- Tạp Chí Da Màu – Văn chương không biên giới - https://damau.org -

Ghi Chú về Hiển Thị Giờ / Notes towards Timekeeping

 

Ravi Shankar lớn lên tại Virginia, đã nhận bằng cử nhân từ Đại học Virginia và bằng thạc sĩ từ Đại học Columbia. Các tập thơ của anh bao gồm Instrumentality (2004), một trong số finalista giải Connecticut Book Awards năm 2005; tập thơ mỏng Wanton Textiles (2006), đồng tác giả với Reb Livingston; Deepening Groove (2011), giành giải thưởng National Poetry Review Prize; và The Many Uses of Mint (2018). Shankar đã nhận được nhiều giải thưởng và vinh dự cho sự đóng góp của anh trong lĩnh vực thi ca, bao gồm Giải thưởng Pushcart và học bổng từ MacDowell Colony và Connecticut Commission on the Arts. Anh là biên tập viên sáng lập và giám đốc điều hành của tạp chí nghệ thuật trực tuyến Drunken Boat, một trong những tạp chí nghệ thuật điện tử lâu đời nhất trên mạng. Cùng với Tina Chang và Nathalie Handal, anh là biên tập viên của tuyển tập Language for a New Century: Contemporary Poetry from the Middle East, Asia, and Beyond (2008). Hiện tại, anh đang giảng dạy cho New York Writers Workshop.

Ravi Shankar grew up in Virginia, earning a BA from the University of Virginia and an MFA from Columbia University. His collections of poetry include Instrumentality (2004), a finalist for the 2005 Connecticut Book Awards; the collaborative chapbook Wanton Textiles (2006), with Reb Livingston; Deepening Groove (2011), winner of the National Poetry Review Prize; and The Many Uses of Mint (2018). Shankar has received numerous honors and awards for his work, including a Pushcart Prize and fellowships from the MacDowell Colony and the Connecticut Commission on the Arts. He is founding editor and executive director of the online arts journal Drunken Boat, one of the oldest electronic arts journals on the web. With Tina Chang and Nathalie Handal, he co-edited the anthology Language for a New Century: Contemporary Poetry from the Middle East, Asia, and Beyond (2008). He currently teaches for the New York Writers Workshop.

Ghi Chú về Hiển Thị Giờ

-lạc đề

Thẩm vấn vai trò chiếc đồng hồ trong việc duy trì Đế Chế.

Ví dụ Hội Thảo Quốc Tế Kinh Tuyến năm 1884. Giờ “phổ cập,” giờ chuẩn Greenwich, thiên về công nghiệp hơn nông nghiệp, đục lỗ vào sự tiêu dao, kết nối và rà lỗi như trần quả trứng trong nồi đồng.

Không có gì gần hơn mà xa hơn đoạn cuối thế kỷ.

Không gian thai ghén hình thể cứu cánh. Im lặng và lược bỏ âm. Mẫu mùa màng không biết gì về việc sang tay.

Mọi cố gắng diễn đạt các phiên bản đã khử trùng của văn hóa du mục trong hình thể hữu hình đã thất bại. Những cơ thể hoàn chỉnh gắn trên cổ tay là hành động khủng bố tinh vi.

So sánh các phương pháp đo lường:

Những vết cào trên xương hay que được làm bằng đá. Đếm khoảng thời gian giữa các giai đoạn của mặt trăng, hoặc giống như người Ai Cập theo dõi chòm sao thiên lang trồi sụt khi sông Nile bắt đầu ngập lụt.

Hoặc những hạt cát chuyển mình trong đồng hồ cát: bột từ vụn vỏ trứng, bụi đá hoa cương hoặc cát trôi qua con kênh gấp mười lần kích thước của bất kỳ hạt đơn nào.

Không thì ven cơ cấu. Đồng hồ nước lơ lửng. Thước trắc tinh là kẹp bắt sao của quỷ.

Hãy nhớ rằng thạch anh áp điện theo thời gian, do thay đổi nhiệt độ, tạp chất, hay phân rã, sẽ mất độ chính xác, trôi, trích sai giờ.

Nếu một chiếc đồng hồ chỉ một giờ rưỡi trên tuyến xe lửa lao vút qua New London với tốc độ sáu mươi sáu dặm mỗi giờ bắt gặp một con chim sẻ di cư xuống phương nam vào mùa đông bằng cách tạm dừng trung bình bốn mươi tám giây tại mỗi cột điện thoại thứ hai mươi, ấy là mấy giờ trong tâm trí cậu bé Ấn Độ vẹo đầu gối đang chờ đèn chuyển màu để vào kiểm tra cửa hàng truyện tranh xem tập mới nhất của “Watchmen” đang có trên giá sách hay chưa, rồi thì sẽ đọc trong lúc ba mẹ cãi nhau về tương lai của cậu.

