Trang chính » Sáng Tác, Truyện chớp Email bài này

Trước mặt hư vô ♦ Gia tài bám víu ♦ Hành lý thú cưng

0 bình luận ♦ 5.01.2010

  Hockney walking in Zen Garden at Ryoanji Temple Kyoto Feb 21 1983

David Hockney, Đi Bộ Trong Vườn Thiền của Chùa Ryoanji, Kyoto (21 tháng 2 năm 1983)

 

Trước mặt hư vô

 

Cơn bão cát cuồng điên ập đến. Người ta nhao nhao tìm chỗ trốn chạy, vớt vát chút sinh mệnh nhỏ nhoi. Vô ích mà thôi, anh tự nhủ. Không ai chạy trốn được hư vô. Anh bình tĩnh đun nước pha trà và ngồi yên chờ đợi. Tất cả sẽ mất hết nhưng chí ít vẫn còn vài phút cho anh. Trong chốc lát, tất cả như trôi xa lắc. Trong chốc lát, vạn vật trở nên vô cùng bình yên. Thời khắc sẽ đến nhưng bây giờ nó còn ở ngoài kia. Rồi cơn bão đổ ập xuống, tất cả bị chôn vùi. Không một ai sống sót. Anh cũng bị vùi chôn nhưng anh kịp uống hết chiếc chén của đời mình. Chén đắng cũng được, chén ngọt bùi cũng không sao, chén thuốc độc cũng chẳng khác. Anh một hơi uống cạn. Nếu đã uống hết chiếc chén sinh mệnh, có còn gì nữa mà hoài mong? Con ngươi anh chập chờn một đốm cát nhỏ nhoi rồi lớn dần lên, nhìn rõ hình thù một cơn bão cát đang ập đến. Rất nhanh, nó bổ chụp xuống người anh và hư vô kín mít. Cuối cùng anh cũng được bình yên.

 

 Hockney sitting in rock garden at Ryoanji Temple kyoto Feb 19 1983

David Hockney, Ngồi Trong Vườn Thiền của Chùa Ryoanji, Kyoto (19 tháng 2 năm 1983)

 

Gia tài bám víu

 

Thật mệt mỏi, anh ngồi bệt xuống bãi cỏ, sưởi ấm trong nắng vàng, buông lơi thanh kiếm đẫm máu cầm trên tay. Những vết thương nhức buốt. Quơ tay lấy một nhúm cỏ, anh nhai vội vàng rồi đắp lên vết thương cho đỡ nhức. Không biết đây là trận chiến lần thứ mấy trong đời anh. Anh chẳng làm gì chúng cả, anh chỉ muốn bình yên, giữ lại cho mình ngọn đồi cỏ dại với vạt nắng chiều thu. Thế mà cũng không được. Chúng cứ muốn cướp lấy gia tài của anh. Anh biết nếu không còn ngọn đồi và vạt nắng kia để mỗi chiều anh tìm đến ngồi và ngẫm nghĩ, anh không thể nào sống được. Đó là niềm an ủi lớn nhất của anh. Vì thế mà anh đã cầm kiếm và chiến đấu, xua đuổi bọn chúng không biết bao lần, mỗi lần như thế vết thương trên người anh càng sâu thêm, sức lực anh dần tàn tạ. Nhưng sau trận chiến thấy mình còn được ngả người ra bãi cỏ mềm anh lại thấy vô cùng đáng giá. Chỉ còn một trận chiến nữa là sức anh cạn kiệt. Anh sẽ cùng ngọn đồi và vạt nắng vàng kia trở thành nhất thể. Lúc đó, không ai còn có thể tấn công anh được nữa. Anh sẽ bình yên như cỏ dại nắng vàng. Đó là niềm tin hiu hắt cuối cùng riêng mang.

 

 

Hành lý thú cưng

 

     Lần nữa tặng Trần Thụy Lam Uyên

 
Thế là tôi lại lên đường. Giữa sân trường rộng mênh mông như thế giới, tôi là chú kiến cưỡi xe mô tô phóng tung bụi mù đi lang thang vòng quanh sân trường thế giới cho qua một đời. Trên vai tôi trĩu nặng hành lý là vài quyển sách nhỏ nhoi, mấy trang văn tôi viết và một cô bé thú cưng.

Cũng như tôi, nàng không biết vì sao mình bị ném vào đây, nàng đi thơ thẩn gặm cỏ non và nghịch đất cát. Nàng nài nỉ đi theo tôi nhưng xe tôi làm gì còn chỗ. Tôi cũng không muốn vướng bận gì để rảnh tay lang thang. Nhưng nàng nói em sẽ trở thành con mèo nhỏ trên vai anh thôi, không dám làm phiền gì anh cả. Rồi nàng trở thành con mèo nhỏ trên vai tôi. Quả thật nàng không làm phiền gì nhiều. Nàng còn nói chuyện cho tôi vui. Khi mệt, dừng xe ngồi nghỉ, nàng trườn xuống, nhẹ nhàng đấm lưng tôi cho đỡ mỏi. Rồi nàng lấy ra một chiếc khăn tay (tài sản duy nhất của nàng) để lau mồ hôi trên trán tôi. Đêm đến, kiếm một chỗ dừng chân, dưới tán cỏ dại, nàng rúc vào lòng tôi mà ngủ, chẳng khác gì con mèo con. Mối quan hệ này tôi chẳng biết gọi tên là gì cả. Nhưng tận đáy lòng, tôi thấy mình có chút gì ấm áp và bớt lẻ loi hơn. Qua muôn nghìn thế giới, qua bao nhiêu kiếp đời, nàng vẫn bên tôi. Ai biết được giữa sân trường vắng vẻ, lơ thơ cỏ dại mọc hoang kia, có một thằng người nhỏ như chú kiến, cưỡi chiếc mô tô nhỏ bằng hạt gạo, mang trên vai một cái túi xách và một cô bé nhỏ bằng đầu mũi kim đi lang thang ngày này qua tháng khác. Không biết khi nào chúng ta mới đi hết sân trường, đi hết đời đọa đày? Chẳng ai biết được. Nhưng đã bị ném vào thế giới thì chúng ta cứ phải cắn răng mà đi thôi, cho đến ngày hộc máu.
 

Okayama, tháng 12/2009
 

 

 

.

bài đã đăng của Hoàng Long


Phần Góp Ý/Bình Luận

Xin vui lòng bày tỏ trách nhiệm và sự tương kính trong việc sử dụng ngôn ngữ khi đóng góp ý kiến. Da Màu dành quyền từ chối những ý kiến cực đoan, thiếu tôn trọng bạn đọc hoặc không sử dụng email thật. Chúng tôi sẽ liên lạc trực tiếp với tác giả nếu ý kiến cần được biên tập.

Lưu ý: Xin vui lòng bỏ dấu tiếng Việt để giúp tránh những hiểu lầm đáng tiếc từ độc giả trong việc diễn dịch ý kiến đóng góp. Bài không bỏ dấu sẽ không được hiển thị. Xin chân thành cám ơn.


*

@2006*2018 damau.org ♦ tạp chí văn chương Da Màu Web services provided by InfoResources Center, Inc. Scroll Up Log in | Entries (RSS) | Comments (RSS)