Trang chính » Sáng Tác, Thơ Email bài này

Bởi lịch sử

 

 

 

tôi đi bộ
tư duy là vẫn đi và đang đi
cứ
vòng quanh thành san francisco
lòng tự do [một cách ù ù
cạc cạc!] chả sứ mệnh
nên rất lãnh đạm với mọi thứ
mang tính tất nhiên

khi nhìn tia sáng
từ mặt trời / chiếu qua những cành

maple
thường trong đầu tôi nổi cục
cục
lửa – đỏ ối
chúng tập trung vào quấy quá bản thể

nhưng tôi không còn trẻ nữa
mùi tôi
quả một thứ mùi của phòng triển lãm tranh
đã đóng cửa lâu ngày
… buộc phải đi bộ
nhằm thư giãn – cũng đúng
đùng phát
khám phá ra
rằng, rất chán đi bộ – điều này
chẳng nhằm hỗ trợ cho gì sất
tuy nhiên: cố gạt cái suy nghĩ [tiêu cực] ấy
sang một bên
tôi lui tới
lui về – trong căn buồng 8m x 12m
như một thành tố ngoại lai
ngày hiện giờ
nóng khủng khiếp / thời gian một dòng chảy
trôi bất biến
trên đầu
lúc nhanh
lúc cực chậm – tâm trí thì cứ cố bám theo đó
vá víu
– vâng
vẫn
chả biết bao giờ mới kết thúc.

 

 

 

.

bài đã đăng của Vương Ngọc Minh

Phần Góp Ý/Bình Luận


Xin vui lòng bày tỏ trách nhiệm và sự tương kính trong việc sử dụng ngôn ngữ khi đóng góp ý kiến. Da Màu dành quyền từ chối những ý kiến cực đoan, thiếu tôn trọng bạn đọc hoặc không sử dụng email thật. Chúng tôi sẽ liên lạc trực tiếp với tác giả nếu ý kiến cần được biên tập.

Lưu ý: Xin vui lòng bỏ dấu tiếng Việt để giúp tránh những hiểu lầm đáng tiếc từ độc giả trong việc diễn dịch ý kiến đóng góp. Bài không bỏ dấu sẽ không được hiển thị. Xin chân thành cám ơn.

@2006-2022 damau.org ♦ Tạp Chí Văn Chương Da Màu
Đăng nhập | Entries (RSS) | Comments (RSS)