Bất cứ điều gì có tay động đều tước và tăng khả năng vị trí bàng quan không thể được vẽ lên hai trục.

“Bản chất của hiện tại chạy
như lửa dọc theo ngòi thời gian.”
— George Santayana.

Như hoa cúc vàng cảm giác bị giãn dài thành một lớp tua bên ngoài kéo mỏng như cái khăn che mắt hoặc thu mình trong một bụi cây nơi màu xanh lá đã phủ lên bước chân héo rũ để rồi xuất hiện lần nữa, phát sáng tạm thời, không phải của ta nhưng gần như ta hơn hiện thân, mặc dù mọi khao khát sở hữu đều tan biến, vì một số khát khao trú ẩn trong tĩnh lặng nơi chuyển động dừng lại và nơi ta bắt đầu với những nét toan gạch để nhớ lại điều gì mà hồi tưởng chẳng thể tái tạo, điều đã xảy ra và sẽ tiếp tục tồn tại mà không ra vẻ, điều có thể không phải, nhưng đến thời điểm này, đúng là như vậy.

Nhỏ giọt là điềm báo của tích tắc là điềm báo của bíp-bíp-bíp.

Trên thuyền buồm chở nô lệ người Tây Ban Nha, Amistad, các hành khách trên tàu, bị giật lấy từ Sierra Leone, nổi dậy, chỉ tha cho người hướng dẫn và kính lục phân của ông, nhưng thay vì được trả về nhà, họ đã bị hải quân Hoa Kỳ bắt giữ, chôn trong tù ở New Haven, tranh cãi về những người chống nô lệ và tòa án liên bang, và hàng hóa từ Cuba bị đánh dấu bởi người Tây Ban Nha, cho đến khi, vài năm sau đó, tháp tùng các nhà truyền giáo Kitô, đã được trở về làng. Làm thế nào để định lượng thời gian đã trôi qua đối với họ so với cuộc sống của những người đã bị bỏ lại ở Tây Phi?

“Thời gian đã đạt được khi thời gian không còn nữa.
Người theo thời gian có trái tim đã được cố định trong vĩnh hằng và trong người mọi thứ tạm thời đều đã chết,
trong người đó là sự trọn vẹn của thời gian.”
-Meister Eckhart.

Vào thời nhà Tống, người Trung Quốc đã hiệu chuẩn que nhang để đo thời gian, sử dụng các hương thơm khác nhau vào các khoảng thời gian khác nhau, biến giờ giấc trở thành mùi thơm luân phiên. Đàn hương mặt trời mọc, hoa nhài vào buổi trưa, bách xù vào buổi chiều, một dược thảo báo trước hoàng hôn, chỉ xổ sợi và rơi vào chiếc dĩa phát âm, không khí đầy những nốt nhạc để đọc bằng mũi.

Dram tương tự số lượng nhỏ mảy may như hạt là một phần gram là khoảng thời gian có thể đo lường.

Trưa tại New York

7 giờ chiều, Cape Town, Nam Phi

1 giờ trưa, La Paz, Bolivia

8 giờ tối tại Baghdad, Iraq

2 giờ trưa, Rio de Janeiro, Ba Tây

10 giờ 30 tối tại Bombay, Ấn Độ

5 giờ chiều, Casablanca, Ma Rốc 

Nửa khuya tại Bangkok, Thái Lan

4 giờ chiều Reykjavik, Băng Đảo

1 giờ sáng, ngày hôm sau, Shanghai, Trung Quốc 

6:00 PM, Oslo, Na Uy

3 giờ sáng, ngày hôm sau Melbourne, Úc

Tiêu chuẩn hóa để đồng bộ. Khi mặc đồng phục thấy rõ sự liên kết chặt chẽ. Cho phép nhận dạng và không có sự biến tấu, đa dạng, hoặc thay đổi về mức độ. Tiêu chuẩn hóa và đồng phục đi đôi. Đồng phục và bạo lực đi đôi. Trong mùa lễ, điều này có thể mang hình dạng đồng hồ báo thức du lịch và loại lịch xé từng trang một.

