- Tạp chí Da Màu – Văn chương không biên giới - https://damau.org -

nguồn

 

 

 

chán đất bằng em dọn nhà lên đỉnh núi (khoe: mật nguyên si em nếm trước trăm vạn lưỡi người); thì tôi ơi, chịu khó vì ai mỗi ngày vài lượt lên xuống; hãy tỉnh táo tự khuyên dụ đó là món mồi thử thách ưu hạng dễ đâu được biệt tình chiếu cố,

đồi nhọn thả gai đâm rách khói chim dệt tranh bầy xỏ mũi thưa; sáng uống sương và đêm nuốt sao tôi quỳ trên sỏi nhọn khấn thầm trời thương tôi trời đừng gió máy (bão đầu non một giây bẻ gập đúng trăm vạn đóa thơm tho); tôi đã cam phận cúc cung sáng chiều viếng thăm khuya về chui vào mộng mà cố nghĩ sẽ được đắp ấm chăn em; những trận đòn di hoạt tinh nhớt nhát quất chùng gân cốt tôi tự an ủi: tuổi thanh xuân bình đầy cái chứa trong đổ tràn là thuận lẽ âm dương,

hít hoài hít mãi bầu khí trinh tân tôi đâm rất hồn nhiên vô tội quên rằng em sẽ phải lớn và chớ hề tưởng đến sự thể rằng sau mùa nắng sẽ phải là mùa mưa rằng con lộ đất đỏ cũng như người là rất cần gội tắm (nhịn suốt mấy tháng hạ cào kể ra sức chịu đựng của nó rất đáng được ngả đầu bái phục),

không gọi thì cửa đời cũng mở, đứng đi mãi trên hai chân cũng đến lúc bò lê bằng hai tay (cái đó bậc thức giả gọi là ‘sự cứng cáp của già nua’), rớt tòm từ ngang lưng dốc xuống tu mấy ngụm nước rãnh để kịp hoàn hồn tích tụ lại nội khí rất bản năng rùn vai biến thành con cuốn chiếu tôi chun người từng nấc bong lên toàn thân sũng sượt nhem nhuốc giơ đầu làm gậy húc cổng nhà em (may trời còn nương nên chỉ mưa mà không gió xô bạt cây gòn tôi xuống vực); loài bò sát tĩnh tu từ đầm lầy sơ sử là hình ảnh kỳ quái thú vị (khiến) em cười lăn cười lả như cọng nhang tự thiêu làm rơi tụp xuống gạch tấm vải hoa hòe quấn cột xương mai [em quên khuấy trên em chỉ hờ hững chiếc khăn: vừa tắt vòi sen thì nghe ai thảm thê thục cửa, chưa kịp xỏ dép, vội từ phòng tắm chạy ra: việc này, hôm sau em kể lại]; từ lâu vốn đã yên chí rằng em mãi mãi là như thế (phấn tinh anh hứng từ hoa cỏ cao thiên vẩy lên xác trần giúp đông đá tuổi tác đến nhiều triệu niên sau) tôi nhìn sững ngất chết tươi vào vụng ngực mà trước đó không bao giờ nghĩ có ngày sẽ biến thành hẻm vịnh cheo leo cho hai hộc thuyền vú phong ba của em độ bến,

ngất nghểu thềm trên, em lệnh tôi gọi em là chị; kể công lao, vòi bút giương tôi dát ngọc em là thiện; cửa im lìm: tôi ngoài trời chôn tôi pho tượng đất: ơn cứu sinh phải xiển dương em là thần (em nào hiểu thịt da em đang nứt nẻ cần được đắp thuốc bôi trơn; hai bọng neo cắm lút vịnh dài hút sâu phải vời ngay tay người trục vớt); ừ, tiếng nói chỉ là hơi theo gió rong xa; tôi (chưa bao giờ hùng hồn đến vậy) niệm ứng trước cho em trăm vạn lưỡi thế gian; không chứng từ, mai mốt đây lỡ (chắc là) tôi lật lọng em khó thể từ dưới tôi vỗ cánh,

[sóng táp bao la tở xuống khu vườn khúm tụm khiến tôi túi bụi lạc hồn chỉ đành ngậm miệng ngày tháng luân lưu mắt nhắm nghiền cùi cũi xuống lên cầu xin chớ thêm lần té ngã.]
 

03/04

 

 

.

bài đã đăng của Nguyễn-hòa-Trước