Yulia Musakovska is an award winning Lviv-based poet, author of four poetry collections, and translator of Ukrainian poetry into English. She works in the IT industry.
Yulia Musakovska là thi sĩ từng đoạt giải thưởng, hiện đang sinh sống tại Lviv. Cô là tác giả của bốn tác phẩm thi ca, và dịch giả thơ Ukraine sang Anh ngữ. Cô làm việc trong ngành công nghệ thông tin.
Đừng Hôn Lên Trán Tôi Như Xác Chết
Đừng hôn lên trán tôi như xác chết
Chính cặp mắt kiếng và đôi mắt nói, dường như đôi lần héo mòn.
Trộn thuốc đắng với đồ ngọt, những trang sách vàng vọt như màu da anh ta.
Anh rót một vài mẩu chuyện quý giá vào trong không gian trống rỗng.
Tôi nhìn cả thảy những nhân vật chính quen thuộc như người cũ. Nhân viên tình báo KGB ngồi xổm trên cùng giường bệnh, mang những đôi giày Hungary bóng loáng – thứ mà có thể khiến anh giết người. Ngó vẻ đầy nhạo báng.
Anh nói, tụi Beatles, cục ngoại ngữ này, không tốt cho ai đâu.
Tất cả cho những ai đã được tuyển chọn, không cho trẻ mồ côi, bà con nghèo.
Anh trốn chui như phô mai trong thỏi bơ, im thít như con chuột.
Chúng tôi tóm mấy người tương tự trong ngõ hẻm, cắt đứt gốc rễ.
Những người chức trọng thích vậy, thế này là kính trọng.
Vì con trai anh. Vì một trái lê chiến đấu, cho một miếng thịt nóng hổi tươi sống.
Tôi còn thấy người đàn bà đó, khuôn miệng trắng lệch.
Cặp chân nhền nhện, men sứ lốm đốm, dụng cụ kim loại.
Trần nhà cao hun hút trong một căn hộ bốc mùi.
Nhưng tôi nhìn thấy anh rõ mồn một hơn hết – mạnh mẽ, với cây đàn guitar.
Với đôi mắt mở lớn, và hai ngón tay cái nhét trong túi quần jeans.
Với ngàn ngàn trang sách lưu lại trong trí nhớ.
Với khuôn mặt mở ra cho thế giới. Hướng về vùng biển sâu tối.
Không vì một đứa con gái, không vì một cuộc tranh chấp –
để được sải tay tự do,
cho một cơn sóng lớn, mặc dù không gánh trên vai.
Do Not Kiss Me On the Forehead Like A Corpse
Do not kiss me on the forehead like a corpse
say, almost twice withered, the glasses and eyes themselves.
Mixed medicines with sweets, the pages of the book as yellow as his skin.
He pours a few of his precious stories into the empty space.
I see all the protagonists as old acquaintances. KGB officers squatting on the same hospital bed, in shiny Hungarian shoes — for these he could kill. The look is mocking.
He said, these Beatles, this foreign languages department, would not do you any good.
All this is for the chosen ones, not for orphans, poor relatives.
And he hid like cheese in butter, quietly like a mouse.
We caught people like you in the alleys, cut the roots.
Respectable people liked it, this was respected.
It would be for his son. For a fighting pear, for live warm meat.
I also see that woman, her crooked, bright mouth. Her
spider legs, dotted porcelain, metal tools.
A musty apartment with ceilings that are too high.
But I see him the clearest of all — strong, with a guitar.
With eyes wide open and his thumbs in the pockets of his jeans.
With thousands of book pages stored in memory.
With a face open to the world. To the dark and deep water.
Not for a girl, not for a dispute –
for the free range of arms,
for a high wave, albeit not on the shoulder.
Translated into English by Yury Zavadsky and into Vietnamese by Lưu Diệu Vân.
Lưu Diệu Vân chuyển ngữ từ bản dịch Anh ngữ của Yury Zavadsky