Khi còn trẻ, một người thông thái trong trang phục khố Ấn Độ từng nói với tôi trên con đường đầy bụi dẫn đến khu chợ trái cây, anh suy nghĩ theo từng giờ. Sinh nhật kế tiếp của anh mãi xa vời, việc lái xe là không thể tưởng tượng nỗi. Khi anh lớn tuổi hơn, anh suy nghĩ theo từng năm. Năm anh tốt nghiệp, năm anh phải lòng vợ, năm lũ lụt cuốn trôi những cánh đồng lúa. Khi anh già hơn nữa, anh suy nghĩ theo từng thập kỷ. Thập kỷ những năm hai mươi tuổi của tôi đã là thời gian thong dong và rối rắm. Ở tuổi bốn mươi, cuộc sống rồi cũng bắt đầu mang ý nghĩa. Khi anh ở tuổi tôi, ông ấy nói, nhìn chằm chằm vào tôi với đôi mắt thép, bóc một mẩu mía với vài chiếc răng cửa còn sót lại, anh suy nghĩ lại theo từng khoảnh khắc. Hiện tại là tất cả những gì anh có. Bây giờ. Và bây giờ. Và vĩnh hằng.

“Vì thời gian ở ngoài đó, bị ăn mòn bởi ánh sáng.” — Norma Cole.

Dừng lại. Ta có giờ gian không? Dành thời gian cho tôi. Tiết kiệm thời gian bằng cách chen lấn trong hàng. Ta đã dùng thời gian của mình ra sao? Thời gian là tiền bạc. Ông ta đã khuất một khoảng thời gian dài. Tôi sẽ kể chuyện đó vào một dịp khác. Ngày xửa ngày xưa, thời gian đứng yên. Từ thời điểm đó trở đi, không có gì còn như cũ. Bây giờ không bao giờ đủ thời gian. Thời điểm không thích hợp. Thời gian không đồng nhất. Không hợp thời. Như một quả bom đang đếm ngược thời gian. Nhưng khi đã trải qua một khoảng thời gian khốn đốn. Tới đâu tính tới đó. Lặp đi lặp lại. Không thể bù lại khoảng thời gian đó. Không thể trong thời đại của chúng ta.

Đừng chờ đợi điều gì, vì không có điều gì sẽ xảy ra.

Trong các bộ phim, thời gian được tiếp tay qua chỉnh sửa. Cắt từ máy bay cất cánh đến máy bay hạ cánh ở cùng một sân bay. Cuộc hành trình diễn ra nơi thời gian đã trôi qua. Cắt từ cận cảnh nắm cửa ra đến nội thất gian phòng: không gian đã được di chuyển tới, quay nhanh về phía trước. Dùng một loạt hình ảnh để miêu tả thời gian trôi; dùng thuyết minh để đẩy hành động về phía trước, khéo lùi ra sau, vào trong và ra khỏi vị trí dẫn đầu của câu chuyện. Thời gian điện ảnh, tiết kiệm thời gian trong rạp hát, là cấu trúc phức tạp của hư cấu.

Hoặc như nhân viên chiếu phim trong buồng tối, chạy cuộn phim ngược lại, để cà phê trở về trong ấm đun, bơ trơn mượt khỏi bánh mì, trứng chiên hóa lỏng rồi nhảy từ lòng chảo vào vỏ trứng.

Bởi vì giữa bất kỳ hai khoảnh khắc, có một thứ ba, và giữa chúng, một thứ tư và một thứ năm, vô số không thể đo lường, xếp thành một chuỗi tuyến tính như chuỗi hạt đang co rút trên sợi dây tàng hình.

Thời gian là hình thức của trở thành.
Tạo thành thời gian trở thành.
Trở thành hình thức thời gian.

~ Trích từ tập thơ “The Many Uses of Mint” 

Notes towards Timekeeping 

-digressions 
 
Interrogate the role of the clock in the maintenance of Empire. 
 
Take the 1884 Prime Meridian Conference. The “universal” hour, Greenwich Mean, favored industry to agriculture, punching in to the peripatetic, plugged and debugged to poaching like an egg in a brass kettle. 
 
Nothing nearer yet more far than fin-de-siècle. 
 
Spaces gravid with teleological forms. Silences and elisions. Swathes of season that know no secondhand. 
 
Attempts to articulate sanitized versions of nomadic culture in corporeal form fail. Perfected bodies strapped to the wrist are subtle acts of terrorism.  
 
Compare means of measurement: 
 
Scratch marks on bones or sticks made with a stone. Count the interval between phases of the moon, or like the Egyptians watch for the Dog Star to rise more or less when the inundation of the Nile begins. 
 
Or shift grains in an hourglass: powdered eggshell, marble dust or sand to pass through a channel ten times the size of any single particle. 
 
Else verge escapement. Floating clepsydra. The astrolabe a devil’s star-grasper. 
 
Remember pizoelectric quartz over time, due to temperature change, impurity, or decay, will lose its accuracy, drift, misquote the hour. 
 
If a clock reading half past one on a railway car hurtling through New London at sixty-six miles per hour crosses the path of a robin migrating south for the winter by pausing on every twentieth telephone pole for an average of forty-eight seconds, what time is it in the mind of the knock-kneed Indian boy who waits for the light to change so he can check the comic book store to see if the new issue of the Watchmen, which he will read while his parents quarrel about his future, is currently on the rack.  
 
