aline.
sống một mình trong căn nhà nhỏ neo đậu bên cạnh một biển hồ, và đã trở nên goá bụa từ mười ba năm trước.
khi tôi đến nàng đang ngồi trên một băng ghế màu trắng, nhìn những con mòng biển đứng im lìm trên cầu cảng nhỏ. hai bàn tay đan nhẹ vào nhau.
suốt mười ba năm sống đơn độc ở nơi này, nàng đã trở nên im lặng nhiều quá.
tôi cũng ngồi xuống trên một băng ghế khác bên cạnh nàng, nhưng sự xuất hiện của tôi làm những con mòng biển hoảng sợ và khẽ bay lên. ngay cả loài chim nhỏ bé này cũng được sự cô độc dạy cho cách tự bảo vệ mình.
từ nơi chúng tôi ngồi có thể nhìn thấy được bờ phía bên kìa của hồ, nơi đó có một mạch nước chạy thẳng ra biển. mười ba năm trước đây, một người đàn ông đã đi theo mạch nước đó, ra đến biển, và thôi không còn trở về nữa.
để lại nàng trong căn nhà đó, một mình gặm nhấm sự goá bụa trong đơn độc như loài mòng biển đậu nhỏ nhoi trên cầu tàu.
aline,
tôi hỏi, vì sao biển lại lấy đi người đàn ông của nàng.
vì mặt nước không bao giờ là đủ yên lặng. và những người như anh ta, đã đến lúc không còn cần ở lại những nơi quá ồn ào
đáy biển sẽ là vùng đất lý tưởng nhất.
nàng trả lời như vậy.
mắt nàng vẫn không rời khỏi những con mòng biển trên cầu tàu, chúng vẫn còn một chút hoảng sợ vì sự hiện diện của tôi. nhưng, là thứ hoảng sợ im lặng nhất mà tôi từng gặp.
câm lặng như đáy biển.
thật sự, khi người ta di chuyển đủ nhanh trên một con đường nhỏ dọc bờ biển. họ sẽ thấy những đàn chim đứng yên trên bầu trời, và mặt đất đang chuyển động dưới chân mình.
sự im lặng cũng giống như vậy mà thôi.
aline, kể từ mười ba năm nay, mỗi ngày nàng đều nhìn về phía cầu tàu trổ ra vào giữa lòng biển hồ.
nói cho tôi biết, aline. có một phút giây nào trong sự im lìm của mình, nàng không mong mỏi người đàn ông đó quay trở về.
biển cả, vẫn mãi là một ám ảnh quá lớn trong đôi mắt loài người.
bài đã đăng của Vọng
- trên đồi k. - 01.10.2009
- amèlia - 11.08.2009