Trang chính » Biên Khảo, Chuyên Đề, Màu Da và Ngôn Ngữ, Phỏng vấn Email bài này

Nguyễn Danh Bằng: về người viết & ngôn ngữ

Tôi không nghĩ khái niệm “nhà văn lưu vong” lại tội nghiệp như ngưòi “đứng bên lề,” nhưng đó là một khái niệm thật khó khăn. Ngưòi viết lưu vong không đi cùng đời sống, họ di chuyển song song với đời sống, một kẻ vắng mặt. Họ nhìn vào đời sống xã hội ở ngay bên kia, lao xao, nhưng quán tính của thế giới cũ lại khiến họ đến một nơi riêng biệt. Họ thuộc về thế giới họ. Một thứ tái sinh! Một thứ không thể định nghĩa bởi người ngoài. Chính điều này dễ làm cho họ suy sụp, nhưng cũng đồng thời làm họ trở nên khác thường.
Tôi cũng không nghĩ việc lựa chọn ngôn ngữ nào để viết lại quan trọng đến thế. Chẳng ai có thể chối cãi vai trò thiết yếu cuả ngôn ngữ trong việc phát triển tư duy con người, dù vậy, nói cho cùng, ngôn ngữ cũng vẫn chỉ là phương tiện. Dưòng như họ quyết định ngôn ngữ thuận tiện trưóc khi kịp nghĩ đến công chúng. Cả công chúng nữa, cũng nằm ở phiá bên kia, như một đối thể nằm ngang khi họ vẫn chỉ nhìn về phiá trưóc. Vì thế khi nói đến ngưòi viết lưu vong, thật không nên phân biệt bằng ngôn ngữ họ xử dụng. Người ta hay ít nhiều “nể nang” những tác phẩm viết bằng tiếng Anh phát hành ở Mỹ. Việc ra sách ở Mỹ không bảo đảm điều gì. Luôn có một số công chúng Mỹ thích tò mò vào văn hoá thiểu số với nhiều vấn đề nhạy cảm xã hội của nó.

bài đã đăng của Nguyễn Danh Bằng


@2006-2019 damau.org ♦ tạp chí văn chương Da Màu Web services provided by InfoResources Center, Inc. Scroll Up
Log in | Entries (RSS) | Comments (RSS)