Em lay gọi mùa đông
trên đôi mắt cánh tay ngủ thiếp
Mùa vùi trong ngực ấm
hương môi vỡ tiếng cười.
Ngôi nhà bên kia sông
đèn thắp đỏ góc trầm tư muộn
Ai ngờ ta vẫn chia nhau
mảng ngày qua nham nhở
Tiếng vườn chim gọi dội vào quá khứ
Nhón tay. Em nhóm vừa ngọn tâm cảm
thức lời thơ chung rượu nồng bén lửa
người về trong giấc thơ hoài mơ.
Tôi nép mình
cơn mưa điệp trùng khóc ngất
thoáng nghe từng bông hoa chiều
ngan ngát mùi hương quen
Những dấu chân ta vẫn thi nhau kiếm tìm
Đôi mắt lụa bên ngoài song ảo giác
bất giác thắp lên tôi từng đọt trắng
hóa vô thường . . .
.