Khối chữ đặc quánh trong đầu
chưa thể viết ra
năm hai ngàn mười bốn
đầy ắp phía trước
những dối gian
toan tính lọc lừa . . .
tương lai không thể hướng về
những mánh lới
làm nhiễm độc đời sống
nhiễm độc thức ăn, đồ dùng hàng loạt . . .
Bây giờ những đứa con đang lớn
đang dần xa cha mẹ
nỗi hoang vắng trong căn nhà
bầu bạn với tuổi già
tự nhiên như tĩnh vật . . .
Buổi sáng thân thiện với tách trà
lớp khói mỏng
lượn lờ như làn sương Huế
giêng hai
trời rất lạnh . . .
Ngồi vãi chữ xuống mặt
người tình không biết nói
nét tinh khôi giữ lại
trong bảo tàng đời
cho ai
ngày sau
anh sẽ trở về
quê nhà lạ mặt . . .
Ngày đầu năm
hai ngàn mười bốn
những ý rời
bất chợt mở ra
những mầm sống mới . . .
.
Ngày đầu năm cám ơn anh Đức Phổ, thổi cho cơn gió Huế biền biệt nơi mô. Những năm cũ đôi ba lần ngồi ngó, bây giờ sao, tóc giữ nguyên màu? Thơ anh, đọc bao giờ cũng thấm nhẹ. Tiếng thâm trầm mưa giạt ven sông. Nơi đây tuyết dày lạnh âm vực, nhờ thơ văn sưởi vội thịt da mòn. Chân cứng đá mòn, thật cường điệu! Vẫn chúc anh, ngại chi đôi lời. Thèm về vùng miền Nam Phổ, ngó con gái ở lỗ trèo cau. Vui, khoẻ anh hí, cày bề dày cuốn lịch mới. Ba vạn sáu ngàn ngày là mấy? Một tập thơ liệu kịp ra đời? Vững tin!