nắng
cứ rình rập
ly trà nóng và
nỗi buồn chạng vạng
bên trái vẫn là dòng sông
dòng chảy rên xiết. bên phải là mặt hồ lặng lờ
ai ngờ màu nước trà chẳng thể tan loãng hết
vào màu thời gian
chính thời gian chừng như đã quá gắng sức
trong cuộc tỉ thí chẳng cân phân
buổi trưa nghe thảng thốt
những mảnh vụn nắng
cắt cứa vào từng trang ký ức
thổ huyết cả mặt hồ . . .
.