làm quen lại từ đầu với hiện trạng cuộc sống mới ở lứa tuổi này thật chẳng dễ dàng gì. Tôi làm một túp lều nhỏ và sống đơn côi từ đó. Rồi sau khi đã quen dần, tôi bắt đầu nhìn vào bản ngã và tìm kiếm tự thân tâm. Bỗng nhiên tôi xuyên suốt cái tôi đầy cặn bã và tội lỗi của mình. Nhớp nháp, dơ bẩn thể xác; đớn hèn của ý chí; ti tiện của bản tâm vụt hiện rõ ràng trong một cái nhìn thấu thị. Sự bị bỏ rơi chính là cái giá phải trả của nghiệp chướng nhưng lại là một cơ hội tuyệt vời để tẩy rửa thân tâm. Tất cả phải được gột rửa. Thân hình tôi nhẹ dần và trong suốt hơn như mặt nước đã được lắng bụi trần. Tôi biết chẳng bao lâu nữa mình sẽ không còn là người cuối cùng của thế giới. Mình rồi cũng sẽ được bốc hơi. Như những người khác. Như sương khói của núi đồi thiên thu.

Okayama, ngày 8/1/2010

 

 

 

Khung trời biệt lập

 

Một trang giấy trắng và một nét bút chạy vòng quanh đóng khung trang giấy. Thế là ta có một màn ảnh hai chiều. Châm một hơi khói phả vào mặt giấy, chợt thấy hiện hình lên những đám mây. Nét bút tiếp tục đưa đi thành một cái cây nguệch ngoạc, một túp lều tranh và một đồng cỏ trải dài. Đã xong phần hậu cảnh. Nhưng chủ thể ở đâu, nhân vật ở đâu? Chủ thể nằm trong bức tranh hay ngoài bức tranh, là người bị vẽ hay người đưa tay cầm bút vẽ? Rất nhanh, một dáng người hiện ra trong nét bút, mờ mờ nhân ảnh như người đi đêm. Cây bút rơi xuống, một lực hút vô hình cuốn người vẽ vào bức tranh, tan loãng ra rồi phủ chập lên hình người mới vẽ. Có vẻ lốt mới không vừa nhưng có thể tạm thời cư ngụ. Hình nhân chạy mải miết qua cánh đồng, chơi chán rồi chui vào túp lều tranh ngủ, thức dậy lại ra ngồi tựa gốc cây hóng mát. Chóng mặt với nỗi cô đơn, hình nhân ứa nước mắt khóc. Nước mắt bốc hơi bay lên cao, đông cứng lại thành những vì sao. Những nỗi buồn và lầm lỡ xa xưa đã ngủ yên, tưởng như ngủ yên trong buồng tim cuối cùng. Hình nhân đưa tay vào ngực, cẩn thận lấy ra từng nỗi buồn và đem chôn giữa cánh đồng như những nấm mộ vô danh. Hét lên một tiếng lớn, hình nhân bị văng ra khỏi bức tranh trở thành người cầm bút vẽ. Bức tranh được gấp lại nhét vào ngăn kéo. Người vẽ tranh khi trầm tư một mình lại lấy ra xem. Anh chui vào bức tranh phủ chập vào hình nhân để tha hồ cười khóc. Hay anh phà hơi vào hình nhân để xem hình nhân chạy nhảy, hưởng cái thú vui thấy chính mình như một người khác. Trò chơi này kéo dài từ đó nhưng không liên tục và không vĩnh cửu. Nó nằm trong giới hạn của người vẽ tranh. Và còn tùy thuộc vào sự hứng thú của chủ thể nữa.

Okayama, ngày 19/1/2010

 

 

 

.

bài đã đăng của Hoàng Long


Phần Góp Ý/Bình Luận

Xin vui lòng bày tỏ trách nhiệm và sự tương kính trong việc sử dụng ngôn ngữ khi đóng góp ý kiến. Da Màu dành quyền từ chối những ý kiến cực đoan, thiếu tôn trọng bạn đọc hoặc không sử dụng email thật. Chúng tôi sẽ liên lạc trực tiếp với tác giả nếu ý kiến cần được biên tập.

Lưu ý: Xin vui lòng bỏ dấu tiếng Việt để giúp tránh những hiểu lầm đáng tiếc từ độc giả trong việc diễn dịch ý kiến đóng góp. Bài không bỏ dấu sẽ không được hiển thị. Xin chân thành cám ơn.


*

@2006*2018 damau.org ♦ tạp chí văn chương Da Màu Web services provided by InfoResources Center, Inc. Scroll Up Log in | Entries (RSS) | Comments (RSS)