Đôi khi
cái miếng cắn
vô tình
chạm.
Là bờ
ở phía bên kia
cánh hạc vàng
giục gọi.
Vào trong mây
em
tha thướt cánh gió
dụ khị. Thơ
Khoảng ngày xám
cửa
hồng hoang
mở vô biên tiếng cười
Dẫu hư không
chưa chịu mở ngỏ
cứ uống
cười
nói
viết
lách
Và sống.
Chậm . . .
.