Robert Creeley (1926-2005) là nhà thơ Mỹ sinh tại Arlington, Massachusetts, bị mù mắt trái từ thuở nhỏ. Ông học tại Đại Học Harvard từ 1943 tới 1946, từ 1944 tới 1945 tạm ngưng để làm việc cho tổ chức thiện nguyện American Field Service ở Miến Điện và Ấn Độ. Năm 1954 ông được nhà thơ Charles Olson mời về dạy tại trường nghệ thuật thực nghiệm Black Mountain College, ở North Carolina, và biên tập cho tạp chí Black Mountain Review. Ông từng cho xuất bản hơn 60 tập thơ tại Mỹ và nước ngoài, hơn chục cuốn văn xuôi, nghị luận, và phỏng vấn.
Trong một bài nhận định về tập thơ Life & Death (1998) của Creeley, nhà thơ Forrest Gander (1956-) viết rằng: “Robert Creeley đã hun đúc được một phong cách riêng biệt trong thi ca Mỹ, một sự nén chặt cú pháp hết sức giản lược, đầy cá tính… Đọc các bài thơ của ông, chúng ta cảm được cái nghiến răng của việc đạt tới tư tưởng và ngôn từ qua cảm xúc.”
Nhạc nước
Từ ngữ là nhạc đẹp.
Từ ngữ nảy lên như trong nước.
Nhạc nước,
vang trong chỗ trống
ngoài các con thuyền,
chim, lá.
Chúng tìm một nơi chốn
để ngồi xuống ăn—
không nghĩa lý,
không quan điểm.
Cái gương
Thấy nghĩa là tin.
Dù ai nghĩ hay nói bất cứ điều gì,
những cái chết bền bỉ, liên tục này
làm đức tin như thế vắng mặt,
tính người của ta thành một nghi vấn,
chán mửa cho cái ta là.
Bất cứ hy vọng nào,
ở đây cũng đều bị mất.
Vì ta thèm muốn dáng vẻ riêng,
thì đây là giá trả.
Tiếng vọng
Không bao giờ
dễ để chờ đợi,
để ngồi yên.
Còn đó không
một con đường khác,
một khoảng cách để đi—
như thể một tiếng vọng
lửng lơ trong
không trung trước khi
người nghe thấy ta,
trước khi một lời
được nói ra.
Tình yêu là gì
và ở đâu
và làm sao ta tới đó.
Nước Mỹ
Nước Mỹ, mi bài tụng ca hiện thực!
Hãy trả lại những người mà mi đã lấy.
Hãy để mặt trời lại bừng lên
ở bốn mút đầu thế giới
nơi mà mi nghĩ tới trước tiên nhưng không
sở hữu, hay giữ như một tiện nghi.
Con người là lời của chính mi, mi
đã phát minh ra chốn và từ ấy.
Nơi đây, mi từng nói và vẫn nói, là
nơi chúng ta ở. Trả lại
cái chúng ta là, những người mà mi tạo ra,
chúng ta, và không nơi nào ngoài mi để ở.
Robert Creeley
Water Music
The words are a beautiful music.
The words bounce like in water.
Water music,
loud in the clearing
off the boats,
birds, leaves.
They look for a place
to sit and eat—
no meaning,
no point.
The Mirror
Seeing is believing.
Whatever was thought or said,
these persistent, inexorable deaths
make faith as such absent,
our humanness a question,
a disgust for what we are.
Whatever the hope,
here it is lost.
Because we coveted our difference,
here is the cost.
Echo
It was never
simple to wait,
to sit quiet.
Was there still
another way round,
a distance to go—
as if an echo
hung in
the air before
one was heard,
before a word
had been said.
What was love
and where
and how did one get there.
America
America, you ode for reality!
Give back the people you took.
Let the sun shine again
on the four corners of the world
you thought of first but do not
own, or keep like a convenience.
People are your own word, you
invented that locus and term.
Here, you said and say, is
where we are. Give back
what we are, these people you made,
us, and nowhere but you to be.
.