Thì ra chính tôi
với cánh tay trườn xanh
Tự đáy lòng
chẳng mơ đâu ra chút tuyết.
Thì ra giống chim
trùng khơi
Vẫn thường chia lìa tổ
bỗng chểnh mảng xoãi cánh lìa vực nghi hoang.
Thì ra em vẫn đãi lựa
cho thật tinh tuyền
từ điểm khởi sáng
Sao lại nghi hoặc chi những ánh chớp đầu nguồn?
Sao lại vơ vội chi
chiếc bóng nghiêng chiều
lầm lũi chi nặng lòng
dư vị đã thuộc về bữa qua?
Em cố chi trổ những ngón tay vàng
tìm kim
nơi đáy sông vừa băng hà
hay thật đã liều mình chép lại phút hôn mê? . . .
.