Trang chính » Da Màu và Bạn, Phiếm luận Email bài này

Tình sử Robert

0 bình luận ♦ 7.10.2009

Ngày 30.08.2009, ông Bộ trưởng Quốc phòng Gabon, được bầu làm Tổng thống với con số khiêm nhường là 41,73% số phiếu. Dĩ nhiên là có nhiều bằng chứng về sự thiếu trong sáng trong cuộc bầu cử có bàn tay rụt rè của Pháp nhưng ông Ali Bongo thực ra đã phải vượt qua những khó khăn trong chính gia đình ông trước khi được phép chường mặt ra để cử tri chọn lựa. Cha ông là Omar Bongo, vừa qua đời sau khi cai trị quốc gia dầu hỏa Phi châu này gần 42 năm, để lại kỉ lục cầm quyền liên tục cho Đại tá Gaddafi (Lybia) và Á hậu về mặt này là Tổng thống Ai Cập Moubarak (28 năm và chưa hết).

Ở đây, tôi không có ý phân tích bàn tay Đế quốc và dân chủ tại Phi châu trong ảnh hưởng của Tây phương, chẳng ăn nhập gì đến chúng ta hết và đọc không có gì thích thú mà chỉ xin kể chuyện gia đình, là bộ phận quan trọng nhất của xã hội, đối với người Việt, cũng như bạn sẽ thấy, đối với người Gabon đen đủi và chưa hề đọc Khổng Khâu.

Ông Bongo cha có ba bà vợ. Con gái của bà đầu tốt nghiệp Trường Quốc gia Hành chánh Pháp (ENA) và làm chánh văn phòng của papa. Bà trước đây là Ngoại trưởng. Chồng bà GSTS (giáo sư tiến sĩ) gì đó, là Bộ trưởng Tài chính. Chồng cũ của bà, TSGS (tiến sĩ giáo sư), cũng năm bảy lần bộ trưởng và hiện là Chủ tịch Hội đông Liên kết Phi châu. Bà là người nắm giữ hầu bao của bố, 70 tương mục và 135 căn hộ hay 70 căn hộ và 135 trương mục, trong số đó một cái bị phát hiện ở Hoa Kỳ là chứa 210 triệu USD. Chị hai này, nếu không muốn làm tổng thống thì biết đâu cũng ước chồng bà hay chồng cũ lên thay cha chứ không đến lượt thằng em khác mẹ.

Thằng em này, TS (tiến sĩ) Ali Bongo, tức Bộ trưởng Quốc phòng là con của bà vợ hai. Bà này, Marie-Joséphine hay Joséphine lấy chồng năm 11 tuổi (!) lúc tuổi trăng còn méo và vô sinh nên cặp Bongo nhận hai đứa con nuôi. Sau 27 năm mặn nồng khi chén rượu khi cuộc cờ thì ông bà ly dị không cùng nhau chờ xem hoa nở nữa. Ông Bongo cha bèn lên xe hoa (đã nở) một lần nữa, và lần này với TS Edith-Lucie Sassou-Nguesso là con gái rượu của một người bạn thân. Người bạn thân này chẳng qua lại là tổng thống của Congo láng giềng. Được 18 năm, đến 2009, bà Edith qua đời trước chồng vài tháng vì một căn bệnh bí mật, cha bà khi đến đám tang con gái thốt về phía các con trước của bạn “Chúng mày giết con gái tao!”

edith omar bongo

Omar Bongo và vợ, Edith Lucie Bongo

Cả gia đình này, con cái ba bà và anh chị em cháu chắt dâu rể lại ở gần nhau trong một khu hộ tập thể cổng kín tường cao và dài mấy kilômét, cho nên có bỏ thuốc nhau thì chỉ cần mang bát canh qua biếu mẹ ghẻ, nên Tổng thống Congo gả con gái xa nhà có nghi ngờ thì cũng dễ hiểu thôi.

Phải nói, Joséphine sau khi ly dị Tổng thống thì trở thành ca sĩ dưới tên Patience Dabany. Bà là một ca sĩ tài năng và nổi tiếng, càng nổi tiếng khi bài hát của bà lại nhắm vào Đệ nhất phu nhân Edith: “Tình địch của tôi có nguậy ngouda-ngouda cũng chẳng làm gì/ Chồng này là chồng chung đó má”. NGouda là “tị nạn chính trị” nhưng trong ca từ này mang một nghĩa khác hiển nhiên. Đây là bằng chứng bà thù cô vợ mới và con bà thì tất nhiên là phải bênh mẹ.

