- Tạp chí Da Màu – Văn chương không biên giới - https://damau.org -

Chiêm bao

 

 

 

Đêm qua, tôi mơ thấy rong rêu mọc ra từ tai, từ mắt, từ hoàng thành cố nội nỗi buồn thương
Tôi thấy tôi mang tự do dấu nhẹm trên giường
Rồi buộc nút giữ gìn như báu vật
Vò nát cánh thiên nga gối đầu cho êm giấc
Cho nồng nàn hơi ấm một hồn ma

Đêm qua, tôi mơ thấy vừa mới bước ra từ trang giấy trắng
Đã nhợt nhoè hai tiếng Trời cao
Đã xanh xao
Đã héo uá
Đã đổi màu
Say tuý luý trong hoa hồng đất thổ

Tôi nhầm lẫn sức mạnh của tôi là nỗi khổ
Là trần ai quanh quẩn cuộc đùa vui
Là sơ khai râm mát bóng nụ cười của cây trái sau vườn xanh ảo mộng

Đêm qua, tôi mơ thấy mình qua cơn bạo bệnh
Bước sãi dài trên cát bụi triền sông
Hồn thả trôi ra hương ngọt cánh đồng
Môi gẩy khúc điệu gì vui quá đỗi

Tôi gặp lại mẹ tôi mái tóc dài trẻ lạ
Rót nước đầy bình rồi đổ xuống dòng sông,
Mẹ nói: Cứ làm đi, cho chim trong tổ rùng mình
Cho quy ước nhận ra mình nô lệ
Cho hoài nghi rơi trên nóc nhà hoang phế
Cho đời mình không thổn thức chiêm bao.

Cứ làm đi, rót nước đầy vào
Rồi đổ xuống chân mình như trẻ nhỏ.
 

Chân núi Tà Cú, tháng 10/2009
NH

 

 

 

.

bài đã đăng của Nguyễn Hiệp