Anything with moving hands both disables and enables a spectatorial position that cannot be graphed on axes. 
 
“The essence of nowness runs 
like fire along the fuse of time.”
— George Santayana. 
 
Like a marigold feeling elongates into an outer fringe pulled taut as a shawl over the eyes or crouching inside a shrub where footfall has been grown over green and withered to appear again, briefly luminescent, not yours but more you than your own embodiment, though all desire to possess it vanishes, since some desires reside in a stillness where motion ceases and where you begin with tentative strokes to recollect what in retrospect cannot be recreated, what was in fact and will remain without semblance, what could not be, but nonetheless right now, is.  
 
Drip-drop a precursor to tick-tock a precursor to beep-beep-beep.
 
On the Spanish slave schooner, the Amistad, the ship’s passengers, snatched from Sierra Leone, revolted, sparing only the navigator his sextant, but instead of being returned home, ended up being seized by the United States Navy, interred in a New Haven jail, argued over by abolitionists and federal courts and marked Cuban merchandise by the Spanish, until, a few years later, accompanied by Christian missionaries, they were returned to their village. How would you quantify the passage of time for them contrasted with the lives of those who had been left in West Africa?    
 
“Time is fulfilled when time is no more. 
He who in time has his heart established 
in eternity and in whom all temporal things 
are dead, in him is the fullness of time.” 
-Meister Eckhart. 
 
Well into the Sung dynasty, the Chinese calibrated sticks of incense to measure time, using different scents at different intervals, so that hours became shifting fragrances. Sandalwood sunrises, jasmine at noon, juniper evenings, myrrh presaging dusk, the threads unraveling and dropping into a sounding plate, the air charged with notes to read in the nose.
 
Dram is to scruple is to grain is to fraction of a gram is to measurable duration. 
 

Noon in New York

7:00 PM, Cape Town, South Africa

1:00 PM, La Paz, Bolivia

8:00 PM in Baghdad, Iraq

2:00 PM, Rio de Janeiro, Brazil

10:30 PM in Bombay, India

5:00 PM, Casablanca, Morocco

Midnight in Bangkok, Thailand

4:00 PM, Reykjavik, Iceland

1:00 AM, next day, Shanghai, China

6:00 PM, Oslo, Norway

3:00 AM, next day Melbourne, Australia

Standardization is to make uniform. Uniforms when worn show coherence. Allow for identification and lack of variation, diversity or change in degree. Standardization and uniforms go hand in hand. Uniforms and force go hand in hand. During the holiday season, this can take the shape of travel alarm clocks and page-a-day calendars. 
 
When you are young, a wizened man in a dhoti said to me once on the dusty road to the fruit bazaar, you think in hours. Your next birthday is forever away, driving a car unthinkable. When you are older, you think in years. The year you finished school, the year you met your wife, the year the floods washed away the rice paddies. When you are older yet, you think in decades. My twenties were such a free and confusing time. In my forties, life finally started to make sense. When you are my age, he said, fixing me with a steely eye, peeling a hank of sugarcane with his few remaining front teeth, you think again in moments. Now is all you have. Now. And now. And eternity. 
 
“Because time is out there, eaten by light.” 
— Norma Cole. 
 
Time out. You got the time? Make time for me. Save time by cutting in line. How did you spend your time? Time is cash. He was gone a long time. I’ll tell you about it some other time. Once upon time, time stood still. From that time on, nothing was ever the same. Now there’s never enough time. It’s an inopportune time. Time out of joint. Untimely. Like a ticking time bomb. But once you’ve served hard time. Taken it one day at a time. Time and time again. Can’t make up that time. Not in our time. 
 
Wait for nothing, for nothing will come to pass.
 
In the movies, time is abetted by edits. Cut from a plane taking off to a plane landing in the same airport. A voyage taken place, time has passed. Cut from a zoom in of a door handle to the interior of a room: space has been moved through, fast forward ahead. Use a montage of images to depict passing time; use voiceover to move the action forwards, backwards, into and away from the leading edge of the narrative.  Cinematic time, save the hours in the theater, is the elaborate construction of fiction. 
 
Or take the projectionist in his dark booth, running a reel backwards, so the coffee flows back into the pot, the butter smoothes off the toast, the sizzling eggs liquefy then leap from the pan back into their eggshells. 
 
Because between any two instants, there is a third, and between them, another and another, an unquantifiable infinity of them, strung along a linear continuum like shrinking beads on an invisible string.  
 
Time is a form of becoming. 
Form the time of becoming. 
Becoming the form of time.