Patience-Dabany-Josephine-Bongo

Marie-Joséphine: ca sĩ Patience Dabany

Ngouda-ngouda thì ông Bongo rất (ngueda) công viên rời ra đường phố. Năm 2004, hoa hậu Peru được mời sang thủ đô Libreville để tham gia cuộc thi “Hoa hậu Nhân loại”. Cô được đưa đến dinh một mình để yết kiến ông Bongo. Cô ngồi đợi trong bàn giấy. Khi tổng thống đến nơi, ông đưa tay bấm nút thì cửa mở ra thấy một cái giường nằm to đùng (chứng tỏ là ông Bongo không thích ngueda-ngueda ngồi). Cô bật khóc và nước mắt hoa hậu này khiến ông ngỡ ngàng vì có lẽ tưởng cô bắt chiếc Madonna mà ném vào mặt ông cái quần lót. Phút ngạc nhiên qua, ông lịch sự để cô ôm mặt mà bỏ đi. Cô này về đến khách sạn cầu cứu sứ quán và Interpol, Bộ trưởng ngọai giao Peru phải gọi điện cho đồng nghiệp Gabon để than phiền. Năm 1995, nhà thiết kế thời trang Francesco Smalto đã dính líu đến luật pháp vì một chuyện giới thiệu người mẫu cho Tổng thống Bongo.

Trở lại với bà Joséphine, tức bà hai và thân mẫu của tân Tổng thống, thì ngouda hay ngueda nào có thua ai. Đây xin đề cập đến Robert, chàng trai nước Việt.

Anh là một người con lai da màu, gốc Guyana thuộc Pháp. Khi Pháp rút khỏi Việt Nam thì anh cũng như hàng ngàn người khác được đưa về trại lính cũ St Livrade ở miền Nam. Anh định cư tại vùng này, lập một công ty sơn phết nhà cửa, chắc là ít khách. Một người quen trong giới cựu quân nhân thuộc địa, giờ trong đội bảo vệ an ninh của ông Bongo bèn giới thiệu cho anh sang Gabon có việc làm. Anh được việc trong dinh và một hôm trời đẹp, trong khi anh đang cầm cọ thì Phu nhân Tổng thống đi qua.

Lady Chatterly này bắt gặp duyên dáng Việt Nam mặc quần sà lỏn trên một cái thang cao, tay thì cầm cọ sơn vung vẩy. Anh đang hát

Hôm nay em đi chùa Hương
Hoa cỏ còn mờ hơi sương
Cùng thầy me em dậy
Em vấn đầu soi í í í gương

thì phu nhân ngửng đầu lên. Người nghệ sĩ này đã bị thu hút bởi bài nhạc Việt Nam mặc dù bà không hiểu ca từ của Nguyễn Nhược Pháp. Đôi mắt bà long lanh vì quyến rũ của nghệ thuật và anh hùng nước Việt cũng như thuyền quyên Gabon, không ai cầm lòng được. Thế là cả hai bị lôi cuốn vào một cuộc tình đam mê và không lối thoát.

Đến đây người đọc có thể cho là tôi bịa ra màn gặp gỡ này, trong Dinh Tổng thống, có ai mà mặc quần sà lỏn. Nhưng trong sách do một người bạn thân ông Clinton viết và mới xuất bản, có kể chuyện sau. Một đêm 1995, an ninh của Blair House (Dinh dành cho quốc khách của Hoa Kỳ) bắt gặp một người đàn ông mắc sà lỏn lò dò đi ra định vẫy taxi đi tìm bánh Pizza. Vị này không phải thợ sơn hay thợ điện mà là Boris Nicolayevitch Yeltsin, Chủ tịch nước Nga! Thế thì phút đầu tiên gặp gỡ giữa Robert và Joséphine như tôi tả ở trong dinh Gabon cũng không có gì quá đáng cả.

Sau đó, tại một khách sạn ở Paris thơ mộng, đương đêm có tiếng đập cửa ầm ĩ. An ninh chạy đến thấy một người đang hô lớn “Khai môn! Khai môn!” như diễn viên John Lone trong “The Last Emperor” của Bertolucci mặc dù ông là Phi châu chứ không phải Trung Hoa. Đây là Tổng thống Gabon đến tận nơi bắt quả tang đôi tình nhân ngang trái (lúc đó vào năm 1979 ông chưa quen Francesco Smalto nên còn rảnh chuyện người mẫu?) Nhưng đằng nào cũng là quốc trưởng đường đường, Omar Bongo chỉ nói với Robert Lương (lúc đó không có đến cái quần sà lỏn) là đây tôi cho anh tiền để mua quần, cầm lấy nhưng mà nhớ biến mất khỏi đời vợ tôi nhé!

Không rõ là Robert ò e này có nhận hay không nhưng quyền lực nào cấm được tình yêu và tiền cũng không cấm được nên đâu lại vào đó. Một đêm trời xấu năm 1979 tại miền Nam nước Pháp, xác Robert Lương được phát hiện trước nhà với hai viên đạn 7,65 ly (32 ACP) bắn vào lỗ mũi. Bongo tuy làm tổng thống ở Phi châu nhưng đạn vẫn đi xa.

Omar Bongo tại chức từ thời Tổng thống Pháp De Gaulle, qua Pompidou và là một người vỗ vai các vị này từ Giscard d’Estaing trở đi. Ông ủng hộ Giscard rồi Chirac. Giscard khi tranh cử với cựu Thủ tướng của mình có gọi điện để trách. Theo Giscard kể lại thì khi bị vặn “Sao anh lại cho tiền đối thủ của tôi” thì Bongo chỉ nói “Thế ra ông biết á?”. Đến lúc Chirac và cựu Thủ tướng của ông là Balladur gầm ghè tranh ghế Tổng thống thì Bongo còn “cậu tớ” mà khuyên Sarkozy (đương kim Tổng thống, lúc đó là bè cánh của Balladur): “Cậu phải tôn trọng Chirac chứ, dù sao cũng là đàn anh”. Công an Pháp, nhân viên tình báo, tướng tá về hưu vẫn hay sang Gabon mà dưỡng già hay kiếm chút lương thêm cạnh thiếu nữ người Fang ngực tròn hay thiếu nữ Batéké ngực nhọn. Vụ án Robert Lương bị ém nhẹm, không tìm ra hung thủ (nghe đâu là hai nhân viên phản gián Pháp), thân nhân của Robert tốt số và Robert xấu số này rút đơn kiện để nhận mỗi người một triệu franc (lúc đó 250.000 USD). Bà Joséphine phải tìm quên nhưng đến nay chưa thấy bà làm bài hát “Tình ca một người mang tên Robert”.

Ông Omar Bongo là một người thấp bé, chuyên đi giày đế cao kiểu Kim Chính Nhật. Năm 1997, tại Hội nghị Thượng đỉnh Pháp thoại ở Hà Nội, ông bị Việt Nam làm nhục một lần nữa khi tôi thấy trên ảnh chụp người Bộ Ngoại giao cử ra sân bay đón ông là một chàng khoảng 1mét85.

Con trai ông, biệt danh “baby Zeus” (Zeus là thượng đế trong thần thoại Hy Lạp), giờ an vị ở ghế của cha, nhưng vì là con nuôi (từ Nigeria? Biafra?) nên sau khi bị kiện về gian lận không xong, lại bị tố là không phải sinh ra là người Gabon nên không được làm tổng thống. Ta cũng không nên lo cho ông thái quá, Chủ tịch Tối cao Pháp viện là một bà nhân tình dai dẳng của cha ông chứ sao nữa.

Thì gia đình là tất cả nhưng cũng nhiều khi nhức đầu. Inge Bongo bà vợ Mỹ của Ali “baby Zeus ” Bongo vừa bù lu bù loa khắp nơi là hai người chưa ly dị chính thức và bà mới là Đệ nhất Phu nhân mới. Bà than là đang nuôi con bằng trợ cấp xã hội tại bang Cali trong khi bà hiện thời (Sylvia Valentin, người Pháp con của một doanh gia ngành bảo hiểm) tưng bừng tổ chức tiếp tân mừng chồng thắng cử. Năm 2006, đài VH1 trong chương trình “Really Rich People Real Estate” có cho thấy cũng bà Inge này đi thăm một hộ 25 triệu USD tại Malibu và chê là bé, đến một hộ ở Beverly Hills thì bà ưng vì có đủ chỗ chứa giày. Nay tiền trợ cấp tiểu bang chắc không đủ để mà mua ci-ra. Bà Inge này còn viết thư cho Obama nhờ can thiệp để bà trở thành Đệ nhất Phu nhân người Mỹ gốc Phi đầu tiên tại Phi châu!

inge_ali_bongo

Inge và Ali Bongo

Chuyện của chúng ta là thương cho Robert người Việt, hai chân xõng xoài chỉ vì trái tim không chịu ngủ yên sau khi gặp Đệ nhất Phu nhân của một lãnh tụ độc tài. Âm mưu thâm độc của tôi ở đây thực ra cũng để là cho thấy. Một là độc tài bè phái thì đàn em khối tư bản cũng có chứ không phải chỉ đàn em khối cộng sản. Hai là tham nhũng tập đoàn ở Gabon cũng có chứ không phải chỉ là Việt Nam. Sau cùng, chẳng âm mưu nằm vùng hay đầu độc dư luận gì vì ai cũng biết, là ái tình lăng nhăng thì ở đâu cũng có hết.

bài đã đăng của Đỗ Kh.


Phần Góp Ý/Bình Luận


Xin vui lòng bày tỏ trách nhiệm và sự tương kính trong việc sử dụng ngôn ngữ khi đóng góp ý kiến. Da Màu dành quyền từ chối những ý kiến cực đoan, thiếu tôn trọng bạn đọc hoặc không sử dụng email thật. Chúng tôi sẽ liên lạc trực tiếp với tác giả nếu ý kiến cần được biên tập.

Lưu ý: Xin vui lòng bỏ dấu tiếng Việt để giúp tránh những hiểu lầm đáng tiếc từ độc giả trong việc diễn dịch ý kiến đóng góp. Bài không bỏ dấu sẽ không được hiển thị. Xin chân thành cám ơn.

*

@2006-2019 damau.org ♦ tạp chí văn chương Da Màu Web services provided by InfoResources Center, Inc. Scroll Up
Log in | Entries (RSS) | Comments (RSS)